Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Ánh trăng

    Tác giả: Nguyễn Duy

    Hồi nhỏ sống với đồng
    với sông rồi với bể
    hồi chiến tranh ở rừng
    vầng trăng thành tri kỉ

    Trần trụi với thiên nhiên
    hồn nhiên như cây cỏ
    ngỡ không bao giờ quên
    cái vầng trăng tình nghĩa.

    Từ hồi về thành phố
    quen ánh điện cửa gương
    vầng trăng đi qua ngõ
    như người dưng qua đường.

    Thình lình đèn điện tắt
    phòng buyn-đinh tối om
    vội bật tung cửa sổ
    đột ngột vầng trăng tròn.

    Ngửa mặt lên nhìn mặt
    Có cái gì rưng rưng
    Như là đồng là bể
    Như là sông là rừng

    Trăng cứ tròn vành vạnh
    kể chi người vô tình
    ánh trăng im phăng phắc
    đủ cho ta giật mình.

    Bình luận

    1. Thùy Linh says:

      Bài thơ này rất hay.

    2. Nguyễn Duy Việt says:

      Tôi thấy thơ Nguyễn Duy thật hay

    3. huyen says:

      bài thơ như một sự khám phá bất ngờ của tác giả về vẻ đẹp của ánh trăng. Có lẽ rất lâu rồi giữa cánh náo nhiệt nơi phố thị, giữa ánh đèn điện rực rỡ hằng đêm người ta đã vô tình quên đi vầng trăng kỳ diệu, để rồi bất chợt hôm nay lại giật mình bởi ánh trưng kỳ ảo vào một đêm cúp điện. Bài thơ hay !

    4. beila says:

      bài thơ này viết thiếu mất một khổ rồi.
      Ngửa mặt lên nhìn mặt
      Có cái gì rưng rưng
      Như là đồng là bể
      Như là sông là rừng

    5. Thica.net says:

      Cảm ơn bạn đã bổ sung.

    6. nhangnga14 says:

      Trăng cứ tròn vành vạnh
      kể chi người vô tình
      ánh trăng im phăng phắc
      đủ cho ta giật mình.
      Trăng thật bao dung, con người đỏi thay nhiều đến thế, con người nhiều khi bạc bẽo thé mà trăng vẫn cứ tròn đầy. Trăng im lặng, không oán trách, không giận hờn, nhưng cái “im phăng phắc” của vầng trăng khiến cho ta phải “giật mình” xem lại cách sống, xem lại cách ta đối xử với quá khứ . Bìa thơ là một thông điệp đói với mỗi chúng ta: Hãy sống thuỷ chung tình nghĩa, hãy sống ở hiện tại nhưng đừng quay lưng lại với quá khứ nhiều khó khăn vất vả đã qua. Đó là truyền thống đạo đức quí báu của người Việt Nam.

    7. Hương Quỳnh says:

      Trăng luôn là đề tài muôn thuở của các nhà thơ.Trăng trong bài thơ của Nguyễn Duy đẹp đến lạ kỳ. Vẻ đẹp vĩnh hằng ấy đã làm nhà thơ phải dật mình mà lòng cảm thấy rưng rưng, ân hận vì mình đã lãng quên đi quá khứ,một quá khứ đẹp đẽ…

    8. duc khi says:

      that la hay

    9. oumi says:

      hãy trân trọng những giây phút,những thứ ngay bên cạnh ta.đừng để 1 lúc nào đó mới hối hận khi nó đã xa mình rùi.hix đọc xog lại muốn ngắm trăng,tội mỗi ngẩng lên lại thấy mặt trời làm hoa cả mắt, nổ đom đóm.
      bài thơ này miêu tả nội tâm rất sâu sắc,rất hay

    10. trang thy says:

      hay wa la hay

    11. thu huyen says:

      trang khong chi la thien nhien, trang con la bieu trung cho mot qua khu gian kho hao hung va oanh liet, mot qua khu nghia tinh khong de gi quen?…

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)