-
Tiếng gà trưa
Tác giả: Xuân QuỳnhTháng Hai4Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ:
“Cục… cục tác cục ta”
Nghe xao động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơTiếng gà trưa
Ổ rơm hồng những trứng
Này con gà mái tơ
Khắp mình hoa đốm trắng
Này con gà mái vàng
Lông óng như màu nắng.Tiếng gà trưa
Có tiếng bà vẫn mắng:
- Gà đẻ mà mày nhìn
Rồi sau này lang mặt!
Cháu về lấy gương soi
Lòng dại thơ lo lắngTiếng gà trưa
Tay bà khum soi trứng
Dành từng quả chắt chiu
Cho con gà mái ấpCứ hàng năm hàng năm
Khi gió mùa đông tới
Bà lo đàn gà toi
Mong trời đừng sương muối
Để cuối năm bán gà
Cháu được quần áo mớiÔi cái quần chéo go
Ống rộng dài quét đất
Cái áo cánh chúc bâu
Đi qua nghe sột soạtTiếng gà trưa
Mang bao niềm hạnh phúc
Đêm cháu về nằm mơ
Giấc ngủ hồng sắc trứng.Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ.2-7-1965
Cùng một tác giả
- Chỉ có sóng và em
- Bao giờ ngâu nở hoa
- Mùa hạ
- Lời ru của mẹ
- Mẹ và con
- Bầu trời trong quả trứng
- Thơ viết tặng anh
- Không đề II
- Hoa cỏ may
- Sân ga chiều em đi
- Xem tất cả »
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm
- Bếp lửa của Bằng Việt
- Nguyễn Văn Trỗi của Lê Anh Xuân
- Đất nước đàn bầu của Lưu Quang Vũ
- Dừa ơi của Lê Anh Xuân
- Nghe tiếng cuốc kêu của Hữu Thỉnh
- Việt Nam ơi của Lưu Quang Vũ
- Xin lỗi ngọn lửa của Trần Mạnh Hảo
- Lính râu ria của Quang Dũng
- Nhớ con sông quê hương của Tế Hanh
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...
Em nghĩ là bài thơ này rất hay, nói về tình bà cháu thân thiết.
Bài này thi kiểm tra chất lượng đầu năm lớp 8 em chẳng thuộc gì cả, may mà trong này có viết. Cảm ơn những người làm web lắm lắm.
Tiếng gà trưa đã gọi về những kỉ niệm đẹp đẽ của tuối thơ và tình bà cháu. Tình cảm gia đình đã làm sâu sắc thêm tình quê hương đất nước. Bài thơ theo thể 5 chữ có cách diễn đạt tình cảm tự nhiên và nhiều hình ảnh bình dị, chân thực.
em thấy bài thơ này rất hay.Em năm nay lên lớp 7,ngày mai mới học cơ nhưng em đã đọc nhiều lần và mỗi lần đọc em lại thấy cảm xúc trong em chợt dâng trào.
âm vang tiếng gà trưa không chỉ là âm thanh quen thuộc từ đời sống của mỗi làng quê mà còn là âm vang của kỉ niệm và những hồi ức đẹp.
Trong nhiều bài thơ của Xuân Quỳnh, có cả bài được phổ nhạc. Người ta cảm thấy một trời yêu thương. Đôi khi thầm lặng như gió thu, đôi khi xao động cả rừng chiều, và còn nhiều lúc dâng tràn như biển khơi,…ấy là những tiếng hải âu hát, những tiếng sóng vỗ về, những tâm tình của đất, những mật ngọt yêu thương. Người phụ nữ ấy gần như không con khoảng cách với các thế hệ trẻ ngày nay nửa, bởi một lẻ tình yêu trong từng câu thơ đi vào tim người ta chưa hề bị kháng cự!
bai ay rat dac biet doi vs em vi` doc bai nay em thay yeu ba` noi em wa’, ko phai vi` ba` em cung khum nguoi soi trung, ko phai vi` ba` em cung cho em quan ao’ moi.. ma` vi` ba` em cung hien hau va` phuc’ duc nhu nguoi ba trong bai tho cua Xuan Quynh
Bài thơ là 1 bài thơ vô cùng hay, nó dễ thuộc và chứa ẩn đầy tình cảm bà cháu, em rấ thích bài thơ
thơ rất hay nó gợi cho mình nhiều ki niệm về người bà đã khuất bóng 5 năm rùi. mỗi lần đọc bài thơ mình lại rưng rưng nước mắt có lẽ vì mình nhớ tới bà mà cũng có lẽ bài thơ cảm động quá
Giờ mình vừa học xong 11,vậy là học bài này được 8 năm rồi. Zậy mà khi đọc, những hình ảnh ngày xưa mình dùng để tưởng tượng cho bài thơ một “clip” minh họa vẫn như cũ, có lẽ các bạn cũng vậy, những chất liệu làm nên sự hình dung trong bản thân đc lấy từ cuộc sống xung quanh của mỗi người. Điều đó thật thú vị quá nhỉ!…
Bất cứ đứa trẻ nào từng sống ở làng quê cũng đều quen thuộc với tiếng gà trưa. Giữa không gian tĩnh lặng của xóm làng, tiếng gà vang lên xao xác như gọi bao kỉ niệm mộc mạc của tuổi thơ. Từng hình ảnh hiện ra vừa rất gần gũi vừa chan chứa yêu thương. Dường như quê hương với mái tranh nghèo, người bà hiền hậu, ổ trứng hồng và tiếng gà trưa là những hình ảnh, những kỉ niệm sâu nặng nghĩa tình luôn thường trực trong trái tim người nghệ sĩ ấy.
Thanh Tuyền
Bài thơ mình học từ hồi lớp 3 hay lớp 4 thì phải.Mỗi lần đọc lại nhớ trường cấp 1 ngày xưa.Hồi ấy những buổi trưa nắng chói chang,đi bộ từ Quán Thánh ra Nguyễn Trung Trực,toàn mải chơi ra bắt bướm ở vườn hoa Hàng Đậu,toàn kỉ niệm khó quên,bây giờ thèm đc như thế mà ko đc nữa