-
Cuộc chia ly màu đỏ
Tác giả: Nguyễn MỹTháng Hai11Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
Tươi như cánh nhạn lai hồng
Trưa một ngày sắp ngả sang đông
Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ.
Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
Chồng của cô sắp sửa đi xa
Cùng đi với nhiều đồng chí nữa
Chiếc áo đỏ rực như than lửa
Cháy không nguôi trước cảnh chia ly
Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy
Không che được nước mắt cô đã chảy
Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời
Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
Và rạng đông đang hừng trên nét mặt
Một rạng đông với màu hồng ngọc
Cây si xanh gọi họ đến ngồi
Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai…
Ngày mai sẽ là ngày sum họp
Đã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!
Nắng vẫn còn ngời trên những lá si
Và người chồng ấy đã ra đi…
Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
Gió nói, tôi nghe những tiếng thì thào
“Khi Tổ quốc cần họ biết sống xa nhau…”Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy
Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy
Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
Một làng xa giữa đêm gió rét…
Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
Như không hề có cuộc chia ly…1964
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Mắt một mí của Lưu Quang Vũ
- Bài giã biệt của Nguyên Sa
- Dừa ơi của Lê Anh Xuân
- Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính
- Có mười sáu cuộc chiến tranh của Nguyễn Trọng Tín
- Hồi ức chiến tranh (trích đoạn trường ca) của Y Phương
- Thêm một ngày mùa đông của Phạm Vũ Ngọc Nga
- Người đi tìm hình của nước của Chế Lan Viên
- Em bỏ chồng về ở với tôi không? của Đồng Đức Bốn
- Về cuộc điện thoại sau nhiều ngày xa cách của Hoàng Anh Tú
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...
Đây thật sự là bài thơ để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng tôi. Một bài thơ đọc qua một lần, tôi chẳng có ấn tượng gì cả, nhưng lần thứ, lần thứ ba… thì tôi mới hiểu hết những gì gọi là… CUỘC CHIA LI MÀU ĐỎ. Nó sâu sắc và ấm áp, mạnh mẽ nhưng bình yên lạ lùng, khiến người đọc cứ mãi xao xuyến và phải suy nghĩ. Đó là tình yêu tha thiết, là nỗi hi vọng mỏi mòn, niềm ước vọng mênh mông…
“Nắng vẫn còn ngời trên những mắt lá si”; Câu thơ post lên đây thiếu mất chữ “mắt”. Đó là đôi mắt dõi theo người ra đi mà.
đây quả là bài thơ hay, càng đọc càng thấy mến, lâu lâu không đọc lại thấy nhớ . Nó cho ta một cái cảm giác gì đó xao xuyến,khó tả. Tôi thấy nhà thơ Nguyễn Mỹ thật là tài năng, tuy ông đã ra đi nhưng ông vẫn còn mãi với nhưng ai yêu “cuộc chia li màu đỏ” ông đã hi sinh vì tổ quốc. mỗi lần tôi đọc bài thơ của ông tôi lại có cảm giác như ông chính là người chông của cô gái trong bài thơ, người chồng ấy đã ra đi