-
Không phải tơ trời, không phải sương mai
Tác giả: Đỗ Trung QuânTháng Hai21Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau…
Em vừa ập vào anh…
… Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.Không phải đâu em – không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng … chợt tím …
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là… thế thôi … tan biếnAnh cầu mong – không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông – bão – biển – bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc…Cùng một tác giả
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Thuyền và biển của Xuân Quỳnh
- Thư viết cho Quỳnh trên máy bay của Lưu Quang Vũ
- Bài thơ đôi dép của Nguyễn Trung Kiên
- Bài hát ấy vẫn còn là dang dở của Lưu Quang Vũ
- Bầy ong trong đêm sâu của Lưu Quang Vũ
- Không đề II của Xuân Quỳnh
- Không đề II của Đàm Huy Đông
- Và anh tồn tại của Lưu Quang Vũ
- Biển, Núi, Em và Sóng của Đỗ Trung Quân
- Đồng dao mới của Du Tử Lê
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...