Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam
Có 20 lời bình to

“Nhớ con sông quê hương”

  1. Avatar Vào lúc 9:40 pm ngày 29 October, 2008 Lê Thuý Nga bình luận:

    Em muốn biết bài thơ Nhớ con sông quê hương liên quan toi VB:Hai cây Phong của nhà thơ Ai-Ma-top phải không ạ?


  2. Avatar Vào lúc 2:23 pm ngày 6 June, 2009 Lê Văn Hùng bình luận:

    Hơn 20 năm rồi mới có dịp đọc lại bài thơ, những kỉ niệm của thời học sinh lại ùa về trong tôi.


  3. Avatar Vào lúc 9:28 am ngày 17 July, 2009 Le Minh Dao bình luận:

    Tôi năm nay mới gần 40 tuổi, nghĩa là ở độ tuổi con cháu của nhà thơ. Vậy nhưng nhận được tin ông đã qua đời, tôi như thấy mất đi một người bạn thân của tuổi thơ tôi. Xin được đặt một cành hoa lên bia một của nhà thơ và cầu mong cho linh hồn ông sẽ về với sông nước của quê hương.
    Thơ của ông và ông sẽ sống mãi với quê hương và con người Việt nam.


  4. Avatar Vào lúc 7:13 pm ngày 17 July, 2009 Phạm Ngân bình luận:

    Ngày còn là học sinh cấp 3 tôi yêu bà thơ”Nhớ con sông quê hương” lắm lắm! Bài thơ chan chứa tình yêu quê hương đất nước với giọng văn đầm ấm, chân chất…
    Hôm nay mới biết tin nhà thơ đã ra đi, tuy luyến tiếc cho một hồn thơ nhưng tôi nghĩ một khi đã sống trọn vẹn với thơ với đời như ông thì sự ra đi đó cũng không lấy gì là hối tiếc…


  5. Avatar Vào lúc 8:47 pm ngày 20 July, 2009 cao trần Dũng bình luận:

    xin kính cẩn nghiêng mình vĩnh biệt Nhà thơ Tế Hanh- một người thơ, tài hoa, một người con của quê hương Quảng Ngãi. Hậu thế sẽ nhớ mãi đến ông và thơ ông


  6. Avatar Vào lúc 9:01 pm ngày 20 July, 2009 cao trần Dũng bình luận:

    Tôi là người cùng huyện Bình Sơn với nhà thơ Tế Hanh, con sông trong bài thơ “Nhớ con sông quê hương” của ông là sông Trà Bồng, cũng chảy qua xã của tôi, rồi chảy qua xã của ông là Bình Dương. Từ lúc còn đi học tôi rất ước ao chỉ 1 lần được gặp Tế Hanh bằng xương bằng thịt. Thế nhưng mãi đến giờ vẫn chưa lần nào được gặp ông, nay thì không còn cơ hội ấy nữa…cách đây 5 năm tôi có cơ hội 1 lần ra Hà nội nhưng vì lúc đó tôi không biết địa chỉ nhà ông, nay ông đã là người thiên cổ… với tình cảm của một người ngưỡng mộ ông và thơ ông cùng với tình cảm quê hương, xin thành kính dâng lên ông một nén hương …


  7. Avatar Vào lúc 11:09 pm ngày 14 May, 2010 Nguyễn Tiến Thắng bình luận:

    Đây là bài thơ rất hay, lúc rỗi tôi thường đọc mấy câu đầu nghe sao mà da diết thế. Trến đất nước ta không phải ở miền quê nào cũng có sông nhưng khi đọc bài thơ này thì ai cũng có một con sông quê hương.


  8. Avatar Vào lúc 7:46 pm ngày 30 May, 2010 Thư Trương bình luận:

    Quả thật bài thơ rất hay! thế mà bây h` em mới có dịp đọc qua!


  9. Avatar Vào lúc 6:20 pm ngày 22 July, 2010 Nestor Chu bình luận:

    Tôi thật là ngưỡng mộ nhà thơ, ông đã để lại trong lòng mỗi chúng ta, nhất là những người con xa quê về hình ảnh của những dòng sông quê, nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta lớn cùng với năm tháng của thời gian, chẳng khác gì một người mẹ hiền ngóng trông đứa con xa nhà trở về. hu hu,.. nói tới đây không thể cầm được nước mắt rồi. Cảm giác thiêng liêng và nồng ấm tới vo cùng. Nhà thơ đã trở thành người thien cổ, nhưng những bài thơ thế này thì chẳng bao giờ phai mờ trong tâm trí của những người con nước Việt.


  10. Avatar Vào lúc 6:59 pm ngày 11 August, 2010 nhavantre96 bình luận:

    Không hiểu vì sao, cứ mỗi lần đọc lại những câu thơ thật đẹp của Tế Hanh, tôi lại cứ đau đáu nhớ về con sông hiền hòa chảy trước nhà ngoại quê tôi. Ôi, cái dòng sông lấp lóa nắng, đỏ mặn phù sa của quê tôi. Đọc bài thơ, thật sự, người ta cứ muốn chạy về quê mình để hôn hít những giọt nước trong xanh.


  11. Avatar Vào lúc 3:51 pm ngày 9 September, 2010 Tran Tuyet Anh bình luận:

    Bài rất hay tôi không biết chê vào đâu được


  12. Avatar Vào lúc 8:23 pm ngày 12 September, 2010 Nguyễn Thiện Sỹ bình luận:

    Tôi là một công chức, mãi lo toan về cuộc sống hôm nay có dịp đọc lại bài thơ nầy tôi rất bồi hồi xúc động nhớ lại kỷ niệm những ngày còn ngồi ghế nhà trường , cùng nhau bình luận và ước mơ với bài thơ nầy , sau nầy tất cả những đứa bạn đều thành đạt trong cuộc sống gặp nhau bên chén trà chung rượu có đứa còn đọc vanh vách bài thơ nầy, mỗi lần đi công tác xa gặp con sông nào bất chợt tôi bổng ngân nga bài thơ trên hồi nào không biết …


  13. Avatar Vào lúc 9:52 am ngày 20 April, 2011 Ha Tran bình luận:

    Lâu lắm rồi mới có thể đọc lại thơ như thế này…


  14. Avatar Vào lúc 10:54 am ngày 2 June, 2011 xuân anh bình luận:

    lâu lắm rồi mới được nghe bài thơ này..lại thấy nhớ con sông quê mình quá


  15. Avatar Vào lúc 8:24 pm ngày 27 June, 2011 quynh thai nguyen bình luận:

    Quê hương tôi có con sông xanh biếc
    Nước gương trong soi tóc những hàng tre
    Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
    Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng.
    Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
    Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?
    Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
    Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
    Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
    minh rat thich doan tho nay ,moi khi doc minh lai cam thay boi hoi xuc dong qtruoc day gan nha minh cung co 1 dong song .nhung tu khi xa que di hoc xa nha minh cam thay nho no kinh khung, nhung khi tro ve giap mat voi no minh lai cam thay so!!!


  16. Avatar Vào lúc 4:17 pm ngày 9 September, 2011 VÕ VĂN SỸ bình luận:

    Ở Việt Nam chúng ta người dân nông thôn chiếm đến 80%, vì vậy hình ảnh quê hương con sông giếng nước mái tre đầu làng đã khác nghi sâu trong tâm trí của mỗi chúng ta. Vì thế với những ai yêu quê hương điều cẩm thấy bài thơ này hay có ý nghĩa. Riêng với tôi dù đã đọc không biếc bao lần rồi nhưng tôi không biếc chán, mỗi lần nhớ nhà nhớ con sông quê hương tôi lạ đọc bài này, nó làm tôi hưng phấn, có mục tiêu để phấn đấu, để vương lên trong cuộc sống.


  17. Avatar Vào lúc 6:10 pm ngày 24 May, 2012 bxlam bình luận:

    Trong bản đầu tiên bài thơ “Nhớ con sông quê hương” của Tế Hanh, tôi nhớ còn một khổ thơ nữa, sau câu “Vẫn trở về lưu luyến bên sông” (đã bị bỏ đi vì lúc đó người kiểm duyệt cho là “có vấn đề”), như sau:

    …Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển,
    Vẫn trở về lưu luyến bên sông.

    Hình ảnh cô em đôi má ửng hồng,
    Thuyền anh đậu trong lòng em mãi mãi.
    Em có nhớ những buổi chiều êm ái,
    Nắng vàng rơi trên mặt nước long lanh,
    Gió thổi lồng, nước trộn bóng em, anh,
    Tiếng sóng vỗ, tiếng ta cười nhịp điệu,
    Sông chảy, đời trôi, anh vẫn níu
    Những sắc màu tươi thắm của ngày qua,
    Một mùa xuân thơm ngát hương hoa…

    Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc,
    Sờ lên ngực, nghe trái tim thầm nhắc…

    Đây là một khổ thơ đến nay tôi vẫn thuộc lòng. Khi lần đầu tiên đọc nó, tôi rất thích vì nó đã diễn tả, với những hình ảnh rất đẹp và gợi cảm, kỉ niệm của tác giả về một người con gái mà mình yêu quý bây giờ chỉ còn trong kí ức, bởi nàng phải ở lại quê hương bên kia giới tuyến…

    Theo tôi, có lẽ nên trả lại khổ thơ đó về vị trí cũ của nó trong bài thơ đã nói của Tế Hanh!

    LNg. Bùi Xuân Lâm,
    (Nonkhe.net).


  18. Avatar Vào lúc 2:54 am ngày 14 February, 2013 Thành bình luận:

    những năm chiến tranh ác liệt thế mà có những bài thơ kiệt suất thế mà giờ thì… Có lẽ cuộc sống hiện đại làm thơ vì mục đích kiếm tiền chứ không phải là suất phát từ tâm.


  19. Avatar Vào lúc 8:03 am ngày 23 March, 2013 Sáu Hỉ bình luận:

    Những gì làm gợi nhớ đến quê hương luôn luôn là điều mà Sáu Hỉ thích, càng thấm thía hơn khi ta sống xa quê.


  20. Avatar Vào lúc 5:25 pm ngày 13 June, 2013 Ly bình luận:

    minh thich bai nay tu hoi hoc lop 3.gio da gan 20 nam moi doc lai..that su nho nha qua..


ví dụ: http://www.example.com

Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)