-
Bài nhân gian thứ nhất
Tác giả: Du Tử LêTháng Tư9Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
đôi mắt người hồ như biển đông
có mưa-tôi-cũ về ngang đó
tự buổi thiên đàng chưa lập xongỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
mái tóc người hồ như rừng cây
có mấy che lối về cho lá
và những con đường thật riêng tâyỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như vết thương
có đêm ngó xuống bàn tay lạnh
và chỗ em ngồi đã bỏ khôngỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như tấm gương
thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết,
và bóng đo dài nỗi tủi thânỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như hạt sương
có bông hoa đỏ chiều tâm khúc
tôi thấy từ em một quê hươngỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như tiếng chim
theo cơn bão rớt về ngang phố
tôi học từ em: niềm lãng quênỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như ấu thơ
đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối
và buồn thấy như mẹ ở xaỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi biết người mang một nỗi buồn
biết ta cuối kiếp tim còn lạnh
cùng nỗi sầu bay đâu hư khôngỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi xin người sớm phục sinh tôi.Cùng một tác giả
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Anh đã mất chi anh đã được gì của Lưu Quang Vũ
- Bê-tô-ven và âm vang hai thế kỷ của Bằng Việt
- Sông Trà mùa thu tôi của Nguyễn Đăng Trình
- Thu khúc của Phạm Thị Ngọc Liên
- Mùa thu đi ngang qua cây phong du của Nguyễn Bắc Sơn
- Đôi mắt nào linh hiển của Nguyễn Tất Nhiên
- Vườn trong phố của Lưu Quang Vũ
- Tâm tình với Olga Bergon của Bằng Việt
- Thơ viết cho mình và những người con gái khác của Xuân Quỳnh
- Quê hương của Giang Nam
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...