Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam
  • Mẹ tôi, người hay lo

    Tác giả: Đỗ Minh Tuấn
    October9

    I
    Nhà tôi nằm sát ven đường
    Bụi bám đầy mặt lá
    Chiều chiều, trẻ con ném đá
    Gió thổi tàu rau
    Mẹ tôi chải đầu
    đầy sân tóc bạc
    Con chó nhà bên buộc sát chân tường
    Cứ sủa vang đêm cắt ngang sự lãng quên của mẹ
    Sáng sáng cả nhà lại nghe mẹ kể
    những gì xảy ra sáu chục năm qua
    dường như bóng tối là một trang sách đen chỉ riêng mẹ đọc được
    Mẹ nhìn sâu trong đêm, nhìn thấu cả một ngày xa tít tắp
    bà tôi buông chiếc gậy, lìa đời
    Mẹ phải đành dụm dần từng que hương để thắp cho bà
    lắng nghe dần tiếng gà gáy
    để dậy tiễn bà đi…
    Mẹ thắp đèn lên xem hai chiếc đồng hồ
    Sợ con đi muộn mất chuyến tàu sáng
    Tựa cửa mẹ nhìn mênh mông tháng nắng
    Sợ con bỏ quên chiếc mũ trên đường đi

    II
    Hoa gạo đầu làng tuổi thơ
    lay lay trong mắt mẹ những ngọn lửa đầu tiên của âu lo
    Không có đồ chơi tuổi thơ
    Mẹ bới nát cánh đồng tìm một củ khoai bị quên
    ngồi trong nắng nhặt cỏ may trên ống quần
    thương đứa em chết đói
    Hội hè xưa lắt lay trong trí nhớ
    lẫn với trò chơi đám ma
    chôn một khúc xương cá
    mẹ còn nhớ rõ từng lời khóc than
    Trăng tháng năm, trăng tháng năm chưa xa
    như chiếc gương gài trên cây sấu trước sân
    cây sấu của bà
    Lá vàng rụng trên mảnh sân ngập nước
    Mẹ vừa sinh tôi, gió lay giàn nhót
    Tôi trụi trần không có áo, không có tên
    Chiếc áo mẹ khâu phải khoác lên lưng con chó vàng cho nó chạy quanh sân
    mẹ tôi đuổi theo cướp lại lấy phước
    đom đóm và tôi cùng bay trong ký ức
    Tôi lớn lên theo người đi chăn ngỗng thả diều ven sông
    mấy lần chết đuối hụt
    Mẹ tôi lo âu khóc nhìn mặt nước
    Còn tôi vẫn say mê bông súng tím trên đầm
    Tôi vẫn thích vớt những chiếc lá tròn
    căng trên mặt bát làm cái trống xanh
    vẫn thích buông câu săn con tôm nhỏ
    Tôi chẳng biết mình đang giày vò trí nhớ của mẹ
    Trong khi tôi vui, mẹ đang chầm chậm trở thành người hay lo

    III
    Ba mươi năm tất tả ngược xuôi
    Ngôi nhà như con thuyền trôi lang thang trên đất
    Mẹ tha theo từng nắm giẻ, từng cái chổi
    Mẹ giữ ghì từng dồ đạc nghèo không cho nó vơi đi
    Con gà nhỏ xổng chuồng trốn vào vườn nhà ai
    cả nhà đuổi vây quanh không bắt được
    sẽ lớn lên thành con gá khổng lồ gáy vang
    đêm đêm làm mẹ thức giấc
    nhớ mãi bóng con gà trong lùm huệ rung rinh
    Nỗi lo bé bằng hạt cơm
    lớn lên thành một thằng bé
    rồi trở thành một người lạ thang thang ngoài phố
    Bố tôi dẫn về nhà
    cho uống rượu say, rượu lênh láng trên bàn
    để lừa bố tôi ném tiền qua cửa sổ
    Nỗi lo ùa vào nhà tôi
    như con chó dại đi lạc
    Mẹ tôi nuôi nó từng ngày
    bằng quả tim đầy nước mắt
    Một thời mẹ hát hay làm bao nhiêu người khóc
    mẹ từng đi khắp các làng nói về một nhà máy sắp xây
    Còn tôi thì vẽ bằng mực tím những con chim câu vào những tờ công văn
    giương đôi cánh cứng đơ trong mắt mẹ
    suốt cả thời con gái
    Thuở ấy mẹ quen ăn cơm nhà lo việc nước, việc dân
    Bây giờ chim câu bước ngoài sân
    đã nhắc mẹ nghỉ về phiên chợ
    Tôi đã biết bay xa trên nẻo đường có những cỗ xe lạ
    Không còn giương cờ giấy trong mắt bạn bè
    Mẹ lại lo sao cho chúng tôi có những chiều hè
    gió lộng như người khác
    Mẹ lo các con cứ để quả tim ở bên ngoài lồng ngực
    Tiếng cười vui xé lòng mẹ đêm đêm.

    IV
    Tháng của mẹ đủ ba mươi ngày
    chất trong buồng cơ quan
    Mẹ tiếc từng buổi làm, ốm không dám nghỉ
    Đêm của mẹ không trăng, không sao,
    Mẹ chỉ thèm một khung cửa sổ
    Sớm sớm, mẹ tôi đứng như một pho tượng gỗ
    đăm đăm nhìn cuối đường nhận mặt ô tô
    tất tả đuổi theo xe trong đám bụi mịt mờ
    Người chen bệp nón, đứt quai dép
    Một chiếc xe lừ lừ bỏ bến
    mẹ thấy như cà tuần lễ đã trôi qua rồi
    đột ngột mưa rơi
    Mẹ đứng trong hàng hiên nhà ai lo nhà bị dột
    lo áo trên dây phơi con không kịp cất
    Mẹ tôi – nỗi lo âu mặc áo vá vai không biết ngày chủ nhật
    dường như mỗi đồ đạc bị xô nghiêng
    làm mẹ lo hơn một ít
    Cái bừa bộn ngổn ngang như là phác thảo của sự tan nát
    Mẹ tôi dập xoá từng ngày
    những đồ đạc trong nhà ngăn nắp theo một trật tự thương yêu
    Mẹ biết sống bình yên trong một ngôi nhà chật
    Khúc củi to cháy dở từ Tết trước còn giữ
    nguyên cái đầu than đen
    đứng ở góc nhà kia, đợt Tết sau cháy tiếp
    Cái mâm gỗ mẹ dùng từ ba mươi năm trước
    mỗi bữa cơm gợi nhớ cả cuộc đời
    Trong nhà, mẹ tôi không phút nghỉ ngơ
    mẹ dọn dường cho ánh sáng ùa vào từng ngách nhỏ
    Chiếc gối trên đầu tôi thơm suốt mùa hè
    Hình như hương hoa chanh trong vườn nhà bên
    nơi mẹ vẫn phơi nhờ
    đã len trong từng thớ thịt
    Mẹ chống lại từng hạt bụi, từng giọt nước vừa hoen
    Không cho những đồ đạc trong nhà thành kỷ niệm
    Những việc không tên tôi không nghĩ đến
    Cuốn mẹ như cơn lốc – mẹ không thể ngừng tay
    mẹ sống hết từng ngày
    Mẹ cản lại dòng thời gian cuộn trôi không cho
    nó xói mòn những gì có tên trong ngôi nhà
    của mẹ
    Năm tháng hãy dày xéo trên bầu trời và xé tan
    bông hoa đầu hiên
    Nhưng chớ cắn vào những gì trong tay mẹ
    một cái kim, một sợi chỉ
    một chiếc giẻ lau, một cái chổi cùn
    Mẹ chống chọi với những cơn bão táp nhân danh một kỷ nguyên
    Mặt trời, gió và những chuyến xe cuốn bụi
    Sự quên lãng có bộ lông mềm mại
    Và cơn mưa – vị khách bị xua đổi khóc lóc
    ngoài hàng hiên
    Vẫn thả vào nhà cái mộng mơ tàn bạo
    Tất cả đều thua mẹ
    Mẹ tôi – Người hay lo

    V
    Đếm kỹ từng đồng lương
    Mẹ cất trong áo gối
    Tôi lăm le mua đàn lạc đà trên cung trăng
    mua hoa Lay-ơn
    tặng cho người ăn mày cụt tay vẫn đến vào buổi tối – không mang theo đèn
    Mẹ tôi thở dài trong đêm
    lo cho phiên chợ sớm
    Tết – Tết như một mệnh lệnh từ trên đời dội xuống
    Mẹ tôi – Người hay lo
    từ đầu năm đã tính chuyện rải lá dong đón mùa xuân sau về
    Tết mua sớm là Tết rẻ
    Những đồng xu be bé
    Lanh canh những chuỗi cười
    Và thế rồi
    lật sấp
    Nước mắt mẹ tôi rơi
    Mẹ đếm cả thế gian trên đốt ngón tay
    Ngón tay sần chai gài khuy áo cho chúng tôi những tháng gió
    Ngón tay lo âu rút then mở cửa
    Nắng ùa vào nhà, khách ùa vào nhà
    Khách quen trên ô tô buýt từ năm nào
    bỗng đi qua ghé vào thăm đột ngột
    Khách của bố tôi tay cầm theo khúc gỗ
    Khách của em tôi – Cô bé mắt híp thập thò ngoài khung cửa
    Khách của tôi đi chiếc ô tô màu xanh lá non
    Mẹ tôi nuôi kỷ niệm như nuôi chim
    Lại trải những mảnh đời của mình lên bàn tiếp khách
    Niềm vui lớn của mẹ tôi là ôn nghèo nhớ khổ
    Tôi chỉ là ngọn gió
    thổi những lá cờ vui cắm xa chỗ mẹ ngồi
    Còn mẹ thì đăm đăm ngồi canh cái kho mẹ dành dụm suốt đời

    VI
    Những lúc mẹ phàn nàn
    Tôi thường bỏ đi ngồi cạnh cây táo già cụt ngọn của nhà bên
    Nhìn chim câu rỉa lông trên cành
    Mặt trời bị băm ra bởi những chiếc lá xanh
    quen đùa cợt
    Chim vô tư ơi! Lặng im là hạnh phúc
    Chiếc đồng hồ nhà tôi hay chết
    Ô tô đi qua đánh thức cả nhà
    Ba đứa trẻ đội mũ vàng
    thổi kèn dưới gốc cây làm tắt đèn của mẹ
    Cơn mưa be bé nằm trên nôi trời
    Thét những lời tiên tri qua cửa sổ nhà tôi
    Người bán bánh rao hàng
    Cái tủ mọt trong nhà dội lại
    Xương sống tôi đây là một đường ray
    Hát cho tôi nghe đi, chim ơi!
    Tiếng ca của phút này
    Không phải tôi trốn mẹ
    Tôi nương tựa vòm cây
    Tôi là con sâu làm tổ trong im lặng
    Không sợ gì hơn những tiếng thở dài
    Thương mẹ tôi hay lo
    Tôi không dám về khuya
    sợ mẹ mong tôi không ngủ được
    thở dài trằn trọc, vặn nhỏ đèn đợi tiếng cửa kêu
    Quá khứ ập về đầy khoảng đất vắng tôi
    tóc ngả màu hoa huệ
    Tôi trốn những cuộc vui, tôi trốn cả cuộc đời tuổi trẻ
    trong ngực rụt rè nửa trái tim đứa bé quên nhà
    đi vào cánh cửa lạ
    tôi trốn những cuộc vui vì mẹ tôi hay lo
    Tôi đập mạnh vào bàn cho đài kêu, làm rung cả cốc chén
    Nhạc Bettôven xoàn xoạt
    tôi xoay núm radio chỉnh lại nỗi lo vừa chớm trong mẹ tôi
    tôi vặn nhỏ vô-luym
    không cho mẹ nghe một tin khủng khiếp
    tôi rải những tiếng cười vào tận trong bếp
    khi mẹ xây xong lâu đài của mẹ bằng những cái chai
    Tôi giành lấy ngày mai, dựng trong một cái hộp
    hé cho mẹ xem, ngày mai khe khẽ hát
    Cái hộp của tôi – im lặng tội tình
    Ngày mai của tôi là một quả tim
    Mẹ ơi! Con có cả một bầy chim đậu trên cây táo nhà nhà xóm
    những người lính canh của ngày mai
    nó đậu trên những cửa sổ ngôi nhà sắp xây
    không cho nỗi lo âu nhảy xổ vào những căn buồng mới nữa
    Xấp lịch nhà ta củ hành khốn khó
    mỗi khi bóc tay mẹ còn run
    Đồng hồ chết trong đêm mẹ đừng có buồn
    Con vẫn đếm nhịp tháng ngày chẵn lẻ
    Con kéo thành phố xa lại gần trong mắt mẹ
    Con nới rộng căn nhà trong những phút nghỉ ngơi…


    Một số bài thơ có nội dung liên quan

    Một số bài thơ hay khác

    Đang tải...

    Bình luận (1)
Có một lời bình to

“Mẹ tôi, người hay lo”

  1. Avatar Vào lúc 9:59 am ngày 22 March, 2011 Bài thơ “Mẹ tôi, người hay lo” tác giả Đỗ Minh Tuấn | Mẹ tôi | Những tấm lòng gửi mẹ kính yêu bình luận:

    [...] Tác giả: Đỗ Minh Tuấn [...]


ví dụ: http://www.example.com

Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)