-
Bồng bềnh cho tới mai sau
Tác giả: Hoàng Phủ Ngọc TườngTháng Hai9Có con thuyền trong sương trắng
Bồng bềnh như một cánh chim
Có em chèo thuyền áo trắng
Xôn xao như trốn, như tìm
Có vầng mặt trời rực sáng
Bồi hồi như một trái timEm chèo thuyền về phía hướng đông
Hứng chút phấn mặt trời trên má
Bụi mặt trời vương đầy gót chân
In những dấu hoa hài trên sóng
Anh mãi nghe từ đáy màu sương mỏng
Bài hát tình yêu dậy một phương hồngTừ thuở nào vũ trụ đã sinh ra
Mà sao mặt trời mỗi ngày vẫn trẻ
Mà sao anh như đã từ vạn kỷ
Bên sông này đứng hát mặt trời lên
Vẫn đi hoài trong cõi vô biên
Mặt trăng là mảnh gương riêng soi trái đất
Trái đất trôi như một cánh bèo dâu
Mặt trời nhiều khi phập phồng hơi thở
Mê man nhớ những tinh cầuNhững hành tinh ngẫm rồi thấy lạ
Bềnh bồng mà vẫn theo nhau
Anh với em, ừ thì cũng lạ
Bềnh bồng cho tới mai sauCùng một tác giả
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Thuyền và biển của Xuân Quỳnh
- Mắt một mí của Lưu Quang Vũ
- Bài hát ấy vẫn còn là dang dở của Lưu Quang Vũ
- Mưa của Lưu Quang Vũ
- Đừng bỏ em một mình của Minh Đức Hoài Trinh
- Thư viết cho Quỳnh trên máy bay của Lưu Quang Vũ
- Đưa em tìm động hoa vàng của Phạm Thiên Thư
- Chiều chuyển gió của Lưu Quang Vũ
- Sông Trà mùa thu tôi của Nguyễn Đăng Trình
- Bài số 28 của Rabindranath Tagore
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...