-
Bài nhân gian tháng tám
Tác giả: Du Tử LêTháng Chín7Buổi chiều xám chỗ ngồi tôi tháng tám
Em dung nhan như một vết dao
Trong trí nhớ của một người khánh tận
Núi sông người thoáng chốc cũng hư hao.Em mười bảy bước chân vào tháng chạp
Hàng cây khô vai gọi lá hai hàng
Đâu sự thật cảnh đời tôi đã xế
Em đi qua, chỉ thức dậy điêu tàn.Đêm cao ốc bàn tay buồn, mắt lặng
Gió mưa đi tít tận trời nào
Môi tháng sáu bao dung hồn phiêu bạt
Em tin không? Tôi chết ngọt ngào.Em bước xuống cuộc đời tôi ảm đạm
Với bình minh, mười bảy vết son tươi
Kẻ khánh tận, cuối cùng soi trí nhớ
Trong bài thơ tháng bảy đã chia hai.Nếu em biết có lần tôi đã hỏi
Tôi đợi ai cuối cuộc chơi này?
Như tháng tám đi qua người sẽ khuất
Riêng vết son còn đỏ nẫu môi cười.Bài thơ nhỏ gói nỗi sầu vô hạn
Đường chim đi, nghìn dặm có ai tìm
Em không thể thì thôi đừng nắng, gió
Củi than riêng, tôi đốt một mình.Đêm tháng tám, chỗ ngồi tôi lửa cháy .
Cùng một tác giả
- Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
- Trong tay Thánh Nữ có đời tôi
- Ơn em
- K. Khúc riêng chàng
- Đêm nhớ trăng Sài Gòn
- Khi người về
- Phúc âm nàng
- Mai sau soi thấy vết thương tôi còn
- Bài nhân gian thứ nhất
- Ai nhớ ngàn năm một ngón tay
- Xem tất cả »
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Có những lúc của Bùi Sim Sim
- Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính
- Oan nghiệt của Nguyễn Bính
- Hà Nội – phố của Phan Vũ
- Mười hai tháng sáu của Vũ Hoàng Chương
- Thu khúc của Phạm Thị Ngọc Liên
- Trăng nghẹn của Hoài Tường Phong
- Sông Trà mùa thu tôi của Nguyễn Đăng Trình
- Mùa lá rụng của Olga Berggoltz
- Đừng đi của Nguyễn Phong Việt
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...