-
Dặn con gái
Tác giả: Đoàn Thị Lam LuyếnTháng Chín24Bẫy tình sa phải chăng con?
Đã anh sâu mắt lại còn rậm râu
Quê thì tận đẩu tận đâu
Tình trường tranh giải vàng thau có thừaCải già khéo ủ thành dưa
Bưởi mong nắng rám, mía chờ hanh heo
Nhà nghèo xin giữ nếp nghèo
Cành cao xin chớ có trèo, sẩy chânNgười hay cử chỉ ân cần
Ngọt ngon đầu lưỡi, kẻo dân lọc lừa
Cuộc đời mẹ lắm bàn thua
Chỉ mong con có nước cờ chắc tayCòn như phận mỏng đức dày
Cầu cho trời độ cơ may một lần
Mẹ xin đổi lấy phong trần
Để duyên con được mười phân vẹn mườiCùng một tác giả
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Hoa với rượu của Nguyễn Bính
- Duyên tình con gái Bắc của Nguyễn Tất Nhiên
- Sông Trà mùa thu tôi của Nguyễn Đăng Trình
- Diêm của Nguyễn Kim Anh
- Tương tư của Nguyên Sa
- Lời mẹ dặn của Phùng Quán
- Thôi em ạ của Nguyễn Nhật Ánh
- Bài giã biệt của Nguyên Sa
- Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa của Nguyễn Duy
- Chiều ca dao của Ngô Thị Ý Nhi
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...
Mẹ thương con thì dặn vậy thôi chứ chẳng biết nước cờ nào là chắc tay cả .đọc bài này tôi nhớ đên câu người ta dặn Thúy Kiều TÌM NƠI XỨNG ĐÁNG LÀM CON CÁI NHÀ làm đau đầu cả đời Kiều!