-
Trừ đi
Tác giả: Chế Lan ViênTháng Mười Một7Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ
Có phải tôi viết đâu? Một nửa
Cái cần viết vào thơ, tôi đã giết đi rồi!
Giết một tiếng đau, giết một tiếng cười,
Giết một kỷ niệm, giết một ước mơ,
Tôi giết cái cánh sắp bay…trước khi tôi viết
Tôi giết bão táp ngoài khơi cho được yên ổn trên bờ
Và giết luôn mặt trời trên biển,
Giết mưa và giết cả cỏ mọc trong mưa luôn thể
Cho nên câu thơ tôi gày còm như thế
Tôi viết bằng xương thôi, không có thịt của mình.
Và thơ này rơi đến tay anh
Anh bảo đấy là tôi?
Không phải!
Nhưng cũng chính là tôi – người có lỗi!
Ðã giết đi bao nhiêu cái
Có khi không có tội như mình!Cùng một tác giả
- Thời thượng
- Nhà không trần
- Cờ
- Bình đựng lệ
- Cờ lau Đinh Bộ Lĩnh
- Chùm nhỏ thơ yêu
- Một người thường
- Trên đường về
- Tháp Bay-on bốn mặt
- Con cò
- Xem tất cả »
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Sông Hồng của Lưu Quang Vũ
- Trên đường về của Chế Lan Viên
- Nhất Định Thắng của Trần Dần
- Định mệnh của Hà Văn Thịnh
- Tiếng Việt của Lưu Quang Vũ
- Giấc mơ của Trần Mạnh Hảo
- Gửi bạn Chi Lê của Trần Đăng Khoa
- Em bé Việt Nam và viên sỏi của Trần Trung Đạo
- Tết của me tôi của Nguyễn Bính
- Nguyễn Văn Trỗi của Lê Anh Xuân
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...