-
Một bài thơ nhỏ
Tác giả: Du Tử LêTháng Mười Hai1Người về như bụi,
Vàng trang sách xưa.
Người về như mưa,
Soi tìm dấu cũ.Tôi buồn như cỏ,
Một đời héo khô.
Tôi buồn như gió,
Ngang qua thềm nhà.
Thấy ai ngồi đợi,
Bóng hình chia đôi,
Sầu tôi lụ khụ.Người về như sóng,
Buồn tôi quanh năm.
Người về như đêm,
Mơ hồ cõi chết.
Tình tôi phập phều,
Những tăm phụ bạc.
Lòng tôi gian ác,
Giấu trong miệng cười.Người về như sương,
Ẩn sau lá động.
Người về như gương,
Thấy mình mất tích.Người về như sông,
Tràn tôi, lụt lội.
Hồn tôi thả nổi,
Như khóm lục bình.
Sầu ai về cội.Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo phổ nhạc thành nhạc phẩm Người về như bụi.
Dưới đây là phiên bản do Kim Tước trình bày.
Cùng một tác giả
- Bài nhân gian tháng tám
- Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
- Trong tay Thánh Nữ có đời tôi
- Ơn em
- K. Khúc riêng chàng
- Đêm nhớ trăng Sài Gòn
- Khi người về
- Phúc âm nàng
- Mai sau soi thấy vết thương tôi còn
- Bài nhân gian thứ nhất
- Xem tất cả »
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Trong ánh chớp số phận của Ý Nhi
- Đêm nhớ trăng Sài Gòn của Du Tử Lê
- Bồng bềnh cho tới mai sau của Hoàng Phủ Ngọc Tường
- Người hàng xóm của Nguyễn Bính
- Đưa em tìm động hoa vàng của Phạm Thiên Thư
- Một góc chiều Hà Nội của Nguyễn Duy
- Em vẫn đợi anh về của Lê Giang
- Một mùa đông của Lưu Trọng Lư
- Chiều trên phá Tam Giang của Tô Thùy Yên
- Day dứt của Đinh Thu Hiền
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...
Hỡi người DU TỬ họ LÊ,
Thuở tôi mười bốn từng mê thơ người!
Giờ đây viễn xứ trùng khơi
Thơ còn xanh mướt như thời xa xưa?