-
Hơi ấm ổ rơm
Tác giả: Nguyễn DuyTháng Ba4Tôi gõ cửa ngôi nhà tranh nhỏ bé ven đồng chiêm
Bà mẹ đón tôi trong gió đêm
- Nhà mẹ hẹp nhưng còn mê chỗ ngủ
Mẹ chỉ phàn nàn chiếu chăn chả đủ
Rồi mẹ ôm rơm lót ổ tôi nằmRơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm
Tôi thao thức trong hương mật ong của ruộng
Trong hơi ấm hơn nhiều chăn đệm
Của những cọng rơm xơ xác gầy gòHạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no
Riêng cái ấm nồng nàn như lửa
Cái mộc mạc lên hương của lúa
Đâu dễ chia cho tất cả mọi ngườiBình Lục – một đêm lỡ đường
Cùng một tác giả
- Mỗi
- Nhìn từ xa... Tổ Quốc!
- Một góc chiều Hà Nội
- Thơ tặng người ăn mày
- Trở gió
- Được yêu như thể ca dao
- Có một buổi chiều nào
- Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
- Pháo Tết
- Kính gửi tuổi học trò
- Xem tất cả »
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Thơ tặng người ăn mày của Nguyễn Duy
- Trở về quê nội của Lê Anh Xuân
- Việt Nam quê hương ta của Nguyễn Đình Thi
- Những cô hàng xén của Quang Dũng
- Đất nước (trích đoạn) của Nguyễn Khoa Điềm
- Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm
- Hạt gạo làng ta của Trần Đăng Khoa
- Giây phút chạnh lòng của Thế Lữ
- Chợ Tết của Đoàn Văn Cừ
- Bếp lửa của Bằng Việt
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...