-
Đem cả tình yêu làm vũ khí
Tác giả: Việt PhươngTháng Ba10Anh đã đến bên bở Hắc-hải
Ngày trong veo nắng trải biển êm
Những lòng thông thì thào trên bãi
Trời rất ta mà anh thiếu emHôm qua giặc ném bom Bãi Cháy
Cành phi lão giập gãy bên đường
Màu hoa tím bầm như máu chảy
Đêm hạ huyền rách cả màn sươngĐộng trái tim ta – trời Hà Nội
Ôi những cánh đào đất Nhật Tân
Lửa thiêu đốt lửa bừng dữ dội
Phố Mạc-tư-khoa rung dưới chânThảm rừng đây giỡn đùa bóng sóc
Vòi nước tuôn chuỗi ngọc trong ngời
Xa lạ quá. Đời ta đánh giắc
Chẳng đang lòng mỗi lúc ngồi chơiXin lỗi những rừng bạch dương Nga
Hôm nay chẳng muốn nhìn cái đẹp
Người còn đây, lòng đã về nhà
Đứng tiếp đạn bên nòng súng thépMắt em gái hiền như mắt thỏ
Nâng niu từng ngọn cỏ, mầm cây
Nay giặc Mỹ đến nhà ta đó
Em giết thù chẳng sợ run tayEm ạ quê ta mùa đánh Mỹ
Dòng sông vẫn gọi những lời thơ
Đem cả tình yêu làm vũ khí
Xanh biếc lòng thông vẫn đợi chờ1966
Cùng một tác giả
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Đèo Cả của Hữu Loan
- Chiến tranh Việt Nam và tôi của Nguyễn Bắc Sơn
- Yêu tình yêu của Việt Phương
- Định mệnh của Hà Văn Thịnh
- Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng? của Chế Lan Viên
- Bởi vì không thể quên của Nguyễn Phong Việt
- Thơ viết cho mình và những người con gái khác của Xuân Quỳnh
- Tiếng gọi đầu năm của Cung Trầm Tưởng
- Sóng Tây Hồ của Đinh Hùng
- Tuổi thơ của Trương Nam Hương
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...