-
Vọng Hải Đài
Tác giả: Bằng ViệtApril1“Đưa tay ta vẫy ngoài vô tận
chẳng biết xa lòng có những ai“…
(Phạm Hầu)Sóng táp lô xô vào đất rộng
hồn thấm theo màu nắng biển xa
những người chiến sĩ quen rừng rậm
giặc đã tàn xong, trở lại nhà.Ô hay! Đài xưa còn như xưa
mà kiễng chân lên, thấp chẳng ngờ!
có gì khao khát mênh mông quá
Vọng Hải Đài, cao đã đủ chưa?Mây cũng mây mình, nắng cũng ta
lòng bâng khuâng muôn dặm một nhà
yêu đến se lòng nơi sẽ tới
thương đến se lòng nơi sẽ quaBờ cát vòng cung ôm nắng mai
đời kết liền nhau suốt dặm dài
“đưa tay ta vẫy ngoài vô tận”
biết đủ tinh thần cho những ai?…1975-1976
(theo Thơ Bằng Việt, NXB Văn Học, 2003)Cùng một tác giả
- Viết cho con mùa xuân thứ nhất
- Cứ như không
- Truông nhà Hồ
- Rượu của Nguyễn Cao Kỳ
- Khoảng cách giữa lời
- Những vỉa than ngầm
- Ngày đã đứng trưa
- Tâm tình với Olga Bergon
- Bê-tô-ven và âm vang hai thế kỷ
- Nghĩ lại về Paustovsky
- Xem tất cả »
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...