Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Đi cống

    Lệ cống thì phải chọn nho sĩ, thầy thuốc, thầy bói, thầy toán số và thợ thuyền mỗi hạng ba người, cùng các đồ sản vật như là sừng tê, ngà voi, đồi mồi, châu báu và các vật lạ – Trần Trọng Kim

    Núi cao, lửa hồng reo chói lọi,
    Đổ vàng cây cối um tùm xanh.
    Khi lòe nắng lóa, khi thâm tối,
    Sườn non con đường mềm uốn quanh.

    Hiu hắt cờ bay tua phơ phất,
    Binh lính hò reo gầm bốn phương.
    Nón đỏ, bao vàng, chân dậm đất,
    Một toán đạp rừng um dẫn đường.

    Mặc áo bào xanh ngồi ngựa trắng,
    Sứ nghe nhạc lắc vang bên rừng.
    Hai bên hai lọng vàng che nắng.
    Giời, mây, trông non nước muôn trùng!

    Mười xe bịt đồng, trâu mập kéo,
    Bánh sắt khi kề lên sườn non,
    Đá đổ ầm ầm như sấm réo,
    Gầm nhảy xuống vực sâu kêu ròn.

    Trên xe nào mâm vàng dát ngọc,
    Châu báu, sừng tê và ngà voi;
    Hai pho tượng vàng đỏ đòng đọc;
    Bào nạm kim cương, đai đồi mồi.

    Binh lính hò quanh hoa giáo mác
    – Võ tướng khua đao to lầm lầm –
    Hễ thấy đường chênh kề miệng thác,
    Bỏ giáo lên xe xoay bánh, vần.

    Thầy nho, thầy thuốc bên thầy bói,
    Thợ thêu, thợ chạm cùng thợ nề,
    Mỗi người đeo một cái khăn gói
    Đỏ, buông cương ngựa theo gần xe.

    Lúc ấy giời xanh không u ám,
    Đầu non không tờ mờ bóng sương,
    Làm sao họ âu sầu thảm đạm?
    Buồn thay! người cố quận tha hương.

    Xe đi mỗi lúc một thêm khó.
    Hang thâu hổ đói rên vang lừng;
    Những con trăn xám văng như gió,
    Quật đuôi đè gẫy bẹp cây rừng.

    Sứ bỗng nhìn quanh buồn ủ rũ:
    Xa xa ngọn cờ vàng phất phơ!
    Vợ con ở chưn giời((chân trời)) mây phủ,
    Hẳn đang nhìn bóng nhạn mong chờ.

    Hỡi ai đi thẩn thơ miền núi!
    Nhìn ngọn cây xanh gió thổi ào,
    Tưởng lại cờ xưa vàng chói lọi,
    Nên yêu người cũ hồn trên cao.

    10 Mars 1936

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)