Trang thơ Du Tử Lê
Tiểu sử
Nhà thơ Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại miền Bắc Việt Nam.
Ông làm thơ từ rất sớm, khi đang còn học tiểu học tại Hà Nội.
Đã xuất bản hơn 30 tác phẩm đủ thể loại, trong đó có thể kể đến:
Thơ Du Tử Lê (thơ)
Tiếng kêu nào bên kia thời tiết (truyện)
Em và, mẹ và tôi là một nhé (bán hồi kí)
Năm 1973 tại Sài Gòn, ông được trao giải thưởng văn chương toàn quốc, bộ môn Thơ.
Tháng 4/1975, ông tị nạn cộng sản tại Hoa Kỳ.
Cho tới hôm nay, ông là nhà thơ Á Châu duy nhất có thơ đăng trên hai nhật báo lớn của Hoa Kỳ: Los Angeles Times và New York Times.
-
Một bài thơ nhỏ
Tháng Mười Hai1Người về như bụi,
Vàng trang sách xưa.
Người về như mưa,
Soi tìm dấu cũ.[...]
Từ khóa: Kỉ niệm, Thơ phổ nhạc
-
Bài nhân gian tháng tám
Tháng Chín7[...]
Nếu em biết có lần tôi đã hỏi
Tôi đợi ai cuối cuộc chơi này?
Như tháng tám đi qua người sẽ khuất
Riêng vết son còn đỏ nẫu môi cười.Bài thơ nhỏ gói nỗi sầu vô hạn
Đường chim đi, nghìn dặm có ai tìm
Em không thể thì thôi đừng nắng, gió
Củi than riêng, tôi đốt một mình.Đêm tháng tám, chỗ ngồi tôi lửa cháy .
-
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
Tháng Tám4[...]
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Bàn tay dư mấy ngón chia phôi
(Tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn)
Và những tàn phai đầy tuổi tôiChỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Như trời nhớ đất (rất xa xôi)
Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
Thư nhớ hồi âm – Lệ nhớ môi[...]
-
Trong tay Thánh Nữ có đời tôi
Tháng Bảy31Hỏi Chúa đi rồi em sẽ hay
Tôi buồn như phố cũ mưa bay
Bàn chân từng ngón ngưng không thở
Lạc mất đường đi tận dấu bàyHỏi nắng đi rồi em sẽ hay
Tôi gầy như phiến lá trên cây
Gió khuya thôi rớt ngàn tâm sự
Thiên đường tôi là người hay aiSông chẳng thể không trôi về biển lớn
Người bên bờ buông tóc thả cho mây
Nên suốt kiếp tôi vẫn là đứa trẻ
Buồn vui theo chiếc kẹo ở tay người[...]
Từ khóa: Thơ phổ nhạc, Tình yêu
-
Ơn em
Tháng Bảy31ơn em thơ dại từ trời,
theo ta xuống biển, vớt đời ta trôi.
ơn em dáng mộng mưa vời,
theo ta lên núi, về đồi yêu thương.[...]
Từ khóa: Thơ phổ nhạc, Tình yêu
-
K. Khúc riêng chàng
Tháng Bảy31tôi xa người như xa núi sông
em bên kia suối? – bên kia rừng
em bên kia nắng? – bên kia gió
tôi một dòng sương, lên, mênh môngtôi xa người như xa biển đông
chiều lên lênh láng chiều, giăng hàng
những cây ghi dấu ngày em đến
đã chết từ đêm mưa không sangtôi xa người xa đôi môi tham
em biết: rồi em như chim ngàn
thôi còn khua động làm chi nữa
hồn tôi vốn đã là tro than[...]
Từ khóa: Thơ phổ nhạc, Xa cách
-
Đêm nhớ trăng Sài Gòn
Tháng Bảy31đêm về theo vết xe lăn
tôi trăng viễn xứ hồn thanh niên vàng
tìm tôi đèn thắp hai hàng
lạc nhau cuối phố sương quàng cổ cây
ngỡ hồn tu xứ mưa bay
tôi chiêng, trống gọi mỗi ngày mỗi xa
đêm về trên bánh xe qua
nhớ em Xa Lộ, nhớ nhà Hàng Xanh
nhớ em kim chỉ khíu tình
trưa ngoan lớp học chiều lành khóm tre
nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè
nắng Trương Minh Giảng lá hè Tự Do[...]
Từ khóa: Phiêu bạt, Thơ phổ nhạc, Trăng
-
Khi người về
Tháng Sáu20Người về đâu không người không về đâu
Chiều chưa mưa nên chiều chưa thay màu
Tôi cây me đứng run từng lá
Lá đã vàng rồi tôi đã vàng theoTình người say không tình người không say
Đêm sắp sang nên đêm sắp ùa đầy
Hồn tôi ngủ sớm trong tay áo
Tay áo người bay hương ngất ngâyNgười yêu ai không người không yêu ai
Lời tôi van xin lời tôi trải dài
Trên trang nhật ký tôi than trách
Tôi trách than người không tôi trách than ai[...]
-
Phúc âm nàng
Tháng Tư9[...]
kẻ phán xét trong nàng
bảo chiều nay bão lớn
và ngày mai hãy thả chim câu
(những con bồ câu của thánh Nô – Ê trong sáng thế ký)
để cho chúng bay đi
đem tin về
trời sẽ trong xanh vào những ngày kế tiếp
tôi theo nàng rời tàu
bước lên bờ đất thịt
hãy tin, hãy tin
cuối cùng rồi chúng ta cũng có những bình minh êm ả
những ngày vàng sau quá đỗi đau thương[...]
-
Mai sau soi thấy vết thương tôi còn
Tháng Tư9Gọi tôi tiếng gọi bồi hồi
đêm, mưa góc phố, người ngồi ghế, khuya
Vầng trăng, tôi, cũ, chia lìa
Em đi cuối sớm, ai về đầu hôm?
Gọi tôi, tiếng gọi ai, buồn
Nhân gian thăm thẳm, ngọn, nguồn cũng xa
Người về cây, cỏ tháng ba
Hồn tôi tháng bảy mưa sa đầm, đầm
Gọi tôi, tiếng gọi tiêu, trầm
Trái tim nhật, nguyệt, mái hồn tử, sinh
Núi sông đốm lửa cuối ghềnh
Cõi âm: ký ức; cõi trần: lát dao
Gọi tôi tiếng gọi rầu, rầu
Ngưạ trong tuyệt lộ, chim đầu ải, sương
Người còn giữ được mảnh gương?
Mai sau soi thấy vết thương tôi, còn.Từ khóa: Hoài niệm