Trang thơ Du Tử Lê
Tiểu sử
Nhà thơ Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại miền Bắc Việt Nam.
Ông làm thơ từ rất sớm, khi đang còn học tiểu học tại Hà Nội.
Đã xuất bản hơn 30 tác phẩm đủ thể loại, trong đó có thể kể đến:
Thơ Du Tử Lê (thơ)
Tiếng kêu nào bên kia thời tiết (truyện)
Em và, mẹ và tôi là một nhé (bán hồi kí)
Năm 1973 tại Sài Gòn, ông được trao giải thưởng văn chương toàn quốc, bộ môn Thơ.
Tháng 4/1975, ông tị nạn cộng sản tại Hoa Kỳ.
Cho tới hôm nay, ông là nhà thơ Á Châu duy nhất có thơ đăng trên hai nhật báo lớn của Hoa Kỳ: Los Angeles Times và New York Times.
-
Bài nhân gian thứ nhất
Tháng Tư9Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
đôi mắt người hồ như biển đông
có mưa-tôi-cũ về ngang đó
tự buổi thiên đàng chưa lập xongỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
mái tóc người hồ như rừng cây
có mấy che lối về cho lá
và những con đường thật riêng tâyỞ chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như vết thương
có đêm ngó xuống bàn tay lạnh
và chỗ em ngồi đã bỏ không[...]
Từ khóa: Tình yêu
-
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay
Tháng Tư9Tháng tư tôi đến rừng chưa thức
Mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya
Có môi chưa nói lời chia biệt
Và mắt chưa buồn như mộ biaTháng tư nao nức chiều quên tắt
Chim bảo cây cành hãy lắng nghe
Bước chân ai dưới tàng phong ốm
Mà tiếng giày rơi như suối reoTháng tư khao khát, đêm, vô tận
Tôi với người riêng một góc trời
Làm sao anh biết trăng không lạnh
Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi[....]
Từ khóa: Hoài niệm
-
Tôi trở về trên những dặm gai đâm
Tháng Tư9I
Chao đảo quá như chưa từng biết khổ
em ở đâu? Buổi sáng ngọc, vô cùng
chân trời gió. Bình minh mù. Nắng cũ
tôi trở về trên những dặm gai đâmII
Mắt hiu hắt như chưa từng hạnh ngộ
những bàn chân nhớ cát bỏng lưng đồi
em nghiêm cẩn che mờ sông núi đó
tôi ngu ngơ để mất cả gia tàiIII
Tay luống cuống như chưa từng biết nắm
tôi vẫn chờ, quà chợ, tuổi lên năm
như thuở mẹ bán buôn thời giặc giã
tôi, khăn tay, đẫm lệ tối, đi tìm[...]
Từ khóa: Tình yêu
-
Khúc Thụy du
Tháng Hai4[...]
Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao mình yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh run
Vì sao chân không vững
Vì sao anh van em
Hãy cho anh được thở
Bằng ngực em rũ buồn
Hãy cho anh được ôm
Em, ngang bằng sự chết
Tình yêu như ngọn dao
Anh đâm mình, lút cán
Thụy ơi và Thụy ơi
Không còn gì có nghĩa
Ngoài tình em tình em
Đã ướt đầm thân thểAnh ru anh ngủ mùi
Đợi một giờ linh hiển.Từ khóa: Hoài niệm, Thơ phổ nhạc