Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Lưu Quang Vũ

Lưu Quang Vũ

Lưu Quang Vũ sinh ngày 17 tháng 4 năm 1948 tại Phú Thọ, quê gốc Quảng Nam, là con trai nhà viết kịch Lưu Quang Thuận và bà Vũ Thị Khánh.

Tuổi thơ ông sống ở Phú Thọ cùng cha mẹ. Khi hoà bình lập lại (1954) gia đình ông chuyển về sống tại Hà Nội. Thiên hướng và năng khiếu nghệ thuật của ông đã sớm bộc lộ từ nhỏ và vùng quê trung du Bắc Bộ đó đã in dấu trong các sáng tác của ông sau này.

Từ 1965 đến 1970 ông nhập ngũ, phục vụ trong quân chủng Phòng không – Không quân. Đây là thời kỳ thơ Lưu Quang Vũ bắt đầu nở rộ. Từ 1970 đến 1978 ông xuất ngũ và làm đủ mọi nghề để mưu sinh, làm hợp đồng cho nhà xuất bản Giải phóng, chấm công trong một đội cầu đường, vẽ pa-nô, áp-phích…

Từ 1978 đến 1988: Lưu Quang Vũ làm biên tập viên Tạp chí Sân khấu, bắt đầu sáng tác kịch nói với vở kịch đầu tay Sống mãi tuổi 17 viết lại theo kịch bản của Vũ Duy Kỳ.

Lưu Quang Vũ kết hôn 2 lần, lần thứ nhất với diễn viên điện ảnh Tố Uyên năm 1969. Hai người li hôn năm 1972. Ông kết hôn lần thứ hai với nữ thi sĩ Xuân Quỳnh năm 1973. Con trai của ông và Tố Uyên là Lưu Minh Vũ, hiện đang là một trong những người dẫn chương trình của Đài Truyền hình Việt Nam. Em gái Lưu Quang Vũ, PGS.TS. Lưu Khánh Thơ hiện đang công tác tại tòa soạn Tạp chí Nghiên cứu Văn học của Viện Văn học. Em trai của ông là GS.TS Lưu Quang Hiệp, từng là hiệu trưởng Trường Đại học Thể dục Thể thao 1.

Giữa lúc tài năng đang vào độ chín, Lưu Quang Vũ qua đời trong một tai nạn ô tô trên quốc lộ số 5 cùng với người bạn đời là nhà thơ Xuân Quỳnh và con trai Lưu Quỳnh Thơ.

Tác phẩm chính:

Thơ:
- Hương cây (1968 – in cùng Bằng Việt trong tập Hương cây – Bếp lửa)
- Mây trắng của đời tôi (1989)
- Bầy ong trong đêm sâu (1993)

Kịch
- Sống mãi tuổi 17
- Nàng Sita
- Hẹn ngày trở lại
- Tin ở hoa hồng
- Trái tim trong trắng
- Nếu anh không đốt lửa
- Hồn Trương Ba da hàng thịt
- Lời thề thứ 9
- Khoảnh khắc và vô tận
- Bệnh sĩ
- Tôi và chúng ta
- Người tốt nhà số 5
- Chiếc ô công lý
- Ông không phải bố tôi
- Lời nói dối cuối cùng


  • Vẫn thơ tình về một người đàn bà không có tên (II)


    [...]

    Em ơi em có buồn không
    Thành phố đang thời hỗn loạn
    Nghèo túng lọc lừa bội phản
    Giết người trộm cắp khắp nơi
    Con người nói với con người
    Những lời hằn thù sỉ nhục
    Chiều nay bốn bề mưa xám
    Ra đi, anh vẫn một mình
    Cuộc sống anh không chấp nhận
    Mà thương đến xót xa lòng
    Đâu em miền đất xa xăm
    Đâu em khoảng trời thăm thẳm
    Qua những phố phường buồn nản
    Hãy về đậu xuống vai anh
    Hãy về như cánh chim xanh
    Ru những lời thơ đẹp nhất

    [...]

  • Móng tay trên đá


    Bộ lạc ấy bây giờ tàn lụi cả
    Lạnh chân đồi những mộ đá hoang sơ
    Con quạ xám và hàm răng ngựa
    Cắn vầng trăng thèm khát đêm đêm

    Người đàn bà trong thành phố không tên
    Tay lực lưỡng một ái tình hung tợn
    Những con tàu không lái buồm chỉ hướng
    Những cụ già như bao tải tả tơi
    Lính viễn chinh và trẻ con lai
    Các cô gái như mèo cười rú
    Ông luật sư ăn mày cửa chợ
    Phật Thích ca đẩy xe bán cá
    Cãi nhau với bác hàng thùng
    Người tù binh đầu gối đóng đinh
    Thân đẫm máu trong chuồng cọp tối

    [...]

  • Mặt trời trong nước lạnh


    [...]

    Thôi đừng nói khổ đau và sợ hãi
    Hãy vuốt nước mưa trên mặt chảy dài
    Cô bé ngày xưa ơi
    Bia lỡ rót thôi phải đành uống cạn
    Đừng nghĩ tóc mình đã vài sợi bạc
    Đừng run rẩy như đang cơn sốt rét
    Ngồi xuống đây em
    Những khổ đau dằng dặc
    Những tai ương đang diễn ra khủng khiếp
    Có chút gì nghĩa lý hay không?

    Tiếng em trong không át được tiếng bom gầm
    Tình yêu ta như tấm vé cũ rồi
    Không thể vào rạp hát
    Chúng ta đứng ở bên ngoài cửa sắt
    Tấm áp-phích đỏ xanh lòe loẹt
    Dưới mưa rơi ta đợi quá lâu rồi
    Có lẽ phải về thôi

    [...]

  • Thơ tình viết về một người đàn bà không có tên (III)


    [...]

    Mắt mênh mông lặng lẽ ngón tay gầy
    Giọt mưa lạnh chảy dài trên má
    Ngọn đèn vàng ô kính vỡ
    Con ngựa gầy phiêu bạt thảo nguyên xa
    Tôi lớn lên trong ngọn gió nhà ga
    Ngọn gió của rừng già khắc nghiệt
    Bao giấc mộng gió đuổi vào dĩ vãng
    Chỉ thổi bùng nỗi nhớ về em
    Bao lưỡi lê đỏ sẫm máu hoàng hôn
    Tường gạch đổ những tờ lịch nát
    Tôi bôi xóa rất nhiều thề ước đẹp
    Riêng với em tôi chẳng phản bao giờ.

    [...]

    Em ở đâu? bao năm tháng qua rồi
    Người ta bảo rằng em đã chết
    Người ta bảo quên đi đừng phí sức
    Hãy chấp nhận những vách tường có sẵn
    Em làm gì có thật mà mong.

    [...]

  • Quán cà phê ngoại ô


    [...]

    Anh đã đi dằng dặc những ngả đường
    Những rừng tối mịt mù muỗi độc
    Cuộc chiến tranh tàn ác
    Xô tháng ngày vỡ nát nối nhau trôi
    Điều anh tin không có ở trên đời
    Điều anh có không giúp gì ai được
    Gương mặt em chỉ còn là kỉ niệm
    Mối tình xưa anh cũng đã quên rồi

    Quán cà phê chạng vạng khói bay
    Mùi khói cũ cay xè con mắt
    Ngồi quanh bàn giờ bao người lạ khác
    Cãi ồn ào những chuyện làm ăn
    Chỉ anh điên vẫn đứng sững ngoài đường
    Thân tiều tụy ôm mặt cười lặng lẽ.

  • Năm 1954


    [...]

    nếu biết từ hôm ấy
    sẽ là biền biệt cách xa
    ở giữa hai ta
    sẽ là cuộc chiến tranh
    sẽ chỉ rào gai và thù hận
    ta sẽ nói với nhau khác hẳn
    sẽ giữ em ở lại
    làm sao cho đừng phải chia tay

    nhưng giữa phố phường náo nhiệt đông vui
    đi trong mưa em chỉ lặng mỉm cười
    ta chỉ nói về ngày gặp gỡ
    anh mua cho em một bó cúc vàng
    những bông cúc vô tư những bông cúc đầu tiên
    nở xòe trong gió lạnh.

  • Mùa xoài chín


    [...]

    Một vườn xoài trơ trụi dưới na-pan
    Chim xé giọng những mùa hè không quả
    Lá khô cháy mịt mù gió lửa
    Đập ào ào lên đá nhọn lòng tôi
    Một vườn xoài sau rào kẽm vành đai
    Cành giận dữ đâm lên trời nhọn hoắt
    Tôi chẳng có thời giờ cho nước mắt
    Viên đạn nằm trong súng đợi bay lên.

    Bạn cùng làng mỗi đứa mỗi phương
    Kẻ lính nguỵ, người thành quân giải phóng
    Em xa cách trong cắt chia, lửa đạn
    Hai mươi năm, người cũ khác xưa không?

    [...]

12345...»|