Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Nguyễn Tất Nhiên

Click để xem tiểu sử nhà thơ

Nguyễn Tất Nhiên

Nguyễn Tất Nhiên sinh ngày 30 tháng 5 năm 1952 tại xã Bình Trước, quận Đức Tu, tỉnh Biên Hòa và mất ngày 3 tháng 8 năm 1992 tại California.

Ông học trường trung học Ngô Quyền từ năm 1963 cho tới năm 1970. Lúc mới vừa lên trung học đệ nhất cấp, Nguyễn Tất Nhiên đã làm thơ. Theo lời những người bạn cùng trường lúc đó, thơ của Nguyễn Tất Nhiên đã rất hay từ nhỏ. Lúc đó Nguyễn Tất Nhiên thành lập thi văn đoàn với bạn học là Đinh Thiên Phương, tên thật là Đinh Thiên Thọ. Cả hai thi sĩ học trò này cùng chung nhau xuất bản tập thơ Nàng thơ trong mắt năm 1966, khi đó Nguyễn Tất Nhiên được 14 tuổi. Trong tập thơ này Nguyễn Tất Nhiên lấy bút hiệu là Hoài Thi Yên Thi.

Thời gian này, Nguyễn Tất Nhiên đã gặp một cô gái người miền Bắc tên là Duyên và có với cô này một tình cảm nhẹ nhàng nhưng không thành công vì hoàn cảnh gia đình và cả tính nghệ sĩ của Tất Nhiên. Dù vậy, cô gái tên Duyên này cũng đã là cảm hứng cho Tất Nhiên sáng tác khá nhiều bài thơ “Khúc tình buồn”, hay các bài “Cô Bắc Kỳ nho nhỏ”, “Linh mục”, “Em hiền như ma sơ”.

Tâm hồn nghệ sĩ của Nguyễn Tất Nhiên đã bộc lộ từ lúc ông còn rất trẻ. Đầu óc của ông được miêu tả lúc nào cũng như mơ mộng suy nghĩ đâu đâu, không tập trung ngay cả khi đang học. Bạn bè thời gian này gọi đùa ông là Hải Ngáo hay Hải Khùng.

Sự nghiệp của Nguyễn Tất Nhiên thời gian đầu không mấy thành công: thơ ông in ronéo tặng không cho các nữ sinh đều bị quăng vào thùng rác. Những tập thơ gửi bán trong các tiệm sách đầu chợ Biên Hòa để đến giấy đổi màu vàng vẫn không bán được. Cho đến khi thơ ông được một số thầy giáo gửi đăng báo Sáng tạo của Mai Thảo, rồi Phạm Duy, Nguyễn Đức Quang thấy đó mà phổ nhạc thì mới bắt đầu nổi tiếng.

Vào khoảng năm 1972 hoặc 1973, Nguyễn Tất Nhiên nhận được giấy gọi nhập ngũ vào trường Võ khoa Thủ Đức. Tuy nhiên mới vào Trung Tâm 3 Quang Trung, ông đã được cho thôi về vì lý do tâm thần bất ổn. Sau năm 1975, Nguyễn Tất Nhiên sống ở trong nước cho tới 1981. Trong thời gian này ông học đàn và sáng tác ca khúc với nhạc sĩ Nguyễn Hữu Nghĩa trong bốn nămn. Năm 1980, ông sang định cư tại Pháp, rồi cuối cùng sang Mỹ sống ở Quận Cam. Năm 1987, ông gia nhập Hội nhà văn Việt Nam lưu vong.

Sau ông lấy vợ có tên là Minh Thủy, có 2 đứa con trai. Đây là người sau khi ông mất đã tranh chấp với gia đình ông bản quyền tập thơ “Minh khúc”.

Ngày 3 tháng 8 năm 1992, người ta thấy ông nằm chết trong một xe hơi cũ, đậu dưới bóng cây trong sân chùa tại California.

Thơ của Nguyễn Tất Nhiên nổi tiếng với những tác phẩm viết về cảm tình tuổi trẻ, bằng cách đào sâu vào cảm xúc, tư tưởng của con người. Ngoài sáng tác thơ, ông còn viết một số bài nhạc, nổi tiếng trong số đó là bài “Chiều trên đường Hồng Thập Tự” và lời ca cho bài “Trúc đào” (nhạc của Anh Bằng).

Tác phẩm đã in:

- Nàng thơ trong mắt (thơ, Biên Hòa, 1966, cùng với Đinh Thiên Phương)
- Dấu mưa qua đất (thơ, Biên Hòa, 1968, cùng với bút đoàn Tiếng Tâm Tình)
- Thiên Tai (Thơ, 1970)
- Thơ Nguyễn Tất Nhiên (thơ góp nhặt từ 1969-1980, nhà xuất bản Nam Á – Paris in lần đầu tiên năm 1980)
- Những năm tình lận đận (tập nhạc 1977-1984, nhà xuất bản Tiếng Hoài Nam, Hoa Kỳ 1984)
- Chuông mơ (Thơ từ năm 1972-1987, nhà xuất bản Văn Nghệ – California, 1987)
- Tâm Dung (thơ, Người Việt 1989)
- Tính tình con gái 3 miền (Thơ)


  • Thiên thu


    Sao thiên thu không là xa nhau?
    Nên mưa xưa còn giăng ngang hồn sầu
    Tôi đứng như cây cột đèn gẫy gập
    Và một con đường cúp điện rất lâu

    Sao thiên thu không là chôn sâu?
    Nên nắng xưa còn hanh mái tóc nhàu
    Tôi đứng như xe tang ngừng ngập
    Và một họ hàng khăn trắng buồn đau

    Sao thiên thu không là đường chim?
    Nên mây năm xưa còn trên tay phiền
    Tôi đứng như tường vôi luống tuổi
    Và những tàng xanh chùm gởi quê hèn!

    [...]

  • Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng


    [...]

    Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
    Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
    Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
    Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng

    Em hãy đứng trước gương làm dáng
    Tự khen minh: “đẹp quá!” đi em
    Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
    Còn đôi chút luyến lưu thời con gái

    [...]

  • Minh khúc 12


    Bây giờ em đã xa tôi
    Hay là sông núi xa đời lãng du
    Bây giờ đêm đã nghìn thu
    Hay là nhật nguyệt thôi bù đắp nhau
    Bây giờ tình đã chai đau
    Hay là cây cỏ bạc đầu tuyết sương
    Bây giờ ảnh đã lìa guơng
    Hay hoa vạn thọ trong lòng thu đông ?
    Bây giờ chín khúc cửu long
    Hay sông vẫn một dòng trăng không là…

    Bây giờ mây của hôm qua
    Tiếng con qụa khản kêu ca một mình
    Sương hoàng hôn đẹp bình minh
    Nắng ban mai mới tinh trên nấm mồ
    Á à lệ vẫn chưa khô
    A ha trời đất mơ hồ hay tôi…

  • Đôi mắt nào linh hiển


    [...]

    Mùa đông đã về rồi đó nhỏ.
    Anh lặng mình thấm thía tiếng chuông
    Làm cây thông già đứng lặng hưởng mù sương
    Còn bao nhiêu đèn và bao nhiêu nến
    Hãy một lần mang ra thắp hết
    Hãy một lần khôi phục lại, niềm vui

    Đôi mắt nào của Chúa ở lòng tôi
    Nhỏ ơi, ơi nhỏ, và nhỏ ơi…

  • Hồng trần


    Em mùa thi diện cũng xênh xang
    Áo mới còn bay mùi tơ hàng
    Ta tiếc dùm ai từng sợi tóc
    Rụng lẻ loi sầu trên vai ngang

    Em mùa thi khua đôi guốc cao
    Bàn chân Nam Định rất chiêm bao
    Ta sợ bùn đen vây nếp chỉ
    Bởi vì tháng bảy có mưa mau

    Em mùa thi mơn như trái cam
    Con mắt kiêu kỳ rất Việt Nam
    Ta đợi hôm nào em chợt khóc
    Dù đượm u hoài hay hân hoan

    [...]

  • Cho đáng đời ai


    Ờ bạn nào đâu có nghịch ngầm
    Cười duyên lần lữa chẳng hồi âm
    Ừ, tôi cũng thấy cô… ngoan lắm
    Dài cổ tại người – bộ tại em?

    Ờ bạn nào đâu có khó thương
    Cười ngây thơ kéo hẹn nhì nhằng
    Ừ, tôi cũng thấy cô… khờ lắm
    Ai chết tại người – cho chết luôn!

    Ờ cá vàng đâu có lửng lơ
    Yểu điệu trời cho đẹp nhởn nhơ
    Người ta cáu kỉnh vì nôn nóng
    Ai nhận bà con phải ráng chờ!

    [...]

  • Cho nhỏ ngày thi


    [...]

    Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi rớt
    Nhỏ sẽ buồn như những lá thu bay
    Lệ thắm nồng ướt đẫm chiếc khăn tay
    Như có dạo nhỏ buồn ta phải đỗ

    Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi đỗ
    Nhỏ có mừng chưa chắc đã hơn ta
    Nụ nhỏ cười sẽ rực rở như hoa
    Nỗi sung sướng ửng hồng đôi má đỏ

    [...]

  • Hai hàng me ở đường Gia Long


    Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại?
    Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?

    Mỗi lòng người một lý lẽ bất an
    Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác
    Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
    Mỗi đời tình, có một thú, chia ly

    Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me
    Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ
    Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
    Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần

    [...]

  • Chở em đi học trường đêm


    [...]

    Đèo nhau qua đoạn đời này
    Cầu Trương Minh Giảng nghe đầy hoàng hôn
    Mưa rỉ rả, mưa nguồn cơn
    Mưa đâm lóc thịt, mưa dầm thuộc da…
    Chở em đi học mưa nhòa
    Đường loang loáng nước lập lòa loáng cây
    Lạnh vừa đủ siết vòng tay
    Run đi em để sau này… nhớ nhau…
    Chở em sa vũng lầy nào
    Về nhà nói mẹ qua cầu sẩy chân!

  • 12