Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Phạm Thiên Thư

Phạm Thiên Thư

Phạm Thiên Thư tên thật là Phạm Kim Long, sinh ngày 1 tháng 1 năm 1940 tại Lạc Viên, Hải Phòng trong một gia đình Đông y. Quê cha ở xã Đình Phùng, Kiến Xương, Thái Bình. Quê mẹ ở xã Trung Mẫu, Từ Sơn, Bắc Ninh. Từ năm 1943 đến 1951, ông sống ở trang trại Đá Trắng, Chi Ngãi, Hải Dương. Từ năm 1954 cho đến nay, ông cư ngụ ở Sài Gòn (nay là Thành phố Hồ Chí Minh).

Ông từng đi tu trong 10 năm từ 1964 đến 1973 và rồi hoàn tục, nên có kiến thức khá thâm thúy về đạo Phật. Trong thời gian tu hành ông đã làm thơ. Ông được coi là “người thi hóa kinh Phật” (dịch kinh Phật ra thơ) và là tác giả của nhiều bài thơ phảng phất triết lý mà ông đã tin theo. Nhiều thơ của ông được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, và trở nên phổ biến trong công chúng, có thể kể đến Ngày xưa Hoàng Thị, các bài Đạo ca…

Năm 1973 ông đoạt giải nhất văn chương toàn quốc với tác phẩm Hậu truyện Kiều – Đoạn trường vô thanh. Từ năm 1973 đên 2000 ông nghiên cứu, sáng lập và truyền bá môn Dưỡng sinh Điển công Phathata (viết tắt chữ Pháp – Thân – Tâm).

Tác phẩm đã in:
Thơ Phạm Thiên Thư (1968)
Kinh ngọc (thi hoá Kinh Kim Cương)
Động hoa vàng (Thơ, 1971)
Đạo ca (Nhạc Phạm Duy)
Hậu truyện Kiều – Đoạn trường vô thanh (1972)
Kinh thơ (thi hoá Kinh Pháp Cú)
Quyên từ độ bỏ thôn Đoài (Thơ)
Kinh hiếu (thi hóa)
Kinh hiền (thi hoá Kinh Hiền Ngu, gồm 12.000 câu lục bát)
Ngày xưa người tình (thơ)
Trại hoa đỉnh đồi (thơ, 1975)
Thơ Phạm Thiên Thư (NXB Đồng Nai tái bản, 1994)
Tự điển cười (24.000 bài tứ tuyệt tiếu liệu pháp. Năm 2007, Trung tâm Sách và Kỷ lục Việt Nam đã trao cho ông kỷ lục là người đầu tiên viết Từ điển cười bằng thơ)
Vua núi vua nước (tức Sơn Tinh Thủy Tinh, NXB Văn hóa Thông tin, 2003).

Các tác phẩm đã được phổ nhạc: Ngày xưa Hoàng Thị, Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là đóa hoa sầu, Em lễ chùa này, Huyền thoại trên một vùng biển, Loài chim bỏ xứ (nhạc Phạm Duy), Như cánh chim nay (nhạc Cung Tiến), Guốc tía, Đôi mắt thuyền độc mộc (nhạc Võ Tá Hân), Độc huyền (nhạc Nguyễn Tuấn), Động hoa vàng (nhạc Trần Quang Long).

Tác phẩm sắp xuất bản: Huyền ngôn xanh, Những lời thược dược, Nhân gian, Uyên ngôn vàng, Từ điển ý đẹp, Uyên ngữ hồng, Ngôn ngữ tím, Thơ Phạm Thiên Thư, Trại hoa đỉnh đồi, Quyên từ độ bỏ thôn Đoài, Ngày xưa người tình…


  • Phố tím


    [...]

    Gót chân nào hoa cam
    Rạng trắng đời dâu biển
    Nhớ ngón tay hồng yến
    Bay trên rừng tóc lam

    Một giọt nồng rượu vang
    Nhỏ cuối đường cây lục
    Ta vui thân gỗ mục
    Đeo một hàng nấm xanh

    [...]

  • Em lễ chùa này


    Đầu Mùa Xuân cùng em đi lễ
    Lễ chùa này vườn nắng tung bay
    Và ngàn lau vàng màu khép nép
    Bãi sông bay một con bướm đẹp

    Mùa Hạ qua cùng em đi lễ
    Trái mơ ngon đồi gió mơn man
    Từ lò hương làn trầm nghi ngút
    Khói hương thơm bờ tóc em rờn

    Rồi Mùa Thu cùng em đi lễ
    Có con chim đậu dưới gác chuông
    Hòa lời ca vào làn sương sớm
    Gió heo may rụng hết lá vàng

    Vào Mùa Đông cùng em đi lễ
    Lễ chùa này một thoáng mưa bay
    Và ngoài sân vài cành khô gẫy
    Gió lung lay một cánh lan gầy

    [...]

  • Vàng đóa hoa dương


    [...]

    Thời gian như con cá
    Quẫy khỏi lòng bàn tay
    Thời gian như chiếc lá
    Rụng xuống đau nhành cây

    Thêm một ngày mất đi
    Gói buồn trong tà áo
    Ta gửi hồn khờ khạo
    Nấp trong rừng tóc hương

    Ai có đi bên đường
    Vô tình va cánh gió
    Có nghe gì trong đó
    Một tiếng lòng ta vương

    [...]

  • Nẻo đường hoa


    [...]

    Thời gian cất cánh bay
    Qua rừng này rừng nọ
    Ta làm sao hóa gió
    Theo tóc người lênh đênh

    Ta ướm hoài dấu chân
    Chưa vừa lòng nỗi nhớ
    Tóc em hồng dây nhợ
    Chăng lối về xanh xanh

    [...]

  • Áo lụa


    một sợi tóc biếc
    dài như mưa thu
    lẫn trong sương mù

    guốc nào động nhỏ
    hoa nào rơi thưa

    ai kia áo lụa
    bước đi chần chừ

  • Biết đâu


    Biết đâu tươi hồn xuân
    Ẩn sau con mắt héo
    Biết đâu tình trong trẻo
    Sau nụ cười khô khan

    Biết đâu sợi dây đàn
    Giận thốt lời ly biệt
    Không dứt tình tha thiết
    Buộc tròn hai trái tim

    [...]

  • Thuyền trăng


    Như con người thái cổ
    Nhìn trăng ta rùng mình
    Ước chi là bến đỗ
    Ôm cánh thuyền thuỷ tinh

    Sao như bầy hải âu
    Bay quanh thuyền ánh sáng
    Chở khối tình quá vãng
    Xuôi về đâu – về đâu

    Ta không là sông sâu
    Mà nghe hồn sóng vỗ
    Ta không là bến đỗ
    Mà sao tình vấn vương

    [...]

  • Ngày xưa Hoàng Thị


    [...]

    Em tan trường về
    Đường mưa nho nhỏ
    Trao vội chùm hoa
    Ép vào cuối vở

    Thương ơi vạn thuở
    Biết nói chi nguôi!

    Em mỉm môi cười
    Anh mang nỗi nhớ
    Hè sang phượng nở
    Rồi chẳng gặp nhau

    Ôi mối tình đầu
    Như đi trên cát
    Bước nhẹ mà sâu
    Mà cũng nhoà mau

    Tưởng đã phai màu
    Đường chiều hoa cỏ
    Mười năm rồi Ngọ
    Tình cờ qua đây

    Cây xưa vẫn gầy
    Phơi nghiêng ráng đỏ
    Áo em ngày nọ
    Phai nhạt mấy màu?

    Chân tìm theo nhau
    Còn là vang vọng

    [...]

12