Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam
  • Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình

    Tác giả: Trần Vàng Sao

    [...]

    4.
    tôi sống yên ổn với những việc làm hàng ngày của mình
    không định được ngày mai
    có một đồng để mua cho con nửa cái bánh tráng hay hai cái kẹo gừng
    có hai đồng cất dưới chân đèn trên bàn thờ lỡ khi hết dầu thắp tới bữa thiếu ruốc hết bột ngọt
    mả cha cuộc đời quá vô hậu
    cơm không có mà ăn
    ngó lui ngó tới không biết thù ai
    những thằng có thịt ăn thì chẳng bao giờ ỉa vất

    5.
    lâu ngày tôi thấy quen đi
    như quen thân thể của mình
    tiếng ho gà nửa đêm của những đứa bé chưa đầy hai tuổi
    buổi chiều không có cơm ăn
    những con ruồi ăn nước mũi khô trên má
    những đứa đau quan sát những con chuột
    chết lòi ruột ở bến xe đò
    những tiếng cha mẹ vợ chồng anh em
    con cái chưởi bới la hét trong bữa ăn
    người điên ở trần đứng làm thinh
    giữa trời mưa ngoài chợ
    những ngày hết gạo hết tiền hết củi
    muối sống không còn một hột của tôi
    những trách canh rau khoai tháng năm không có bột ngọt
    hai mắt tôi mở to
    đầu tôi cúi thấp
    miệng tôi há ra
    những lá khoai nhám và rít mắc vài hột cơm
    dồn cứng chật cuống họng

    nói thật lúc này tôi muốn được say rượu
    họa may thấy một đồng thành ba bốn đồng

    [...]

  • Không đề I

    Tác giả: Thảo Phương

    Em gửi anh bài thơ người khác
    Trái tim em đã cạn nguồn
    Ngày mai em không làm thơ nữa
    Em những tưởng
    Tình yêu làm tượng đá rùng mình thức tỉnh
    Trong hạnh phúc làm Người…
    Hết bàng hoàng rồi
    đá trở về bệ cũ

    Nét buồn ngưng lại trên môi
    Điều có thể
    đã trở nên
    không thể..!
    Nắng lịm trên mắt đá vô tình
    Chỉ còn lại hoàng hôn
    Và trái tim đau -
    không biết mình đau nữa…

  • Những tuổi thơ

    Tác giả: Lưu Quang Vũ

    Những tuổi thơ không có tuổi thơ
    Những đôi mắt tráo trơ mà tội nghiệp
    Chúng ăn cắp, đánh nhau, chửi tục
    Lang thang hè đường, tàu điện, quán bia.

    Những bông hoa chưa nở đã tàn đi
    Những cành cây chưa xanh đã cỗi
    Em gái mười lăm, đã không còn thiếu nữ
    Dưới mái tóc quăn trơ trụi vai gầy.

    [...]

    Đôi môi em không trong vắt nụ cười
    Em chẳng biết yêu đương mà mơ ước
    Không được đọc những trang sách đẹp
    Không biết tin vào những bài ca

    Sớm độc ác, sớm xấu xa
    Bao đứa trẻ như em tàn lụi
    Sao mọi người có thể dửng dưng
    Nhìn em đi trên đường tối?
    Mọi người đều có tội
    Trước tuổi thơ đã chết của em.

    [...]

  • Gửi Hiền mùa đông

    Tác giả: Lưu Quang Vũ

    [...]

    Giờ khắp nơi những tấm gương trong
    Đã vỡ vụn sau dập vùi bom đạn
    Người con giai yêu em
    Đã chết ngoài mặt trận
    Thành phố nghèo mùa đông
    Ai cũng bàn về chiến tranh chấm dứt
    Điều cần nói cùng em chưa nói được
    Lòng anh buồn như một đóa ca dao
    Những tượng thần trên vách đổ lao đao
    Đêm khuya lắm, chắc rằng em đã ngủ.

  • Người ở đâu lúc cuối năm này

    Tác giả: Cao Thoại Châu

    Tôi nhớ người vào lúc cuối năm
    Gây gây một chút lạnh âm thầm
    Những vỉa hè thốt nhiên cùng dậy muộn
    Sau giấc ngủ dài như rộng thêm hơn

    Tôi vẫn đi qua khá nhiều thảng thốt
    Như đi qua vết lủng trên đường
    Là lúc ấy biết bao dằn xóc
    Cả bên ngoài, dằn xóc cả bên trong

    Nhớ nhung ơi, cũng cần địa chỉ
    Bao lâu tôi vẫn bặt tin người
    Giữa sóng gió cánh buồm như bị rách
    Biển thế nào tôi vẫn ra khơi

    [...]

  • Tranh tết dân gian

    Chuột thổi kèn, chuột làm chú rể
    Cô dâu ngồi kiệu, thẹn thò ghê
    Có cả chú mèo nhưng chẳng sợ
    Khi đã mùa xuân ở bốn bề

    Này trái dừa cao, anh trèo em đỡ
    Vạt váy, ô hay dám hứng trời
    Khuôn ngực để trần – mùa xuân mà lị
    Thầy đồ cóc nhỉ, thầy đồ cóc ơi!

    [...]

  • Rỗng ngực

    Tác giả: Phan Huyền Thư

    Em thở dài
    Buốt mùa đông rỗng ngực
    Buồn xa xa thương cũng xa xa

    Thoát xác vọt lên trần nhà
    Nhìn thi thể co ro
    Góc giường than khóc

    Ngoài đường cái quan
    Xe rác chạy rầm rập
    Đống lửa bao nilon đựng rác
    Đôi tình nhân khét lẹt
    Chàng thương binh ngực nặng huân chương
    Vẫn hô một hai hành quân không chịu nghỉ
    Nàng thất tình
    Hoa mướp bồng áo bông
    Ru hời
    Thoại Khanh – Châu Tuấn
    Đun nấu sụt sùi đứt ruột ống bơ.

    [...]

  • Những đám mây ban sớm

    Tác giả: Lưu Quang Vũ

    [...]

    chúng ta còn lại gì sau cuộc chiến tranh?
    một tuổi trẻ sớm tàn
    một đôi môi sớm tắt
    không nhớ hết bạn bè đã chết
    xác gục giữa bùn lầy
    thái dương rỉ máu
    không thể phủ huân chương
    lên ngực trần đã rữa
    cũng không thể bồi thường
    bằng những đồng tiền viện trợ
    làm sao có thể trở về
    ngủ yên trên giường cũ
    làm sao yên lành nhìn hoa nở
    làm sao bình tâm ôm một người con gái
    trong tay?

    [...]

    sắp tới là những ngày khó nhất
    những người tốt không được quyền vô dụng
    không được quyền ngu dốt
    hãy im đi lời bịp bợm dối lừa
    lũ nước ngoài xảo quyệt cút ngay ra
    máu con người không phải thứ bán mua
    cái bánh vẽ không no lòng ai được
    bài học lớn của một thời đau xót

    [...]

    ta ra đường em nhé, ngẩng đầu lên
    trên mặt đất, ta có quyền được sống
    nhiều cay đắng, ta có quyền được khóc
    nhưng sáng nay anh muốn thấy em cười
    những mặt gầy ướt đẫm ánh ban mai
    những người lính trở về từ cát bụi
    những đôi lứa ôm ghì nhau không nói
    nghe trống đồng bát ngát đỉnh rừng cây

    [...]