Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Mặt trời nàng

    Tác giả: Đỗ Quý Toàn

    Nàng ở phương đông nàng là mặt trời
    Nàng im lặng và nàng ngự trị
    Những cây cối vì nàng mà trổ lá xanh
    Cầm thú vì nàng mà sinh nở
    Anh vì nàng ngực đầy hơi thở
    Nàng ở phương đông nàng là mặt trời
    Mặt trời vỡ tràn trề bình rượu đỏ
    Anh bơi tới giữa dòng sông vô tận đó

    […]

  • Những ngày đau nằm ở thư viện Duy Tân

    Tác giả: Võ Tấn Khanh

    […]

    Nằm đây cổ đắng đầu khô cứng
    Dỗ lòng trăm bận vẫn chưa quên
    Quanh ta chữ nghĩa lên mùi mốc
    Thiên hạ ngoài đang cơn đảo điên

    Đập vỡ ly không lầm chén rượu
    Chập chờn vị thuốc tưởng hơi men
    Cơm áo rơi theo đời thất bát
    Thau vàng lẫn lộn bước bon chen

    Bè bạn ai còn lai vãng mấy
    Bên nhau lòng lạnh buốt như tiền
    Cửa khép đêm đêm phòng bất trắc
    Kín lời sợ đến cả anh em

    […]

  • Nga

    Tác giả: Nguyên Sa

    Hôm nay Nga buồn như con chó ốm
    Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
    Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
    Để anh giận sao anh chả là nước biển.

    […]

    Em đừng buồn như những chiếc lá tre khô
    Em đừng buồn như những nóc nhà thờ không có tuổi
    Anh van em đừng nhìn anh và đừng cười gượng gạo
    Em đừng cười như ngọn bấc gần hao
    Những nụ cười vướng trên đôi gò má xanh xao
    Những nụ cười vướng trên mắt nhìn trắng đục
    Đừng để anh nhìn em rồi nghẹn ngào chớp mắt
    Như hai vì sao le lói trong đêm sương mù
    Đừng để thời gian dày như trăm vạn lớp chấn song thưa
    Về xen giữa hai bàn tay sầu tủi!…

    […]

  • Hoài My, khi về lại

    Tác giả: Võ Tấn Khanh

    […]

    Sương nắng gội chưa mờ hơi thở biếc
    Tình thiên thu trăm bến rộng xa nguồn
    Tôi đã tát cạn đời mình không tưởng tiếc
    Cầm bằng như gió tạt qua truông.

    Người độ ấy đã qua mùa khôn lớn
    Đường trăm năm đã mấy bận chia xa
    Tôi thắp tuổi hong trên bờ nắng muộn
    Nghe giọt tình ngấm nhẹ mấy làn da.

    Cây nhớ lá đã đôi lần khóc gọi
    Đường nhớ chân từng lớp cuội rang sầu
    Chim nhớ bạn quẩn quanh tìm, cánh mỏi
    Tôi nhớ người như núi thẳm sông sâu.

    Tay trút rộng xuống vuông đời hẹn cũ
    Lời tình khô không sáng đủ hiên lòng
    Người đã lạ, trăn năm dù cổ thụ
    Như giọt chiều rơi hút giữa thinh không.

    […]

  • Không tiếng

    Tác giả: Mai Thảo

    Sớm ra đi sớm hoa không biết
    Đêm trở về đêm cành không hay
    Vầng trăng đôi lúc tìm ra dấu
    Nơi góc tường in cái bóng gầy.

  • Mất hay còn, chưa hẳn khác nhau đâu

    Tác giả: Du Tử Lê

    Tôi không thể ngăn buổi chiều sắp tối
    Như em đi mà tiếng chẳng quay về
    Mưa chẳng thể ướt hoài sân trí nhớ
    Đôi khi lòng tôi nắng mấy hôm sau

    Tôi không thể xóa biển chiều sóng gội
    Dù hôm qua tâm đã tịnh yên rồi
    Cây chẳng thể giữ hoài tay lá mới
    Đôi khi lòng tôi lại rất khoan thai

    Tôi không thể nói gì khi đã chết
    Như chưa ai kể được phút ban đầu
    Con đường nhỏ có hai hàng bã đậu
    Đôi khi tình tôi lạc tuốt trên cao

    […]

  • Bạc đầu xanh biếc nhớ

    Tác giả: Trần Vấn Lệ

    […]

    Hỡi học trò, tôi nhớ các em! Ngày xưa tôi hứng lá bên thềm, có em cười mỉm: “Thầy, Thi Sĩ”. Em, thế nào khi em lớn lên?

    Em thế nào, em đã thấy thôi. Tang thương không nỡ trách ông Trời! Tôi mơ Đà Lạt từng đêm mộng, tự hỏi sao tôi lạc xứ người…

    Em, các em còn đứng đó không? Trường xưa mái ngói nắng mai hồng, áo dài em trắng bay trong gió, Thầy bạc đầu xanh biếc nhớ nhung…

  • Chờ đợi nghìn năm

    Tác giả: Mai Thảo

    […]

    Tối sáng không phân nhọ mặt người
    Là giờ xuất hiện của bầy dơi
    Rợp trời những cánh bay hôi hám
    Trên lối ta đi tới cuối trời

    Quạ cú ào theo kín một bầy
    Cáo chồn mai phục mỗi hàng cây
    Dăm con ma xó tanh mùi đất
    Cống rãnh chui lùn cũng bủa vây

    Bàn độc chen chân chó nhảy ngồi
    Mồ chiều xanh lạnh lửa ma trơi
    Dậu chưa đổ đã bìm chen lấn
    Huyệt chửa đào xong đã quỷ cười

    […]

  • Chỗ ấy

    Tác giả: Mai Thảo

    Con chim biển bay đi rồi lượn lại nhiều vòng
    Biển phẳng tắp chim thấy gì chỗ ấy?
    Có phải ngàn thước thẳm dưới cánh hải âu
    Con chim trời ấy thấy
    Một cuộc đời vượt biển đã chìm châu.