Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Ngự trị

    Tác giả: Trần Dạ Từ

    […]

    Thuở ta về mấy con đường lá chết
    Mùa đông làm xơ xác những xương khô
    Người hoang mang sầu lẩn dấu sương mù
    Hơi thở nóng gọi dồn lên triền mắt
    Tim đập mạnh như vỡ niềm khao khát
    Ta níu hồn cho tình nhẹ nhàng trôi
    Tay ước mong không dám níu vai người
    Mây chờ đợi vẫn nguyên vầng trán ấy
    Ngực thê thiết còn ngàn đời thơ dại
    Chút xuân đầu chưa đủ ấm lần vai

    […]

  • Biến tấu biển

    […]

    Cánh võng đầu tiên ru tôi
    Là mảnh lưới cha tôi cắt ra từ tấm lưới còn dính đầy vẩy cá
    Trong giấc mơ tôi không có tiếng côn trùng
    Tiếng cá quẫy khuấy vào tôi tăm sóng
    Cha nhóm lửa lui cui: mùi cá nướng
    Da thịt tôi bỏng rộp tiếng xèo

    […]

    Mẹ đong biển vơi đầy miệng thúng
    Nửa xõa xuống giờ, nửa ngấm vào xưa
    Chiếc đòn gánh xoắn mẹ theo thớ gió
    Sấp ngửa đi dọc lát sóng cuối mùa

    […]

  • Tố Chân

    Tác giả: Trần Quang Long

    […]

    Có phải không Tố Chân
    Lời yêu nhau đầu tiên là nước mắt
    Lời tin nhau dài lâu là sự thật
    Trong suốt hồn ta
    Như một bài hoan ca
    Của đàn họa mi ngập ngừng buổi sáng

    […]

    Có phải không Tố Chân
    Tháng tám năm nào anh cùng bạn bè bị bắt
    Những lá thư tình em gửi qua cửa ngục
    Vo tròn trong gói xôi thơm
    Và em gửi lời hôn anh bí mật
    Trong bao thuốc xanh nét chữ rất tròn

    Có phải không Tố Chân
    Mùa đông năm nào anh trong lao xá
    Tay run mở gói nhận khăn quàng
    Em đan những đêm vội vã

    Từng mũi nhớ thương
    Làm sao anh quên được
    Chiếc khăn tay run rẩy sau tường
    Trời mưa… Từ giã

    […]

  • Thưa mẹ, trái tim

    Tác giả: Trần Quang Long

    […]

    Bây giờ con sống đây bên những người đã chết
    Bên những người đang chết
    Cuộc sống mù lòa giữa mặt trời đen
    Con mang máng thấy mình còn sống
    Khi ngồi âm thầm đếm nhịp trái tim
    Và con đếm nhịp trái tim
    Trong cơn hấp hối
    Những nhịp im lìm như móng chân rắn mối
    Bước vào trong nỗi ăn năn
    Những nhịp băn khoăn
    Như những lá rơi tình đầu chờ đợi
    Những nhịp giận dỗi
    Thuở con thơ đòi mẹ bế bồng
    Những nhịp ngoan hiền như gió thoảng bờ sông
    Căn nhà mình, mẹ con cơm cá
    Và con rùng mình những âm thanh lạ
    Xoáy tròn trong mỗi thớ tim
    Con nghe tiếng kêu la của bà mẹ đi tìm
    Quờ quạng xác con trong căn nhà gạch vụn

    […]

  • Mùa thu Paris

    Mùa thu Paris
    Trời buốt ra đi
    Hẹn em quán nhỏ
    Rưng rưng rượu đỏ tràn ly

    Mùa thu đêm mưa
    Phố cũ hè xưa
    Công trường lá đổ
    Ngóng em kiên khổ phút, giờ

    Mùa thu âm thầm
    Bên vườn Lục-Xâm
    Ngồi quen ghế đá
    Không em buốt giá từ tâm

    Mùa thu nơi đâu?
    Người em mắt nâu
    Tóc vàng sợi nhỏ
    Mong em chín đỏ trái sầu

    […]