Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Ôm Tết vào lòng

    Tác giả: Hữu Loan

    […]

    Ta đã cướp lại mùa xuân
    Cướp lại Tết về
    Ghì chặt trong tay
    Tết và mùa xuân đẫm máu
    Thịt da chằng chịt vết thương
    Những cặp vợ chồng
    Những người mẹ, người con,
    Gặp lại nhau ngày Tết
    Trống trải bao nhiêu
    Chỗ những người đã chết
    Bên người đi trở về
    Một năm nào
    Giữa Tết ra đi
    Trai gái tiễn nhau
    Còn xanh đôi mái tóc
    Tay cầm cổ tay
    Tròn như măng mọc
    Môi ngon như mận chín trong vườn
    Vai đứng kề vai nghiêng xuống giếng làng
    Đôi lứa gặp nhau
    Khác
    xa xôi
    ngày xưa tiễn biệt
    Và mùa xuân trở về cùng đi với Tết
    Lội ngập chân
    trong thương tích luống cày:
    Những bàn tay
    đã chặt phải
    những bàn tay
    Dù không vì hữu ý!

    […]

  • Chuyện tôi về

    Tác giả: Hữu Loan

    […]

    Tôi đang thồ
    Công an không cho tôi đi
    Bắt quăng đá xuống
    Khắp người tôi lạnh
    Nổi da gà
    Tôi run bắn
    Nhưng kịp thời trấn tĩnh
    – Như thế là các người không
    Cho tôi làm ăn lương thiện
    Chỉ có bọn làm ăn bất lương là tha hồ tự do?
    Cấm làm ăn lương thiện
    Chưa có nước đế quốc
    Thực dân nào
    Dám to gan vi phạm?
    Tôi chỉ còn mỗi cách
    Làm ăn lương thiện
    Là mai tôi đi ăn mày
    Và đừng nói là tôi
    Bôi vàng
    Bôi đen
    Ai cả!
    – Tại sao lại không đi làm
    Cán bộ?
    – Đi làm cán bộ và đi ăn cắp là tôi không đi
    Người công an vội vã lên xe và như ném lại đằng sau:
    – Thôi anh cứ việc thồ

    Thế là tôi lại xếp đá lên xe
    Và lại khom lưng đủn
    Như Giê-xu cõng cây
    Thập tự
    Vừa đủn xe
    Tôi vừa hát lên í ử:

    […]

  • Cũng những thằng nịnh hót

    Tác giả: Hữu Loan

    […]

    Những mồm
    Không tanh tưởi
    Ngậm vòi đu đủ
    Trợn mắt
    Phùng mang
    Thổi vào rốn cấp trên
    “Dạ, dạ, thưa anh…
    Dạ, dạ, em, em…”
    Gãi cổ
    Gãi tai:
    … Anh quên ngủ
    Quên ăn
    Nhiều quá!

    Anh vì nước
    Vì dân
    Hơn tất cả
    Từ trước đến nay

    Xoa chân
    Và xoa tay,
    Hít thượng cấp
    Vú thơm
    Như mùi mít

    […]

  • Chiếc chiếu

    Tác giả: Hữu Loan

    Có ai thấy một người cha
    Từng buổi, từng buổi
    Trước tủ kính cửa hàng mậu dịch dòm như nổ mắt
    Tì mũi dẹp như quả bóng xuống hơi
    Thầm đọc đi đọc lại giá hàng từng thứ đồ chơi
    Dù nhiều lần đã hạ giá
    Trong óc nổi bòng bong từng mớ
    Những cơm đến gạo đến quần đến áo
    Những đôi chiếu nằm rách từ giữa rách ra
    Tục ngữ nói rằng những chiếc nhà dột từ nóc trên dột xuống
    Từng sáng mai nhìn gầm giường
    Đốt cói rụng đầy như chiếu rụng đốt xương
    Gió thổi từ dưới thổi lên
    Muỗi cũng đốt từ dưới đốt lên
    Nhưng con đái dầm lại tiện
    Ròng rã mười năm kháng chiến

    […]

  • Gửi mùa đông biếc

    Tác giả: Từ Kế Tường

    […]

    Hơn mười năm dòng thác vẫn bạc phơ
    Chồi thông biếc cắm vào lòng đất cũ.
    Ta chia tay đủ bao mùa bão tố
    Lòng hanh hao vạt nắng xuống bên hồ.

    Tháng mười hai đâu hẹn để em chờ
    Ngôi nhà trắng đứng bên triền dốc mỏi
    Mimosa nở hay lời ai nói
    Cả một trời im vắng dưới sương bay.

    Ai xui mùa đông biếc trở về đây
    Cốc cà phê lạnh mùi hương xa biệt
    Nhớ vạt tóc ngàn trùng – ôi tưởng tiếc
    Vọng đáy hồ lồng lộng áo vàng xưa.

    […]

  • Những cuộc chia tay và trở lại

    Rất nhiều lần trước lúc ra đi
    Một góc phố, một khoảng trời xao xuyến
    Và cơn gió trong mắt chiều hò hẹn
    Thổi vào giấc mơ tôi suốt những đêm dài

    Chúng ta đi qua những buổi mai
    Qua những buổi trưa của một thời đã mất
    Tiếng còi tàu ngưng lưng chừng tiếng hát
    Thành hợp âm rời ở cuối cuộc chia tay

    […]

  • Di ngôn

    Rồi anh sẽ gối đầu lên giấc mộng
    Ngủ quên đời trong giường mộ bình yên
    Em hãy khuấy hai tay làm biển động
    Che giùm anh tiếng đại bác vang rền

    Xin em hãy liệm anh bằng tiếng hát
    Đắp mặt anh bằng mái tóc em buồn
    Cho anh quên những xác người tan nát
    Những kẽm gai còn rào kín tâm hồn

    […]

    Anh sẽ dựng nhà với chân tay làm cột
    Giăng mùng cỏ xanh ngồi đợi em về
    Hai chúng mình sẽ bắt đầu hạnh phúc
    Tủi nhục nầy rồi con cháu quên đi.