Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Tổ quốc nhìn từ biển

    [...]

    Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
    Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
    Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
    Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
    Những đau thương trận mạc đã qua rồi
    Bao dáng núi còn mang hình goá phụ
    Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa
    Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
    Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử
    Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

    [...]

  • Không tưởng

    Tác giả: Ngô Tự Lập

    Tôi sẽ thấy mình trong một gương
    Thấy tên mình trong một câu thơ tình cờ nhặt được
    Và số phận – trong một kẻ chưa hề quen biết.

    Từng nằm dài sưởi nắng trên bãi biển Caxpi
    Lắng nghe bọt bèo ca hát
    Kẻ mộng du không hề được mất
    Khuông Cơ, chiều nắng tắt dưới chân tôi.

    Ngước lên mắt mờ bụi đỏ
    Thời gian
    Hay kỉ niệm núi đồi?

    Rồi những ngọn nến vô hình thắp sáng trong đêm
    Mỗi khoảnh khắc một niềm hy vọng
    Cửa sổ phòng tôi hoá ngã tư đường.

  • Gửi Trương Tửu

    Tác giả: Nguyễn Vỹ

    [...]

    Bao giờ chúng mình thật ngất ngưởng?
    Tôi làm Trạng-Nguyên anh Tể-Tướng,
    Rồi anh bên Võ tôi bên Văn,
    Múa bút tung gươm hả một phen?
    Cho bõ căm hờn cái xã hội
    Mà anh thường kêu mục, nát, thối?
    Cho người làm ruộng, kẻ làm công.
    Ðều được an vui hớn hở lòng?
    Bao giờ chúng mình gạch một chữ
    Làm cho đảo điên pho Lịch-sử!
    Làm cho bốn mươi thế kỷ xưa
    Hất mồ nhổm dậy cười say sưa
    Ðể xem hai chàng trai quắc thước
    Quét sạch quân thù trên Ðất Nước?
    Ðể cho toàn thể dân Việt Nam
    Ðều được Tự-do muôn muôn năm?
    Ðể cho muôn muôn đời dân tộc
    Hết đói rét, lầm than tang tóc?
    Chứ như bây giờ là trò chơi!
    Làm báo làm bung chán mớ đời!

    [...]

  • Mùa hoa gioi

    Tác giả: Xuân Quỳnh

    [...]

    Anh có đi cùng em
    Đến những miền đất lạ
    Đến những mùa hái quả
    Đến những ngày thương yêu

    Qua nắng sớm mưa chiều
    Qua chặng đường tàn phá
    Qua rất nhiều nỗi khổ
    Qua rất nhiều niềm vui …

    Anh có nghe hoa rơi
    Quanh chỗ mình đứng đó
    Hoa ơi sao chẳng nói
    Anh ơi sao lặng thinh

    Đốt lòng em câu hỏi:
    “Yêu em nhiều không anh ?”