Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Tố Hữu


  • Ly rượu thọ


    […]

    Nét nghiêm khắc cong vòng cung môi mỏng
    Nghe sôi sục cả linh hồn nóng bỏng.
    Người mẹ già thét lớn: “Mã Chiếm Sơn!”
    (Mã run lên) “Đâu giọt rượu căm hờn?
    Mãn Châu quốc nghe không mày, rên rỉ
    Dưới gót sắt của Phù Tang ích kỷ
    Đang mang quân giày xéo cả Trung Hoa
    Nước Trung Hoa yêu dấu của lòng ta
    Đã thống khổ bởi bao xiềng ngoại quốc!
    Chưa vừa ư những tai ương thảm khốc
    Đã đè trên dân tộc nước non mày!
    Có chi vui sông núi đỏ tràn thây
    Mà Mã tướng ngày nay dâng rượu cúc?

    […]

  • Một tiếng rao đêm


    […]

    Anh nằm nghe qua cửa khám, xa xôi
    Tiếng em bước trên đường đêm nho nhỏ
    Nhưng rồi cũng đủ cho lòng anh lắng rõ.
    Anh thấy em, mình gió thổi nghiêng nghiêng
    Như cây dương liễu nhỏ tóc chưa viền
    Manh áo mỏng che em không kín ngực
    Đầu không nón, bụi sương thầm chấm ướt
    Đuôi tóc chuôi chừng bảy tám năm thôi!
    Ấy chân em leo lên bước đường đời
    Ngày tháng đó trong mủng vài chục bánh.
    Gia tài đó, mấy đồng xu mỏng mảnh,
    Biết bao giờ mà sướng được em ơi!

    […]

  • Chú bé Kôlia


    Tuổi mười hai đuổi bướm bắt chim.
    – Em ở đây, bên Bác Lê-nin
    Người làm việc. Cần em canh gác.
    – Cha em đâu?
    – Cha làm súng và đi liên lạc
    – Và mẹ em?
    – Mẹ cùng anh, nướng bánh, đưa đường
    Thuyền qua về, hôm sớm, trong sương…
    Vui lắm nhé. Ở đây rất thích
    Em yêu nhất trên đời: I-lich

    […]

  • Việt Bắc


    […]

    Ta về, mình có nhớ ta
    Ta về ta nhớ những hoa cùng người
    Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
    Ðèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.
    Ngày xuân mơ nở trắng rừng
    Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang
    Ve kêu rừng phách đổ vàng
    Nhớ cô em gái hái măng một mình
    Rừng thu trăng rọi hòa bình
    Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung.

    […]

  • Tiếng ru


    Con ong làm mật yêu hoa
    Con cá bơi yêu nước, con chim ca yêu trời
    Con người muốn sống con ơi
    Phải yêu đồng chí, yêu người anh em.

    Một ngôi sao chẳng sáng đêm
    Một thân lúa chín chẳng nên mùa vàng.
    Một người, đâu phải nhân gian?
    Sống chăng, một đống lửa tàn mà thôi!

    […]