Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Rỗng ngực

    Tác giả: Phan Huyền Thư

    Em thở dài
    Buốt mùa đông rỗng ngực
    Buồn xa xa thương cũng xa xa

    Thoát xác vọt lên trần nhà
    Nhìn thi thể co ro
    Góc giường than khóc

    Ngoài đường cái quan
    Xe rác chạy rầm rập
    Đống lửa bao nilon đựng rác
    Đôi tình nhân khét lẹt
    Chàng thương binh ngực nặng huân chương
    Vẫn hô một hai hành quân không chịu nghỉ
    Nàng thất tình
    Hoa mướp bồng áo bông
    Ru hời
    Thoại Khanh – Châu Tuấn
    Đun nấu sụt sùi đứt ruột ống bơ.

    [...]

  • Những điều cần nói khi thôi học 1963

    Khi ta thôi học
    Người khách trú bán ve chai già đã chết
    Y đã hát cho ta nghe
    Những buổi trưa buồn rầu
    Trong ngôi trường đầy vết tích chiến tranh
    Những bài hát làm nhớ hoài một nước cổ Trung Hoa
    Một nước Trung Hoa loạn lạc
    Thiếu cơm và thừa nước mắt
    Ôi giấc mộng anh hùng Lương Sơn Bạc

    Khi ta thôi học
    Các giáo sư dạy cho lũ học trò những điều họ không tin
    Và chúng ta tin những điều họ không dạy

    Khi ta thôi học
    Ta không biết con người sinh ra để làm gì
    Và ta mải miết
    Ði tìm câu trả lời
    Ðể sống yên tâm

  • Chăn-đa em ơi

    Tác giả: Hữu Thỉnh

    [...]

    Nhớ sen đi tìm đầm
    Gặp toàn bong bóng nước
    Quay về hoa vẫn cúc
    Anh cầm như trăm năm.

    Kẻ ghét cứ phải gần
    Người yêu đành xa cách
    Mây dẫu thương mặt đất
    Không thể nào không bay.

    [...]

    Chùa xưa sư vẫn đây
    Khói nhang buồn thăm thẳm
    Phật thấu hết mọi điều
    Hỏi em, đành im lặng.

    Bồ đề mùa lá rụng
    Bay mờ trong hư vô.

  • Những điều sỉ nhục và căm giận

    Tác giả: Lưu Quang Vũ

    [...]

    Nỗi sỉ nhục buốt lòng
    Khi thấy mẹ ta bảy mươi tuổi lưng còng
    Phải làm việc mệt nhoài dưới nắng
    Khi thấy lũ em ngày càng hư hỏng
    Khi người mình yêu
    Nói vào mặt mình những lời ti tiện
    Khi bao điều tưởng thiêng liêng trong sạch
    Bỗng trở nên ngu xuẩn đê hèn

    Khinh mọi người và tự khinh mình
    Như chính tay ta đã gây ra mọi việc
    Và tất cả không cách nào cứu vãn

    Nỗi sỉ nhục ngập tràn trái đất
    Khi lẽ phải luôn thuộc về kẻ mạnh
    Những nền văn minh chạy theo dục vọng
    Những guồng máy xấu xa chà đạp con người

    Đi suốt một ngày
    Giữa rác rưởi và chết chóc
    Luôn thấy bị ném bùn lên mặt
    Nói làm sao được nữa những lời yêu

    [...]

    Nỗi tủi nhục tội lỗi nỗi tủi nhục kinh hoàng
    Trên vệt máu bầm đen trên nụ cười thỏa mãn

    [...]

  • Trăng nghẹn

    [...]

    Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
    Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
    Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
    Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.

    [...]

    Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
    Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
    Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
    Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

    Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
    Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
    Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
    Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

    [...]