Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Đất mật (Trích đoạn trường ca Trầm tích)

    […]

    Tuổi ngoài tám mươi bà ngồi bện dây thừng
    Bện cả màn sương vào mái tóc
    Cái khăn nâu bà vấn trên đầu
    Quấn chặt những đêm dài không ngủ
    Chỉ còn câu hát ru
    Tối tối mượt mà bay vào giấc mơ của cháu
    Những lời ru nồng đượm sắc màu
    Mùa thu ngấn xanh
    Mùa đông phả ấm
    Những lời ru ngọt như đường ngậm
    Lọc từ năm tháng cay chua

    […]

  • Những người chuyển đến thành phố ở

    Tác giả: Chử Văn Long

    […]

    Họ bỏ lại mùa hoa gạo nở
    Rắc bông bay tơi tả trắng quanh làng
    Ðàn chim sáo mùa cày về ríu rít,
    Tiếng trống trường buổi sớm thu sang…

    Họ bỏ lại bao trò chơi một thuở
    Sáo diều ngân vi vút đêm thâu
    Ðom đóm lập lòe trong chai, trong lọ.
    Lối tắt vườn nhớ bạn chạy tìm nhau.

    Cả nơi đợi người yêu xưa bỏ lại
    Màu cỏ xanh gió thổi dịu dàng
    Giờ qua đấy vô tình ai biết
    Cỏ sang thu đã đổi biếc sang vàng

    […]

  • Sau những năm đi xa trở về, viết bài thơ ngày giỗ Má

    Tác giả: Lâm Chương

    […]

    Nhà tôi nghèo trống trước trống sau
    Vách liếp che không ngăn được gió mùa
    Mái tranh dột trời mưa dùng thau hứng nước
    Chiếc bàn gỗ mọt ăn đêm ngày kẽo kẹt
    Chiếc giường tre sắp làm củi đốt
    Manh chiếu thấm mồ hôi
    Mùng mền thâm niên thủng lỗ
    Đêm tôi nằm co đắp mền không đủ ấm
    Hai bàn tay tôi kẹp vào đùi
    Nghe chó sủa sợ ma và bóng tối
    Tuổi thơ tôi có những đêm dài tiếp nối
    Giấc mơ nào cũng nước mắt rưng rưng.

    […]

    Ba tôi làm con gà trống chạy rông
    Tha về từng hạt gạo nuôi đàn con ốm đói
    Anh chị tôi đội nón mê mặc quần dưới rốn
    Bỏ học đi ra đồng mót lúa
    Những đứa em tôi mặt mày lem luốc
    Mũi chảy thò lò và khóc đòi ăn
    Tôi giữ em không kể sáng trưa chiều.

    Tay chân tôi khẳng khiu mà bụng rất to
    Tôi nằm ngửa cho em vỗ bụng làm trống
    Những đứa em tôi không biết cười
    Bởi trên đời chẳng có gì vui
    Tôi nắn những hòn bi
    Những con trâu bằng đất sét làm đồ chơi
    Khi em chán tôi bò bốn chân làm ngựa
    Em cưỡi đi quanh quẩn trong nhà
    Ngày nào tôi cũng giữ em
    Ngày nào em tôi cũng khóc

    […]

  • Nhạc đời

    Tác giả: Đông Trình

    […]

    Trong ánh nắng chiều, dưới bóng tre đưa
    Lời thiên nhiên cũng mềm như tiếng mẹ
    Những chú dế mèn hòa âm rất khẽ
    Khiến con nhện buồn chùng cả đường tơ
    Tôi nằm trong nôi mắt khép rất hờ
    Mẹ vỗ bàn tay đều như nhịp phách
    Và lũ côn trùng hẹn nhau trong đất
    Có đàn kiến vàng tiếp gạo nuôi quân
    Con mối cánh dài trùm kín gót chân
    Và anh ve sầu là người nhạc trưởng
    Tôi nằm trong nôi nghe mùa chuyển hướng
    Thời gian đi theo tiếng hát muôn loài:
    Giọng rất cao là anh chìa vôi
    Giọng lửng lơ là anh chiền chiện
    Con dế con giun giữ phần nhạc đệm
    Con oanh con yến tấu khúc xuân vui
    Con quạ con diều kêu tiếng ngậm ngùi
    Con cú cầm canh buồn như dấu lặng…

    […]

  • Trẻ em trên mặt đất III

    […]

    Nắm vỏ bào dưới chân cột điện
    Thành phố nằm sau mưa
    Lời hát ngây thơ đứa trẻ:
    Con bò nâu
    Mảnh giẻ cũ cháy về

    Tôi lắng nghe
    Tôi sờ thấy những vụn thủy tinh
    Tiếng hát của em
    Mẩu pha-lê cháy vỡ
    Và tôi tin nắm vỏ bào

    Ngọn lửa dưới chân cột đèn
    Tiếng hát các em
    Tôi lạc giữa một mùa đông
    Những đứa trẻ đầu trần
    Ngồi đốt lửa dưới mưa và hát.

  • Con gà đất, cây kèn và khẩu súng

    […]

    Một mùa xuân tiếng đại bác rầm rầm
    Bản hành khúc những binh đoàn giải phóng
    Vút từng không tiếng gió phất cờ sao
    Ôi ngày hội của những người đứng lên đòi được sống
    Những âm thanh ngàn sóng đại dương trào…
    Người thổi kèn nhận phần mình khẩu súng
    Như nhận một chỗ ngồi dưới tay nhạc trưởng
    Chợt hiểu rằng, đây khao khát thẳn sâu
    Mẹ đã hẹn một lần và anh đợi từ lâu
    Anh đã đi từ
    Con gà đất cây kèn và khẩu súng
    Để nhận lấy tình yêu của thuở ban đầu

  • Cưỡi trâu về niên thiếu

    […]

    Mặt trời cũ trên lưng trâu nhún nhảy
    Ngoan nhé trâu ơi ta bảo trâu này
    Trâu ra ruộng kéo cày nuôi hết thảy
    Trăng hóa liềm tôi cắt cỏ heo may

    Tôi đã lấy lưng trâu làm chiếc ghế
    Học vỡ lòng với sáo sậu chân quê
    Tuổi thơ hóa thiên đường trâu biết thế
    Nghểnh trâu cười làm nắng cũng ngô nghê

    Tôi đã đánh trâu lồng như ngựa vậy
    Buổi cha cày, ngủ muộn, toát mồ hôi
    Roi nỡ quất mình trâu hằn đỏ tấy
    Hình như trâu cũng biết khóc như người?

    […]