<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Nhất Định Thắng&quot; của nhà thơ Trần Dần - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2008/02/03/nh%e1%ba%a5t-d%e1%bb%8bnh-th%e1%ba%afng/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2008/02/03/nhất-dịnh-thắng/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Nhất Định Thắng</title>
		<link>https://www.thica.net/2008/02/03/nh%e1%ba%a5t-d%e1%bb%8bnh-th%e1%ba%afng/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2008/02/03/nh%e1%ba%a5t-d%e1%bb%8bnh-th%e1%ba%afng/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 03 Feb 2008 14:31:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Trần Dần]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Trần Dần]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[Loạn lạc]]></category>
		<category><![CDATA[Nhân Văn Giai Phẩm]]></category>
		<category><![CDATA[Việt Nam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.tho.phoenixheart.net/?p=3</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Những ngày ấy bao nhiêu thương xót<br />
Tôi bước đi<br />
Không thấy phố<br />
&#160;&#160;&#160;&#160; không thấy nhà<br />
Chỉ thấy mưa sa<br />
&#160;&#160;&#160;&#160;trên màu cờ đỏ.</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2008/02/03/nh%e1%ba%a5t-d%e1%bb%8bnh-th%e1%ba%afng/">Nhất Định Thắng</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<pre class="wp-block-preformatted">Tôi ở phố Sinh Từ:<br>Hai người<br>Một gian nhà chật.<br>Rất yêu nhau, sao cuộc sống không vui?<br>Tổ Quốc hôm nay<br>     tuy gọi sống Hòa Bình<br>Nhưng mới chỉ là năm thứ nhất<br>Chúng ta còn muôn việc rối tinh...<br>Chúng ta<br>Ngày làm việc, đêm thì lo đẫy giấc<br>Vợ con đau thì rối ruột thuốc men<br>Khi mảng vui – khi chợt nhớ - chợt quên<br>Trăm cái bận hàng ngày nhay nhắt<br>Chúng ta vẫn làm ăn chiu chắt<br>Ta biết đâu bên Mỹ Miếc tít mù<br>Chúng còn đương bày kế hại đời ta?<br>Người ta nói thằng ngô con đĩ<br>Ở miền Nam có tên giặc họ Ngô<br>Tài của hắn là: Khuyển Ưng của Mỹ<br>Bửu bối gớm ghê là: một lưỡi đao cùn<br>Hắn nhay mãi cố xẻ đôi Tổ Quốc<br><br>Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc<br>Đất hôm nay tầm tã mưa phùn<br>Bỗng nhói ngang lưng<br>    máu rỏ xuống bùn<br>Lưng tôi có tên nào chém trộm?<br>A! Cái lưỡi đao cùn!<br>Không đứt được – mà đau!<br>Chúng định chém tôi làm hai mảnh<br>Ơi cả nước! Nếu mà lưng tê lạnh<br>Hãy nhìn xem: Có phải vết đao?<br>Không đứt được mà đau!<br>Lưng Tổ Quốc ngày hôm nay rớm máu.<br><br>2.<br>Tôi đã sống rã rời cân não<br>Quãng thời gian nhưng nhức chuyện đi Nam<br>Những cơn mưa rơi mãi tối sầm<br>Họ lếch thếch ôm nhau đi từng mảng<br>Tôi đã trở nên người ôm giận<br>Tôi đem thân làm ụ cản đường đi<br>- Đứng lại!<br>- Đi đâu?<br>- Làm gì?<br>Họ kêu những thiếu tiền thiếu gạo<br>Thiếu Cha, thiếu Chúa, thiếu vân vân<br>Có cả anh nam chị nữ kêu buồn<br>- Ở đây<br>     khát gió, thèm mây...<br>          Ô hay!<br>Trời của chúng ta gặp ngày mây rủ<br>Nhưng trời ta sao bỏ nó mà đi?<br>Sau đám mây kia<br>     là cả miền Nam<br>Sao nỡ tưởng là non bồng của Mỹ!<br>Tiệm nhảy, rượu nồng, gái tơ<br>Tha hồ những tự do tự diếc<br>Tưởng như ở đấy cứ chìa tay<br>     là có đô-la<br>Có trâu ruộng, - Có ngày đêm hoan hỷ!<br>Mặc dầu sao nỡ đổi trời ta?<br>Tôi muốn khóc giữ từng em bé<br>- Bỏ tôi ư? – Từng vạt áo – Gót chân<br>Tôi muốn kêu lên – những tiếng cộc cằn...<br>- Không! Hãy ở lại<br>Mảnh đất ta hôm nay dù tối<br>Cũng còn hơn<br>     non bồng Mỹ<br>          triệu lần...<br>Mảnh đất dễ mà quên?<br>     Hỡi bạn đi Nam<br>Thiếu gì ư? Sao chẳng nói thực thà?<br>Chỉ là:<br>- thiếu quả tim, bộ óc!<br>Những lời nói sắp thành nói cục<br>Nhưng bỗng dưng tôi chỉ khóc mà thôi<br>Tôi nức nở giữa trời mưa bão.<br>Họ vẫn ra đi<br>     - Nhưng sao bước rã rời?<br>Sao họ khóc?<br>     Họ có gì thất vọng?<br>Đất níu chân đi,<br>     gió cản áo bay về.<br>Xa đất Bắc tưởng như rời cõi sống<br>Tưởng như đây là phút cuối cùng<br>Giăng giối lại: - Mỗi lùm cây – hốc đá<br>          - Mỗi căn vườn – gốc vả - cây sung<br>Không nói được, chỉ còn nức nở<br>Trắng con ngươi nhìn lại đất trời<br>Nhìn cơn nắng lụi, nhìn hạt mưa sa<br>Nhìn con đường cũ, nhìn ngôi sao mờ<br>Ôi đất ấy – quên làm sao được?<br>Quên sao nơi ấm lạnh ngọt bùi<br>Hôm nay đây mưa gió giập vùi<br>- Mưa đổ mãi lên người xa đất Bắc...<br>Ai dẫn họ đi?<br>     Ai?<br>          Dẫn đi đâu? – mà họ khóc mãi thôi<br>Trời vẫn quật muôn vàn tảng gió<br>Bắc Nam ơi, đứt ruột chia đôi<br>Tôi cúi xuống – Quỳ xin mưa bão<br>Chớ đổ thêm lên đầu họ -<br>     Khổ nhiều rồi!<br>Họ xấu số - Chớ hành thêm họ nữa<br>Vườn ruộng hoang sơ – Cửa nhà vắng chủ<br>Miền Nam muôn dặm, non nước buồn thương<br>Họ đã đi nhưng trút lại tâm hồn<br>Ơi đất Bắc! Hãy giữ gìn cho họ<br><br>3.<br>Tôi ở phố Sinh Từ<br><em>Những ngày ấy bao nhiêu thương xót<br>Tôi bước đi<br>     không thấy phố<br>          không thấy nhà<br>Chỉ thấy mưa sa<br>     trên màu cờ đỏ.</em><br><br>Gặp em trong mưa<br>Em đi tìm việc<br>Mỗi ngày đi lại cúi đầu về<br>- Anh ạ.<br>     Họ vẫn bảo chờ...<br>Tôi không gặng hỏi, nói gì ư?<br>Trời mưa, trời mưa<br>Ba tháng rồi<br>Em đợi<br>Sống bằng tương lai<br>Ngày và đêm như lũ trẻ mồ côi<br>Lũ lượt dắt nhau đi buồn bã...<br>Em đi<br>trong mưa<br>     cúi đầu<br>          nghiêng vai<br>Người con gái mới mười chín tuổi<br>Em ơi!<br>Em có biết đâu<br>Ta khổ thế này<br>Vì sao?<br>Em biết đâu<br>Mỹ Miếc, Ngô Nghê gì?<br>Khổ thân em mưa nắng đi về<br>     lủi thủi<br>Bóng chúng<br>     đè lên<br>          số phận<br>               từng người<br>Em cúi đầu đi, mưa rơi<br><br><em>Những ngày ấy bao nhiêu thương xót<br>Tôi bước đi<br>     không thấy phố<br>          không thấy nhà<br>Chỉ thấy mưa sa<br>     trên màu cờ đỏ.</em><br><br>4.<br>Đất nước khó khăn này<br>     sao không thấm được vào Thơ?<br><br>Những tủ kính tôi dừng chân dán mũi<br>Các thứ hàng ế ẩm đợi người mua<br>Nhưng mà sách – hình như khá chạy<br>À quyển kia của bạn này – bạn ấy<br>Quyển của tôi tư lự, nét đăm đăm<br>Nó đang mơ: - nếu thêm cả miền Nam<br>Số độc giả sẽ tăng dăm bảy triệu<br>Tôi đã biến thành người định kiến<br>Tôi ước ao tất cả mọi người ta<br>Đòi Thống Nhất phải đòi từ việc nhỏ<br>- từ cái ăn<br>     cái ngủ<br>          chuyện riêng tư<br>- từ suy nghĩ<br>     nựng con<br>          và tán vợ<br>Trời mưa mãi lây rây đường phố<br>Về Bắc Nam tôi chưa viết chút nào<br>Tôi vẫn quyết Thơ phải khua bão gió<br>Nhưng hôm nay<br>     tôi bỗng cúi đầu<br>Thơ nó đi đâu?<br>Sao những vần thơ<br>Chúng không chuyển, không xoay trời đất<br>Sao chúng không chắp được cả cõi bờ?<br>Non nước sụt sùi mưa<br>Tôi muốn bỏ thơ<br>Làm việc khác<br>Nhưng hôm nay tôi mê mải giữa trời mưa<br>Chút tài mọn<br>     tôi làm thơ chính trị<br><br><em>Những ngày ấy bao nhiêu thương xót<br>Tôi bước đi<br>     không thấy phố<br>          không thấy nhà<br>Chỉ thấy mưa sa<br>     trên màu cờ đỏ<br></em><br>5.<br>Em ơi! – ta ở phố Sinh Từ<br>Em đương có chuyện gì vui hử<br>À cái tin trên báo - Ừ em ạ<br>Hôm nay bọn Mỹ Miếc, lũ Ngô Nghê<br>Chúng đang phải giậm chân đấm ngực!<br>Vượt qua đầu chúng nó,<br>&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;   mọi thứ hàng<br>Những tấn gạo vẫn vượt đi<br>Những tấn thư, tài liệu<br>Vẫn xéo qua đầu chúng, giới ranh gì?<br>Ý muốn dân ta<br>     là lực sĩ khổng lồ<br>Đè cổ chúng mà xóa nhòa giới tuyến<br>Dân ta muốn trời kia cũng chuyển<br>Nhưng<br>Trời mưa to lụt cả gian nhà<br>Em tất tả che mưa cản gió<br>Con chó Mực nghe mưa là rú<br>Tiếng nó lâu nay như khản em à<br>Thương nó nhỉ - nó gầy – lông xấu quá<br>Nó thiếu ăn – Hay là giết đi ư?<br>Nó đỡ khổ - Cả em đỡ khổ.<br>Em thương nó - Ừ thôi chuyện đó<br>Nhưng hôm nay anh mới nghĩ ra<br>Anh đã biến thành người định kiến<br>Mực ơi!<br>đừng oán chủ, Mực à!<br>Mày không hiểu những gần xa Mỹ Diệm<br>Chúng ở đâu – mà lại núp bên ta<br>Chính chúng cướp cả cơm của khuyển<br><br><em>Những ngày ấy bao nhiêu thương xót<br>Tôi bước đi<br>     không thấy phố<br>          không thấy nhà<br>Chỉ thấy mưa sa<br>     trên màu cờ đỏ.</em><br><br>6.<br>Hôm nay đài tiếng nói Việt Nam<br>Lại có chuyện tên Ngô Đình Diệm<br>Hắn sai con em là lũ du côn<br>Đi ném đá nhà Ủy ban Quốc tế.<br>Hắn bảo hắn Giơ-ne không ký<br>Hắn bịt tai, không biết chuyện hiệp thương!<br>Ô hay! Cái lưỡi uốn càn<br>Cả thế giới vả vào mõm hắn<br>Hắn giậm chân khoa lưỡi đao cùn:<br>- Mặc kệ! Giết ta chết hẳn<br>     thì thôi<br>Ta chẳng giả miền Nam!<br>Chứ<br>giả miền Nam cho nước Việt Nam<br>Thì ta chết<br>     - thầy ta cũng chết<br>Hắn thét lên ộc máu mũi máu mồm<br>Hắn lồng lộn, ôm miền Nam mà cắn!<br>Thịt dân ta từng mảng nát bươm<br>Nhưng không!<br>Hôm nay<br>Cả thành phố Sài Gòn<br>Đóng cửa!<br>Không họp chợ!<br>Không ra đường!<br>Những mảng thịt<br>Những đọi máu đào<br>đang rầm rập kéo nhau<br>     đi ngoài phố<br>Hôm nay<br>     hàng triệu mối thù sâu<br>          tới đập cửa lão già Ngô đòi mạng<br>Vung đao cùn chém phải quãng trời không!<br>Hắn đi ngủ,<br>     muôn tiếng kêu xúm lại quanh giường<br>Hắn ngồi ăn<br>     tiếng khóc nổi trong cơm<br>Hắn nhắm mắt<br>     tiếng kêu vào giấc ngủ<br>Hắn rong chơi<br>     tiếng rủa bước theo chân<br>Hắn hội họp<br>     tiếng kêu ngồi cạnh<br>giơ bàn tay đòi mạng nghều ngào<br>Tên tội nhân kia!<br>Lịch sử vạch tên mày!<br>Tên đứa tay sai!<br>Chẳng có lâu đâu!<br>Hắn sẽ sống như tên mắc tội tử tù<br>Óc điên dại<br>- chân lê vòng xích<br>Trốn đi đâu?<br>Đất trời sâu<br>đương vẩy máu<br>     đuổi theo chân hắn.<br>Hắn run sợ - Quỳ xin đã muộn!<br>Dù đêm khuya, bóng tối đặc ngầu ngầu<br>Máu vẫn đỏ<br>     trúng đầu trúng mặt<br>Tên tội nhân kia!<br>Lịch sử vang tên mày!<br><br>7.<br>Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc<br>Tai bỗng nghe những tiếng thì thầm<br>Tiếng người nói xen tiếng đời ầm ã.<br>- Chúng phá hiệp thương<br>- Liệu có hiệp thương?<br>- Liệu có tổng hay chẳng tổng?<br>- Liệu đúng kỳ? Hay chậm vài năm?<br>Những câu hỏi đi giữa đời lỏng chỏng<br>Ôi! Xưa nay Người vẫn thiếu tin Người<br>Người vẫn thường kinh hoảng trước Tương Lai<br>Người quên mất Mỹ là sư tử giấy<br>Người vẫn vội – Người chưa kiên nhẫn mấy<br>Gan người ta chưa phải đúng công nông<br>Người chửa có dạ lim trí sắt<br>Người mở to đôi mắt mà trông!<br>A tiếng kèn vang<br>     quân đội anh hùng<br>Biển súng<br>rừng lê<br>     bạt ngàn con mắt<br>Quân ta đi tập trận về qua<br>Bóng cờ bay đỏ phố đỏ nhà...<br>Lá cờ ấy là cờ bách thắng<br>Đoàn quân kia muôn trận chẳng sờn gan<br>Bao tháng năm đói rét nhọc nhằn<br>Từ đất dấy lên<br>là quân vô sản<br>Mỗi bước đi lại một bước trưởng thành<br>Thắng được Chiến Tranh<br>Giữ được Hòa Bình<br>Giặc cũ chết – lại lo giặc mới<br>Đoàn quân ấy – kẻ thù sợ hãi<br>Chưa bao giờ làm mất bụng dân yêu<br>Dân ta ơi! Chiêm nghiệm đã nhiều<br>Ai có LÝ? và ai có LỰC?<br>Tôi biết rõ đoàn quân sung sức ấy<br>Biết nhân dân<br>Biết Tổ Quốc Việt Nam này<br>Những con người từ ức triệu năm nay<br>Không biết nhục<br>Không biết thua<br>     Không biết sợ!<br>Hôm nay<br>Cả nước chỉ có một lời hô:<br>THỐNG NHẤT<br>Chúng ta tin khẩu hiệu ta đòi<br>- Giả miền Nam!<br>     Tôi ngửa mặt lên trời<br>Kêu một tiếng – bỗng máu trời rơi xuống<br>Vài ba tia máu đỏ rơi vào tôi<br>Dân ta ơi!<br>Những tiếng ta hô<br>có sức đâm trời chảy máu.<br>Không địch nào cưỡng nổi ý ta<br>Chúng ta đi – như quả đất khổng lồ<br>Hiền hậu lắm – nhưng mà quả quyết...<br><br>8.<br>Hôm nay<br>Những vần thơ tôi viết<br>Đã giống lưỡi lê: đâm<br>Giống viên đạn: xé<br>Giống bão mưa: gào<br>Giống tình yêu: thắm<br>Tôi thường tin ở cuộc đấu tranh đây<br>Cả nước đã bầu tôi toàn phiếu<br>Tôi là người vô địch của lòng tin.<br>Sao bỗng đêm nay,<br>     tôi cúi mặt trước đèn?<br>Gian nhà vắng – chuột đêm nó rúc.<br>Biết bao nhiêu lo lắng hiện hình ra.<br>Hừ! Chúng đã biến thành tảng đá<br>     chặn đường ta!<br>Em ơi thế ra<br>Người tin tưởng nhất như anh<br>     vẫn có những phút giây ngờ vực<br>Ai có LÝ? Và ai có LỰC?<br>Ai người tin? Ai kẻ ngã lòng tin?<br>Em ơi<br>Cuộc đấu tranh đây<br>cả nước<br>     cả hoàn cầu<br>Cả mỗi người đêm ngủ vẫn lo âu<br>Có lẫn máu, có xót thương, lao lực.<br>Anh gạch xóa trang thơ hằn nét mực<br>Bỗng mắt anh nhìn thấy! Lạ lùng thay!<br>Tảng đá chặn đường này!<br>Muôn triệu con người<br>Muôn triệu bàn tay<br>Bật cả máu ẩy đá lăn xuống vực!<br>Anh đã nghĩ: không có đường nào khác<br>Đem ngã lòng ra<br>     mà thống nhất Bắc Nam ư?<br>Không không!<br>Đem sức gân ra!<br>Em ơi em!<br>Cái này đỏ lắm, gọi là TIM<br>Anh cho cuộc đấu tranh giành THỐNG NHẤT<br><br>9.<br>Hôm nay<br>Trời đã thôi mưa<br>Thôi gió<br>Nắng lên<br>đỏ phố<br>     đỏ nhà<br>     đỏ mọi buồng tim lá phổi<br>Em ơi đếm thử bao nhiêu ngày mưa!<br>Bây giờ<br>Em khuân đồ đạc ra phơi<br>Em nhé đừng quên<br>Em khuân tất cả tim gan chúng mình<br>     phơi nắng hết.<br>Em nhìn<br>cao tít<br>     trời xanh<br>Dưới phố bao nhiêu cờ đỏ!<br>Hôm nay em đã có việc làm<br>Lương ít – Sống còn khó khăn!<br>Cũng là may...<br>Chính phủ muôn lo nghìn lắng<br>Thực có tài đuổi bão xua mưa<br>Không thì còn khổ<br>Em treo cờ đỏ đầu nhà<br>Lá cờ trừ ma<br>Xua được bóng đen chúng nó!<br>Tiếng gì ầm phố em à?<br>A! Những người đi Nam trở ra<br>Phải rồi! Quên sao đất Bắc!<br>- Khổ! Trong ấy loạn<br>Phải đi đồn điền cao su<br>Chúng tôi bị lừa<br>Bà con muốn ra không được.<br>Đồng bào vui muốn khóc<br>Ô này lạ chưa?<br>- Mây ngoài này không đen<br>Mây đen vào trong ấy cả<br>Đúng rồi! Đó là công sức của nhân dân ta<br>     lùa mây đuổi gió<br>Những vết thương kháng chiến đỏ lòm<br>Đã mím miệng, lên da lên thịt.<br>Tôi bỗng nhói ở nơi lồng ngực<br>Em ơi<br>Chúng đốt phố Ga-li-ê-ni<br>     và nhiều phố khác.<br>Anh đã sống ở Sài gòn thuở trước<br>Cảnh miền Nam thành một góc tim anh<br>Chúng đốt tận đâu<br>     mà lửa xém tim mình<br>Tim nó bị thui đen một nửa<br>Từ dạo ấy<br>     mà em chẳng rõ.<br>- Em hãy đỡ cho anh khỏi ngã<br>Đứng đây<br>Một lúc!<br>Cờ bay<br>     đỏ phố<br>     đỏ nhà<br>Màu cờ kia là thang thuốc chữa cho anh.<br>Em có thấy bay trên trời xanh<br>Hàng triệu tâm hồn?<br>Họ đã bỏ miền Nam<br>     ra Bắc!<br>Chúng đem súng mà ngăn<br>Đem dây mà trói!<br>Giữ thân người<br>     không giữ được nhân tâm<br>Người Nam gửi tâm hồn ra Bắc cả.<br>Bọn Mỹ Diệm ôm đầu sợ hãi<br>Đổ lên chúng nó<br>Mây đen<br>     lửa loạn<br>     bão thù<br>Ai thắng ai thua?<br>Ai có LÝ và ai có LỰC?<br><br>Em ơi<br>Hôm nay<br>     trời xanh<br>     xanh đúc<br>Nắng lên<br>     đỏ phố<br>     đỏ cờ<br>Cuồn cuộn mít tinh<br>Những ngày thương xót đã lùi xa<br>Hòa bình<br>thêm vững<br>Anh bước đi<br>     đã thấy phố thấy nhà<br>Không thấy mưa sa<br>Chỉ thấy nắng lên<br>     trên màu cờ đỏ<br><br>Ta ở phố Sinh Từ<br>Em này<br>Hôm nay<br>đóng cửa<br>Cả nhà ra phố<br>mít tinh<br>Chúng ta đi<br>     nổi bão<br>          biểu tình<br>Vung cờ đỏ<br>     hát hò<br>          vỡ phổi...<br>Hỡi những người<br>     thành phố<br>          thôn quê<br>Đói no lành rách<br>Người đang vui<br>Người sống đang buồn<br>Tất cả!<br>Ra đường!<br>Đi!<br>hàng đoàn<br>     hàng đoàn<br>Đòi lấy tương lai:<br>HÒA BÌNH<br>     THỐNG NHẤT<br>          ĐỘC LẬP<br>               DÂN CHỦ<br>Đó là tim<br>     là máu đời mình<br>Là cơm áo! Là ái tình<br>Nhất định thắng!</pre><p>The post <a href="https://www.thica.net/2008/02/03/nh%e1%ba%a5t-d%e1%bb%8bnh-th%e1%ba%afng/">Nhất Định Thắng</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2008/02/03/nh%e1%ba%a5t-d%e1%bb%8bnh-th%e1%ba%afng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
