<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Phúc âm nàng&quot; của nhà thơ Du Tử Lê - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2008/04/09/phuc-am-nang/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2008/04/09/phuc-am-nang/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Phúc âm nàng</title>
		<link>https://www.thica.net/2008/04/09/phuc-am-nang/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2008/04/09/phuc-am-nang/#respond</comments>
		<pubDate>Wed, 09 Apr 2008 03:32:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Du Tử Lê]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Du Tử Lê]]></category>
		<category><![CDATA[Chia ly]]></category>
		<category><![CDATA[Khát vọng]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=206</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>kẻ phán xét trong nàng<br />
bảo chiều nay bão lớn<br />
và ngày mai hãy thả chim câu<br />
(những con bồ câu của thánh Nô - Ê trong sáng thế ký)<br />
để cho chúng bay đi<br />
đem tin về<br />
trời sẽ trong xanh vào những ngày kế tiếp<br />
tôi theo nàng rời tàu<br />
bước lên bờ đất thịt<br />
hãy tin, hãy tin<br />
cuối cùng rồi chúng ta cũng có những bình minh êm ả<br />
những ngày vàng sau quá đỗi đau thương</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2008/04/09/phuc-am-nang/">Phúc âm nàng</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1.<br />không, bây giờ y không còn đến đó<br />nơi có ổ gà, có rào kẽm, có bức trường thành, có sân bay nhà thương, nhà xác<br />nơi những trưa đi qua mắt y đổ lửa<br />những chiều về cát liếm thịt da<br />nơi ngày tháng vẫn đi qua trong từng cơn khó nhọc<br />những phiến ẩn ức câm<br />nghìn năm như đá dựng<br />nơi y đã ngồi<br />gom những viên sỏi đầu tiên của một hạnh phúc hiếm<br />(ôi hạnh phúc bất ngờ<br />như tai hoạ giáng xuống)<br />không, bây giờ y không còn đến đó<br />cho tới một ngày nào<br />một ngày nào người yêu y đủ lớn<br />&#8211;phải chăng đó là lúc nàng đã trưởng thành?<br />&#8211;vâng đó là lúc nàng đã trưởng thành<br />mà đừng vội nghĩ rằng khi ấy nàng sẽ già và tóc nàng rụng đi, cụt ngủn<br />trán nàng sẽ nhăn, rất nhiều vết nhăn tội nghiệp<br />tay nàng sẽ thô, những ngón mềm sẽ thôi thơm như dòng sữa sớm<br />ồ không đâu, không bao giờ có thế<br />đó là lúc nàng giật mình soi gương thấy mắt nàng lóng lánh<br />như những hạt mưa to<br />trong veo thành nhẫn nhục<br />đó là lúc nàng thấy tóc nàng dài, ngực nàng căng, và đôi môi nàng thắm đỏ<br />nụ cười vì thế mà cũng xinh thêm<br />không còn se khô như những quả ô mai ngậm hoài vẫn mặn<br />đấy lời tâm sự của chàng<br />rất trang nghiêm<br />nhưng ngậm ngùi ngỏ với đám đông vô hình trước mặt<br />rồi đám đông tự động vơi tan<br />lúc bóng tối trở về lấp đầy từng ngăn ký ức<br />trong một ngôi quán quen<br />chàng rã rời đứng dậy<br />nỗi nhớ nhung nhũn mềm<br />làm trúng thêm gân cốt<br />mỗi chúng ta đều khư khư giữ lấy cho mình<br />một số vết thương đã khô thành sẹo<br />và âu yếm ngắm nhìn<br />chân dung mình treo trên vách tường trí nhớ</p><p>2.<br />vâng chúng tôi thường gặp nhau vào mỗi chiều thứ sáu<br />ngày chúa bị đóng đinh<br />ngày giáo dân không được phép ăn thịt<br />(để tưởng nhớ đến ngài)<br />tôi là kẻ đã tự đặt mình ra ngoài vòng tín ngưỡng<br />nhưng đôi khi cũng bàng hoàng<br />chợt nhận ra dù mình vô thần nhưng cuối cùng đã mặc nhiên tôn thờ một chúa<br />(chúa của tôi, ôi chúa của tôi<br />vô cùng yếu đuối)<br />nàng buồn như trái chín<br />mắt gầy đêm mưa xanh<br />hồn căng trên thập tự<br />đầu cúi xuống dương gian<br />chớp hoài đôi mắt ướt<br />tôi thích được quì dưới chân nàng<br />để xin những điều vớ vẩn<br />vốn là kẻ đa nghi<br />tôi không tin thượng đế<br />nhưng lại chắc một điều<br />hạnh phúc nào cũng thật<br />như trong tình yêu tôi<br />vốn cả trăm điều gian dối<br />đời sống ta như một ô chữ cũ<br />có sắp hoài cũng chẳng khác hơn<br />ngoài những giòng vô nghĩa</p><p>3.<br />kẻ phán xét trong nàng<br />bảo chiều nay bão lớn<br />và ngày mai hãy thả chim câu<br />(những con bồ câu của thánh Nô &#8211; Ê trong sáng thế ký)<br />để cho chúng bay đi<br />đem tin về<br />trời sẽ trong xanh vào những ngày kế tiếp<br />tôi theo nàng rời tàu<br />bước lên bờ đất thịt<br />hãy tin, hãy tin<br />cuối cùng rồi chúng ta cũng có những bình minh êm ả<br />những ngày vàng sau quá đỗi đau thương</p><p>4.<br />vâng, chúng tôi thường gặp nhau vào những chiều thứ sáu<br />ở một góc đường<br />dưới những tàn cây gỗ dầu xác xơ lá nám<br />với nhiều sợi dây leo<br />xiết quanh thân cổ thụ<br />những buổi chiều hết tiền<br />chúng tôi rủ nhau lang thang dưới phố<br />và hôn nhau<br />ở mỗi đầu đường<br />ở giữa cua vắng<br />ở bên ngoài những cửa hàng trưng bày bán tạp phẩm<br />cũng có những chiều<br />chúng tôi rủ nhau chui vào rạp hát<br />và cũng rất thường<br />nàng rúc đầu vào ngực tôi nức nở<br />(hệt như con gà mái cục cục đòi ăn, lúc đói)<br />tôi chẳng biết nói sao<br />vì chính mình cũng đang nát tan nhục tủi<br />tôi không tin thượng đế<br />nhưng lại chắc một điều là hận thù có thật<br />cũng như tôi tin nàng tuyệt vời<br />hơn bất cứ một người đàn bà nào hiện đang có mặt<br />(dù tôi không quên rằng tôi đã ví<br />nàng như một con gà mái hay cục cục, lúc đói<br />nhưng cũng xin thêm rằng con gà mái kia<br />rất dễ ưa, cả tin và tính tình nhút nhát)<br />nàng tin nơi tình yêu<br />như giáo dân tin nơi phép nhiệm mầu của chúa<br />hãy tin ôi hãy tin<br />nước sẽ rút về bờ kia tuyệt vọng<br />và ở cuối chân trời<br />một vầng hồng sẽ nở</p><p>5.<br />bây giờ buổi chiều một mình trở lại<br />cũng con đường có hàng cây gỗ dầu xác xơ lá nám<br />với những sợi dây leo<br />quấn quanh thân cổ thụ<br />cũng vào ngày chúa bị đóng đinh<br />(nhưng toà thánh đã loan tin vì tình trạng chiến tranh<br />đặc biệt cho phép giáo dân Việt Nam ăn thịt)<br />em làm sao hiểu được<br />nỗi đớn đau anh khi đêm đến trở về<br />thắp đèn lên tìm kiếm bóng mình cho đỡ quạnh<br />và lắng nghe bản tin cuối cùng<br />tổng kết vinh quang một ngày chiến sự<br />đời sống ta hôm nay<br />chỉ còn toàn chữ số</p><p>6.<br />anh cố sống để chờ<br />một ngày nào mẹ cha loan tin cho phép anh được đem trầu cau đến hỏi em làm vợ<br />hay một ngày nào<br />chúng ta sẽ bỏ đi rất xa<br />làm một phường bất hiếu<br />kịp khi hết đời mình</p><p><em>(7-1969)</em></p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2008/04/09/phuc-am-nang/">Phúc âm nàng</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2008/04/09/phuc-am-nang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">206</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
