<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Những người trên cửa biển (Trường ca)&quot; của nhà thơ Văn Cao - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Những người trên cửa biển (Trường ca)</title>
		<link>https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 27 Nov 2013 13:56:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Văn Cao]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Văn Cao]]></category>
		<category><![CDATA[Biển]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Đất nước]]></category>
		<category><![CDATA[Hải Phòng]]></category>
		<category><![CDATA[Hi vọng]]></category>
		<category><![CDATA[Hòa bình]]></category>
		<category><![CDATA[Quê hương]]></category>
		<category><![CDATA[Trường ca]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=11445</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Tôi giờ đây liếm môi nóng bỏng<br />
Nhìn ra biển bao la<br />
Lòng hãy còn nhiều khát vọng<br />
Còn rất nhiều khát vọng<br />
Biến thành người khổng lồ kêu khát suốt ngày đêm<br />
Suốt ngày đêm kêu khát<br />
Những ngọn sóng trên cát khô sủi bọt<br />
Ngày đêm<br />
Mãi mãi<br />
Dưới chân tôi<br />
Nước ngọt của ngàn sông<br />
Bao giờ đổ đầy lòng biển.</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/">Những người trên cửa biển (Trường ca)</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><strong>I. Ai biết Hải Phòng là đâu</strong></p><p>1</p><p>Sinh ra tôi đã có Hải Phòng<br />Đầu nhà mới trồng cây mận<br />Bãi sú bồi thành bến<br />Nhà máy xi măng đã dựng bên sông</p><p>Tôi nghe tiếng hát mẹ chiều ru võng<br />Những ca dao của đồng lúa quê hương<br />Những dáng cò lặn lội<br />Những cánh cò bồng bế tôi đi</p><p>Những bóng cò trắng như giấc mộng<br />Đưa võng đời tôi những buổi chiều dĩ vãng<br />Sáng trưa u ú còi tầm<br />Đêm dài nghe mưa dầm dãi<br />Tôi không có quê hương<br />Nghe đâu như Thái Bình, Hà Nam Phủ Lí<br />Như Nam Định<br />Ruộng đất mênh mông trong tiếng hát<br />Quê mẹ quê cha cách một vườn trầu</p><p>Hải Phòng nhiều mây nhiều nước<br />Mênh mông bốn phía chân trời<br />Có mùa nhạn bay ra biển<br />Chim yến từ biển bay về<br />Lòng sông đất bồi ngày càng nhỏ<br />Bướm trắng rụng đầy ngọn sú ven sông<br />Không ai nhớ từ bao giờ<br />Giữa các ngả sông về biển<br />Ai đã lấp đầy những dòng sông bãi sú vô danh</p><p>Cồn đất lầy um tùm cây cỏ dại<br />Nổi lên một thành phố<br />Ngọn khói đùn lên đứng sững chân trời<br />Người dân thành phố<br />Mồ hôi còn nước mặn phù sa<br />Dầu mỡ bụi than<br />Sống như muối đọng lấy bờ lấy bãi<br />Sống chắt chiu đùm bọc yêu thương<br />Che chở nắng mưa đỡ đần buổi gạo<br />Đoàn thuyền nát buộc vào nhau ngày bão<br />Chưa quá ba đời, sống trong một xóm<br />Chưa đầy chục người chết trong một mái nhà thuê<br />Bạn bè quen thuộc<br />Các giống người<br />Từ chân trời bốn phương đi lại<br />Thuở nhỏ lòng tôi hướng mãi<br />Theo những con tàu biển ra đi<br />Đến những đất đai tưởng tượng<br />Những người anh thủy thủ kể cho nghe<br />Nơi mọc đêm đêm những ngôi sao biển<br />Rực rỡ chân trời những hạt lưu li<br />Tôi bơi như con cá dưới nước<br />Vẫn không bơi dài ra tới biển<br />Tôi theo những thuyền cá ra khơi<br />Vẫn chưa đi tới chân trời</p><p>2</p><p>Ai biết Hải Phòng là đâu<br />Từ giã bờ tre mái rạ<br />Đến đây là chỗ cùng đường</p><p>Những hàng ren hàng thêu Nam Định<br />Những thợ giỏi làng Hề làng Bưởi<br />Những giọng ca hay nhất Bắc Ninh<br />Lũ lượt đi vào tỉnh</p><p>Gió biển thổi về trắng trời trắng đất<br />Mười năm chưa nguôi nổi<br />Mái rạ bờ tre xưa<br />Cả cuộc đời chỉ thấy rơi nước mắt<br />Chỉ nghe tiếng thở dài<br />Buồn của những ngày bếp không đỏ lửa<br />Những ngày cửa biển vắng tàu<br />Những ngày kho hàng trống rỗng<br />Những con người cuối cùng tàn phố<br />Như những vỏ thùng dầu<br />Những đống than lò tắt lửa<br />Giạt ra bên ngoài thành phố<br />Đầu bờ cuối bãi lênh đênh</p><p>3</p><p>Đầu ngọn con sông những là thuyền trút xuống<br />Đoàn lũ tàu đang hùng hục chạy về đây<br />Đổ đầy Hải Phòng tiền rừng bạc biển<br />Ngập đường ngập phố<br />Ngập kè đá tường goòng<br />Hàng vạn người không ruộng cày ra biển<br />Từng tấn giấy thống kê không hết vật hết người<br />Chúng tôi đếm bằng vai bằng mắt bao năm<br />Còn lại những đám khói đen<br />Đọng giữa trời sương sớm</p><p>Họ đi đâu<br />Tất cả đi đâu<br />Ôi Hải Phòng vết thương miền Bắc<br />Cổ họng chúng ta ngày đêm rỏ máu<br />Hải Phòng những đêm tối đen như hầm than đá</p><p>Lấp lánh lân tinh<br />Kíp thợ đêm lê về đến xóm<br />Nghe rét mùa đông nổi cuối sông</p><p>&#8212;</p><p><strong>II. Tình yêu và khát vọng</strong></p><p>1</p><p>Tôi hay ngủ trên cầu sương<br />Nửa đêm thức giấc<br />Thấy mình bay cùng tinh tú<br />Ngày đến lòng tôi xếp cánh</p><p>Sao chim sao bướm lại bay lên<br />Tất cả tình yêu khát khao hi vọng<br />Bốc lên trong lòng<br />Rơi xuống những giọt nước mắt</p><p>Có tuổi thanh niên<br />Như cây mùa xuân mới mọc<br />Bị tước dần vỏ non<br />Mất chim mất bướm mất chân trời</p><p>Lòng không biết nghĩ điều gì<br />Như con sơn ca bị bẫy<br />Thấy mắt lưới sáng nào cũng nhảy<br />Đâm lên khoảng không giữa tỉnh<br />Tháp chuông nhà thờ<br />An ủi những người khổ sở<br />Chung quanh hỏa lò trại lính<br />Cha tôi nghe tiếng chuông đổ đầu tiên<br />Giữa buổi chiều không cơm cháo<br />Bàn tay mẹ tôi quờ trong thạp gạo</p><p>Xóm tôi nghe tiếng kinh chiều văng vẳng<br />Từ những khoang thuyền những gian nhà tối lạnh<br />Đêm đêm cầu nguyện bên đèn<br />Chưa thấy ngày mai hửng sáng<br />Chỉ thấy những xác thiêu thân<br />Chết trên mặt bìa những cuốn thánh kinh<br />Những pho tượng không bao giờ nói<br />Hai con mắt nhìn an ủi<br />Ngón tay không chỉ rõ đường</p><p>2</p><p>Thường gió mùa bay phấn hoa trên mặt bến<br />Đem từ xa về hạt giống rải qua sông<br />Mảnh đất nơi đây vùi nông cũng sống<br />Mấy buổi sương lên đã trổ ngọn xanh cây<br />Đời người ở đây sao không được như cây<br />Tôi muốn tìm hiểu cuộc đời<br />Như lấy bàn tay dò mạch giếng chảy<br />Đôi mắt người mò hạt trai<br />Tìm ánh sáng<br />Trong lòng biển thẳm<br />Càng khát tình yêu<br />Càng khát khao hi vọng<br />Những con chim cứ sáng lên là hót</p><p>3</p><p>Con đường tôi đi<br />Sau lưng là dĩ vãng<br />Hai bàn tay bới đất sống, lấp sông lấp ngòi<br />Những ngày mùa còn dư âm trong điệu hát<br />Trước mặt tôi trời đất rộng bao la<br />Tiếng mẹ hát bên nôi<br />Như uống nước con sông biết ngọn biết nguồn<br />Một tiếng vang vang cả lòng cả đáy<br />Dĩ vãng sống với tôi<br />Sâu như lòng sông khúc biển</p><p>Tôi nghe nơi lòng tôi<br />Thấy tiếng người trong xóm<br />Con mắt nhìn như nhau<br />Trái tim đập như nhau<br />Cảnh đời khổ như nhau<br />Bao tình yêu khát khao hi vọng<br />Là tiếng con sông mảnh đất viên đá Hải Phòng<br />Người với từng luồng nước mạch đất, gân đá chung quanh<br />Ràng buộc nhau từng tâm sự<br />Giữa tuổi con người với thiên nhiên vĩnh viễn<br />Cuộc đời ôm tôi như trong một cái bình<br />Một tiếng vang vang cả lòng cả đáy</p><p>Bao nhiêu tình yêu khát khao hi vọng<br />Không phải dư âm mà đã sống nghìn năm<br />Lớn theo tôi từ chiếc nôi độ ấy<br />Lớn lên tôi vẫn ngủ trên cầu<br />Chung quanh những ngôi sao biển<br />Vẫn thở hơi nồng nàn khát vọng<br />Cuộc đời<br />Dĩ vãng<br />Thời gian<br />Bỏ neo trên mặt bến</p><p>&#8212;</p><p><strong>III. Những ngày động biển</strong></p><p>1</p><p>Những năm tháng Hải Phòng đầy biến động<br />Đời tôi như cái phao trên mặt biển<br />Có năm người ta đánh Hoa Kiều<br />Bạn cha tôi về chết bên cây mận<br />Có năm xóm bạc trắng màu vôi<br />Những bó chiếu kìn kìn đi ngoài ngõ<br />Chỉ thấy bàn chân người chết dịch<br />Có năm bão từ biển dạt vào<br />Những cây bưởi vừa trổ hoa đã chết<br />Hàng trăm thuyền không về<br />Giêsu<br />Sao người chết mãi không thôi<br />Có năm truyền đơn rải trên cầu nhà máy<br />Lòng chúng tôi bắt đầu hi vọng<br />Có năm cả xóm thợ đình công<br />Chúng tôi nuôi nhau bòn từng hạt gạo<br />Có năm Hỏa Lò dựng lên máy chém<br />Cả Hải Phòng sau những án đau thương<br />Không ai dám nhìn một con gà bị giết<br />Cờ búa liềm lại bay đầu ống khói<br />Chúng tôi nhìn nhau tin tưởng bắt đầu<br />Có năm những đoàn ngựa Nhật đi bào tỉnh<br />Xóm tôi không còn một buồng chuối chín<br />Có năm bom Mĩ đổ xuống quanh nhà<br />Chỉ còn tiếng kêu trời khóc ra máu<br />Xóm tôi càng nghèo xơ xác<br />Đàn gà cũng không kiếm ăn được trên đống rác<br />Hàng trăm ngàn người lại theo tàu ra biển<br />Ai biết cao su đất đỏ là đâu<br />Thỉnh thoảng một xác trôi về bến<br />Bà con không nhìn rõ mặt<br />Những năm tháng bồng bế nhau lũ lượt<br />Vẫn kéo đi vẫn hi vọng ngày ngày<br />Dù chỉ là hi vọng<br />Của ngọn lửa đêm trên bờ biển bão<br />Có con thuyền nào trở lại hay không<br />Hi vọng của những người đàn bà<br />Đứng trên bờ biển bão<br />Thức thâu đêm đợi<br />Dù biển chưa yên dù trắng xóa chân trời</p><p>2</p><p>Trong những ngày đen tối ấy<br />Không thể cúi đầu<br />Đi hết cuộc đời cùng khổ<br />Tôi nhớ lại đôi mắt từng đồng chí<br />Nhìn lại thềm nhà lỗ chỗ vết giọt gianh<br />Như tìm dấu chân vợ con lần cuối<br />Sẽ làm những giọt ánh sáng<br />Trong ngục tối âm u<br />Những đêm chia tay hành động<br />Chúng tôi nhớ hết những bàn tay<br />Những bàn tay sần sùi của đồng chí thợ rèn<br />Những bàn tay run run của đồng chí thợ điện<br />Những bàn tay rắn chắc của Com-ben<br />Những bàn tay ram ráp của Xi-măng<br />Những bàn tay mịn màng của máy chữ<br />Ngày mai dù thiếu một hai người<br />Thiếu một mùi hôi quen thuộc<br />Con mắt nhìn nhau thấy đời nhau và dĩ vãng<br />Những bàn tay không nói dặn dò<br />Mới ngày mồng một tháng năm<br />Hải Phòng thuộc về tay chúng tôi<br />Tàu đứng chết trên bến<br />Máy nằm im rỉ dầu trên mặt đất<br />Mới ngày mồng một tháng năm<br />Hải Phòng Nam Định Hồng Gai Uông Bí<br />Tay chúng tôi<br />Làm thành những ngày động biển<br />Rồi cửa biển về ta<br />Những năm đầu chính quyền cách mạng<br />Giấc mơ của Hải Phòng<br />Như bóng cò trắng bay về lòng tôi thuở nhỏ</p><p>3</p><p>Giấc mơ không thể bay đi<br />Giấc mơ sáng trên ngọn mác<br />Giấc mơ làm cánh tôi bay<br />Vượt vòng đai lô cốt bờ biển đêm ngày<br />Giấc mơ kín lòng Hải Phòng tạm chiếm</p><p>Hải Phòng thành một đống sắt<br />Hòm đạn vỏ chai vỏ hộp<br />Một đống quần áo lính<br />Một cái chợ buôn người<br />Chúng nó đi như đàn bọ hung<br />Rũi vào lòng đất nước chúng ta<br />Chúng nó đi<br />Như đàn châu chấu năm nào<br />Về phá lúa mùa sắp gặt<br />Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến<br />Một vết đạn giữa trán em bé lên năm<br />Một vết dao trên ngực người con gái đương thì<br />Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến<br />Một nền nhà máy một hố bom sâu<br />Một mồ chôn chung<br />Một dãy người bị bắn<br />Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến<br />Mất cả mùa xuân mất cả tình yêu<br />Mất đôi mắt thật rất nhiều rung cảm<br />Mất rất nhiều đồng chí<br />Nhưng chúng ta làm chủ được Hải Phòng<br />Tiếng cười tiếng khóc trên Hải Phòng suy nghĩ<br />Những mái nhà xưa đếm lại thiếu người</p><p>4</p><p>Xưa ai hay hoa phượng mọc bên đường là đẹp<br />Hôm nay hoa đổ vào mắt kính ống quay phim<br />Tờ báo đầu tiên tả chuyện mùi hoa<br />Màu phượng làm duyên đầu câu thơ mới<br />Chúng ta đi mang tâm hồn đứa trẻ<br />Mới trông thấy nhà thấy đèn thấy phố thấy người đi<br />Ngày giải phóng những tiếng nổ chào mừng<br />Góp hơi sức muôn vàn người trong phố<br />Xi mắng Sở dầu Máy chai Máy chỉ<br />Giốc núi Hàng kênh Hạ đoạn Sâm bồ<br />Đò đất Mĩ Khê Phú Xá An Dương<br />Thủy Tú Thủy Đường Đồ Sơn Đồ Hải<br />Chào các anh bộ đội<br />Chào các anh văn nghệ trở về<br />Ngày đêm tiếng chuyển động Hải Phòng<br />Ngày đêm tiếng hát càng lồng lộng<br />Ta còn nghe tiếng sụp đổ tiếng hoài nghi tuyệt vọng<br />Kẻ thù chúng ta nằm im trong bóng tối hôm nay<br />Quanh Hải Phòng bọn Pháp nằm ngổn ngang từng gò đống<br />Những boong ke nằm úp sấp mặt bên đường<br />Những vỏ rượu vỏ hòm trên đất phù sa dưới từng gốc sú<br />Hàng hàng thập tự trơ vơ vắng lạnh bãi cỏ xanh<br />Chúng ta sẽ trả về những bà mẹ Pháp<br />Núi hài cốt cuộc chiến tranh bẩn thỉu<br />Cũng như những người mẹ chúng ta<br />Tiếc những dòng sữa những cái hôn đã mất</p><p>5</p><p>Chúng tôi giữ Hải Phòng<br />Ngăn từng cơn gió muối<br />Phủ trắng máy chúng ta<br />Phục hồi hàng vạn con người<br />Đang nhìn nhà máy kho hàng<br />Cho ngọn lửa nhen trong bếp<br />Những tiếng còi tàu đầu tiên gọi sáng<br />Vang vang tiếng guốc tiếng cười<br />Giữa phố xá mờ sương<br />Tôi gặp lại chiếc khăn trên vai người phu khuân vác<br />Sau mười năm trở lại những kho tàng<br />Đôi mắt lim dim ông thợ hàn gió tới xưởng<br />Những dáng lưng còng trên khắp ngả đường ray</p><p>Chào các anh<br />Chào đồng chí<br />Giờ mình lại gặp ta<br />Ngày nay gặp lại người cùng xóm<br />Gặp những bàn tay hàng chục năm xưa<br />Những đồng chí Liên Xô, Trung Quốc, Ba Lan đầu tiên vào bến<br />Chúng tôi hôn nhau<br />Những đất đai những chân trời gần lại<br />Ước mơ thuở nhỏ của lòng tôi mở cánh<br />Những đường dây cách mạng ngày nay<br />Đã khâu thành chiếc lưới<br />Vô cùng vĩ đại<br />Lòng tôi lại nghe tiếng võng đưa<br />Như mới sinh ra giữa cuộc đời tươi đẹp<br />Mẹ ru tôi những ca dao thuở trước<br />Quê hương chúng ta giờ đã có Hải Phòng<br />Không có lúa đồng thơm nhưng có trăm nhà máy<br />Con ngày nay thật đã thấy chân trời</p><p>&#8212;</p><p><strong>IV. Những ngày báo hiệu mùa xuân</strong></p><p>1</p><p>Tiếng chuông nhà thờ buổi chiều lại đổ<br />Nghe âm u tối lạnh những ngày xưa<br />Trở về mây đen và bóng tối<br />Lãng đãng qua trong mỗi tâm hồn người</p><p>Vàng đôi mắt leo lét bên ngọn nến<br />Vẫn câu kinh mỏi mệt khi xưa<br />Vòi vọi bao niềm đau khổ<br />Tôi nghe người mẹ xa con mong nhớ<br />Vắng bóng con vắng bóng nắng trong nhà<br />Ai biết cao su đất đỏ là đâu<br />Ai cứu những tâm hồn sa ngã ấy<br />Vợ xa chồng<br />Anh xa em<br />Chiều Nam chiều Bắc cùng sầu<br />Tiếng thức dậy niềm cô đơn nuối tiếc<br />Những con người gần ánh sáng chưa quen<br />Rúc đầu trở vào bóng tối<br />Những người bạn gian khổ trong kháng chiến<br />Vợ ốm con đau nhay nhứt lo phiền<br />Chưa quen cảnh nhọ mặt người giữa thời gian sáng tối<br />Chưa hiểu bước đi ngày mới tuổi con</p><p>Gió bão tới đâu cũng không một lúc<br />Rụng hết lá vàng<br />Ngày báo hiệu mùa xuân mầm nở mầm tàn<br />Có người tự nhiên tiếc bàn tay đã mất<br />Từng đêm nhức đau vết đạn trên mình</p><p>Có người tiếc những mùa xuân qua mất<br />Chủ nhật lang thang ngơ ngác giữa kính gương<br />Những đôi mắt bỗng nhiên thèm tơ lụa<br />Thèm những gót chân nhỏ nhắn trên hè<br />Trong những ngày Hải Phòng còn lổng chổng<br />Xác nhà xác máy xác kho hàng<br />Những dãy phố bên đường cửa khép cửa giương<br />Những buổi chiều thưa thớt người trên phố</p><p>Bóng tối của ngày xưa vẫn còn bảng lảng<br />Kẻ thù của chúng ta<br />Lặng lẽ tấn công những tâm hồn sa ngã<br />Những tâm hồn khô như tấm bìa da một cuốn sách thánh kinh</p><p>2</p><p>Nước biển đổ vào quanh Hải Phòng ngày bão<br />Làng mạc bồng bềnh trời đất bềnh bồng<br />Ở những ngọn tre xác xơ mốc lên chất muối<br />Còn lại ít rơm khô của mái nhà trôi<br />Những mảnh lưới thuyền ai bay tan tác<br />Xe gạo ngày đêm từ Hải Phòng về các xóm<br />Chúng tôi đêm ngày vét nước nối đê<br />Tưới ngọt lại ruộng đồng, dựng lại từng thôn xóm<br />Tìm lại những nụ cười ở môi người sống sót<br />Lửa đỏ đêm đêm trên bãi biển bập bùng<br />Trong những ngày khó khăn chồng chất<br />Kẻ thù của chúng ta xuất hiện<br />Những con rồng đất khi đỏ khi xanh<br />Lẫn trong hàng ngũ<br />Những con bói cá<br />Đậu trên những chiếc giây buồm<br />Đang đo mực nước<br />Những con bạch tuộc<br />Bao nhiêu tay chân dìm chết một con người</p><p>Đất nước đang lên da lên thịt<br />Đất nước còn đang nhỏ máu ngày ngày<br />Ta muốn gói cuộc đời gọn gàng như trái vải<br />Đã thấy loài sâu nằm tròn trong cuống<br />Chúng muốn các em nhỏ mới biết đi phải rụng<br />Mòn mỏi dần sức vỡ đất khai hoang<br />Làm rỗng những con người, lùi dần niềm hi vọng<br />Héo dần mầm sáng tạo, mất phẩm giá con người<br />Chúng nó ở bên ta, trong ta, lẻn lút<br />Đào rỗng từng kho tiền gạo, thuốc men<br />Tôi đã thấy từng mặt từng tên xâu chuỗi<br />Tôi sẽ vạch từng tên từng mặt<br />Hãy dừng lại<br />Những tên muốn ôm cây mùa xuân không cho mọc<br />Những tên muốn làm cây to che cớm mầm non<br />Con đường ta đi tự hào lực lượng<br />Con đường nước nguồn thành sông thành biển<br />Con đường ta đi tự hào duy nhất<br />Con đường đi trái đất quanh mặt trời</p><p>3</p><p>Lúa mọc dần chung quanh miền bể<br />Mới ngọt ruộng đồng mới trong dần tiếng hát<br />Hải Phòng hiện lên bóng khói nguy nga<br />Hải Phòng đón tất cả<br />Những con tàu bạn xa xôi<br />Đất đai chúng ta nối Đông Tây làm một<br />Đường bể Đông bể Tây mạch máu chúng ta<br />Như đôi mắt vừa hé mở tìm lại cuộc đời<br />Hải Phòng mở ra biển lớn<br />Đoàn lữ thuyền đi về bốn phía chân trời<br />Nhà mấy tầng tầng dựng lên tổ mật<br />Chúng ta ngày ngày cặm cụi làm ong<br />Mỗi người dân Hải Phòng thật kiếm ăn từ nhỏ<br />Mỗi người dân Hải Phòng đều biết đổ mồ hôi<br />Đất nước ngày nay về tay người thợ<br />Quê hương những người nghèo khổ chúng ta<br />Sức tự hào của những người ở biển<br />Không sợ thiên nhiên không sợ cuộc đời<br />Lòng rộng bao la nhiều chân trời cửa biển<br />Những con tàu đen trùi trũi ra khơi<br />Những con tàu cuốc lầm lì trên những dòng sông cạn</p><p>Hải Phòng dựng lên âm nhạc<br />Nhạc đang biến thành sự thực quanh ta<br />Tôi càng yêu hơn<br />Những cuộc đời sau bức tường xám xa, lem nhem than khói<br />Những bức tường hàng chục năm mưa nắng<br />Trong từng ô từng cửa sổ của dãy phố ven sông<br />Từng căn gác nhỏ chênh vênh chiếc dây phơi quần áo<br />Từng cái hầm nhà lom khom lửa bếp<br />Những lá thuyền chen chúc nép bên nhau<br />Qua chiếc lưới phơi thấp thoáng bóng người<br />Cả cuộc đời của những con hà lóng lánh<br />Bám chắc lấy chân cầu bao nhiêu năm trong bến<br />Đã quen với tôi cả mùi nước tanh tanh<br />Cả đến cuộc đời những cây bàng già trên kè đá cũ<br />Vẫn năm năm trút lá xuống chân cầu<br />Ràng buộc tôi với Hải Phòng những ngày chiến đấu<br />Ràng buộc tôi với Hải Phòng vĩnh viễn<br />Bao tình yêu khát khao hi vọng<br />Gửi từng cuộc đời nhỏ bé<br />Từng thế giới con con</p><p>Với tôi tất cả<br />Đều rộng lớn vô cùng<br />Hải Phòng dựng lên hội họa<br />Những bức tranh tăng dân số chúng ta<br />Có người không biết trăng là đẹp<br />Bỗng nhiên chiều đứng ngắm trăng lên<br />Trên đầu nhà máy<br />Nghe như ai hát trong lòng</p><p>Có người quên hàng chục năm dĩ vãng<br />Chợt nhớ ra tất cả những ước mơ<br />Của những ngày niên thiếu<br />Có người ghét đến hàng rào cửa ngõ<br />Mảnh đất chung quanh những người hàng xóm<br />Đã đến thăm nhau rạng rỡ tiếng cười<br />Có người mang rất nhiều mộng lớn<br />Như đứa trẻ khi làm những con thuyền bằng giấy<br />Quanh quẩn suốt nửa đời<br />Óc hôm nay thành một xưởng đóng tàu buôn</p><p>Có người sống như đường kim mũi chỉ<br />Ngày ngày soi bóng trên gương<br />Lắng bên thời gian trên mái tóc rụng dần<br />Hôm nay tự nhiên mở cửa<br />Những tâm hồn yêu màu nắng hoa viên<br />Yêu màu nắng ngả sân nhà thờ cổ<br />Giữa trưa nghiêng nắng đi chơi phố<br />Tìm những người quen kể chuyện mình</p><p>Có người hàng năm mặt trời không thấy mọc<br />Khép đùi xếp phách tiễn đêm đi<br />Hôm nay ngồi chép bài ca mới<br />Hương cốm mùi rơm ngát giếng đình</p><p>Hải Phòng đã dựng lên thơ<br />Những câu thơ thành sự thật<br />Xưa nghe thời gian thong thả trôi nhay nhứ<br />Xưa nghe rụng nhanh với bao nuối tiếc<br />Không có tiếng vỡ trong không gian<br />Sao có tiếng vỡ trong lòng tiếng vang âm rên rỉ<br />Ta ngày nay đợi từng mùa bình tĩnh<br />Như những người ươm cây<br />Hái hoa trái tự tay mình vun xới</p><p>Thời gian làm trẻ lại chúng ta<br />Khi thời gian là của chúng ta<br />Đất nước bao nhiêu dầu mỡ giàu vô hạn<br />Sinh ra những người khai thác chúng<br />Những con cá ném lên trời cũng sống<br />Chúng ta bắt đầu lại ra đi<br />Dựng lên những Hải Phòng trên miền Bắc</p><p>Tin tất cả và hoài nghi tất cả<br />Chúng ta là những kẻ chài quen biển<br />Thấy ngọn lửa quay đầu<br />Biết bão táp đang trở mình trên mặt sóng<br />Tôi yêu Hải Phòng như Việt Nam nhỏ lại<br />Tôi yêu Việt Nam như tôi biết yêu tôi<br />Hải Phòng dựng lên tư tưởng làm nhựa dẫn lòng tôi<br />Trí tuệ đang dần dần kiến trúc<br />Từng bước Đảng xây bảo vệ con người<br />Tâm hồn ta tràn theo sóng ra khơi<br />Đến chân trời vào các bến xa xôi<br />Các cửa biển bạn<br />Các cửa biển chưa giải phóng<br />Nghe tấm lòng các bạn vỗ hôm nay<br />Triều sóng vang vang quanh bờ biển đêm ngày</p><p>4</p><p>Mùa này nhạn bay ra biển<br />Chim yến từ biển bay về<br />Những chuyện riêng tư bắt đầu kể lại<br />Như thoáng một mùi hương<br />Như chợt nghe một con chim đang hót<br />Sau những ngày động biển<br />Nhu nhú trên những cành mận non<br />Những nụ hoa đang nở hồng hồng<br />Mát hai vai dưới rặng cây bóng lá<br />Đôi lứa thanh niên đến tự tình</p><p>Những đôi chân trắng ngần trên cỏ<br />Những ngón tay quấn quít<br />Hết từng mùa trăng dài<br />Im lặng<br />Đêm tắt đi tiếng ồn ào náo động<br />Cho đôi lứa yêu nhau<br />Những giờ phút ngày xưa chưa có<br />Những cái hôn luôn mới<br />Cái hôn đầu tiên</p><p>5</p><p>Tôi giờ đây liếm môi nóng bỏng<br />Nhìn ra biển bao la<br />Lòng hãy còn nhiều khát vọng<br />Còn rất nhiều khát vọng<br />Biến thành người khổng lồ kêu khát suốt ngày đêm<br />Suốt ngày đêm kêu khát<br />Những ngọn sóng trên cát khô sủi bọt<br />Ngày đêm<br />Mãi mãi<br />Dưới chân tôi<br />Nước ngọt của ngàn sông<br />Bao giờ đổ đầy lòng biển.</p><p><em>Mùa xuân 1956</em></p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/">Những người trên cửa biển (Trường ca)</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">11445</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
