<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Bài ca man rợ&quot; của nhà thơ Đinh Hùng - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2013/12/30/bai-ca-man-ro/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2013/12/30/bai-ca-man-ro/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Bài ca man rợ</title>
		<link>https://www.thica.net/2013/12/30/bai-ca-man-ro/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2013/12/30/bai-ca-man-ro/#respond</comments>
		<pubDate>Mon, 30 Dec 2013 16:34:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Đinh Hùng]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Đinh Hùng]]></category>
		<category><![CDATA[Nhan sắc]]></category>
		<category><![CDATA[Núi]]></category>
		<category><![CDATA[Rừng]]></category>
		<category><![CDATA[Say mê]]></category>
		<category><![CDATA[Thiên nhiên]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=11715</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Ta đi tìm người thiếu nữ ngày xưa.<br />
Nàng không mong, ta đi đến không ngờ,<br />
Giây phút ấy thực mắt nhìn tận mắt.<br />
Ta cười mỉm, bỗng thấy nàng che mặt,<br />
Ta giơ tay, nàng khiếp sợ lùi xa,<br />
Ta lại điên rồ, đau đớn, xót xa.<br />
Trong cô độc, thấy tình thương cũng mất.</p>
<p>[...]</p>
<p>Ta lảo đảo vùng đứng lên cười ngất,<br />
Ghì chặt nàng cho chết giữa mê ly,<br />
Rồi giày xéo lên sông núi đô kỳ,<br />
Bên thành quách ta ra tay tàn phá.<br />
Giữa hoang loạn của lâu đài, đình tạ,<br />
Ta thản nhiên, đi trở lại núi rừng.<br />
Một mặt trời đẫm máu xuống sau lưng.</p>
<p>[...]</p>
<p>Sau trái cô sơn, ngày lại ngày,<br />
Hồn kinh kỳ hiện dưới chân mây.<br />
Đôi tay vò xé loài hoang thảo,<br />
Đỏ máu căm hờn trên cỏ cây.<br />
Rồi những đêm sâu bỗng hiện về,<br />
Vượn lâm tuyền khóc rợn trăng khuya.<br />
Đâu đây u uất hồn sơ cổ,<br />
Từng bóng ma rừng theo bước đi.<br />
Ta đến sườn non rẽ cỏ gai<br />
Sống đây ghi trước mảnh di hài,<br />
Lẫn trong kiến trúc tòa vân thạch,<br />
Hồn cổ ngồi chung, mộng vắn dài.</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/12/30/bai-ca-man-ro/">Bài ca man rợ</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Lòng đã khác ta trở về Đô Thị,<br />Bỏ thiên nhiên huyền bí của ta xưa<br />Bóng ta đi trùm khắp lối hoang sơ,<br />Và chân bước nghe chuyển rung đồi suối.<br />Lá cỏ sắc vương đầy trên tóc rối,<br />Ta khoác vai manh áo đẫm hương rừng<br />Rồi ta đi, khí núi bốc trên lưng,<br />Mắt hung ác và hình dung cổ quái.<br />Trông thấy ta, cả cõi đời kinh hãi,<br />Dòng sông con nép cạnh núi biên thùy.<br />Đường châu thành quằn quại dưới chân đi,<br />Xao động hết loài cỏ hoa đồng nội.<br />Người và vật nhìn ta không dám nói,<br />Chân lảng xa, từng cặp mắt e dè.<br />Ta ngẩn ngơ nhìn theo bóng ngựa xe,<br />Nhìn theo mãi đến khi đời lánh cả.<br />Và ta thấy hiện nguyên lòng sơn dã:<br />Cảnh sắc này bỗng nhuộm máu tà dương.<br />Ta xót thương, ta căm giận, hung cuồng,<br />Ta gầm thét, rung mấy trời thế sự.<br />Rồi dữ tợn, ta vùng đi khắp xứ,<br />Nắm hai vai người tục khách qua đường,<br />Lòng lạ lùng tìm ảnh với tìm hương,<br />Nhưng lẫn lộn chỉ thấy màu xiêm áo.<br />Trán thì phẳng &#8211; ôi đâu là kiêu ngạo?<br />Đâu hồn nhiên trên nét vẽ râu mày?<br />Ta ghì người tắt thở ở trong tay,<br />Miệng quát hỏi: có phải ngươi là bạn?<br />Ôi ngơ ngác một lũ người vong bản,<br />Mất tinh thần từ những thuở xa xôi!<br />Ta về đây lạ hết các ngươi rồi,<br />Lạ tình cảm, lạ đời chung, cách sống.<br />Trong bỡ ngỡ duy lòng còn chút mộng,<br />Ta đi tìm người thiếu nữ ngày xưa.<br />Nàng không mong, ta đi đến không ngờ,<br />Giây phút ấy thực mắt nhìn tận mắt.<br />Ta cười mỉm, bỗng thấy nàng che mặt,<br />Ta giơ tay, nàng khiếp sợ lùi xa,<br />Ta lại điên rồ, đau đớn, xót xa.<br />Trong cô độc, thấy tình thương cũng mất.<br />Ôm Nhan Sắc với hai bàn tay sắt,<br />Ta nhìn ai &#8211; ôi khóe mắt ta nhìn!<br />Em có là ma, là quỷ, là tiên?<br />Em có mấy linh hồn, bao nhiêu mộng?<br />Em còn trái tim nào đang xúc động?<br />Em có gì, trong xác thịt như hoa?<br />Lạc thiên nhiên đến cả bọn đàn bà<br />Với những vẻ dung nhan kiều diễm nhất.<br />Ta lảo đảo vùng đứng lên cười ngất,<br />Ghì chặt nàng cho chết giữa mê ly,<br />Rồi giày xéo lên sông núi đô kỳ,<br />Bên thành quách ta ra tay tàn phá.<br />Giữa hoang loạn của lâu đài, đình tạ,<br />Ta thản nhiên, đi trở lại núi rừng.<br />Một mặt trời đẫm máu xuống sau lưng.<br />Những hướng sao rơi<br />Khi miếu đường kia phá bỏ rồi,<br />Ta đi về những hướng sao rơi.<br />Lạc loài theo dấu chân cầm thú,<br />Từng vệt dương sa mọc khắp người.<br />Sau trái cô sơn, ngày lại ngày,<br />Hồn kinh kỳ hiện dưới chân mây.<br />Đôi tay vò xé loài hoang thảo,<br />Đỏ máu căm hờn trên cỏ cây.<br />Rồi những đêm sâu bỗng hiện về,<br />Vượn lâm tuyền khóc rợn trăng khuya.<br />Đâu đây u uất hồn sơ cổ,<br />Từng bóng ma rừng theo bước đi.<br />Ta đến sườn non rẽ cỏ gai<br />Sống đây ghi trước mảnh di hài,<br />Lẫn trong kiến trúc tòa vân thạch,<br />Hồn cổ ngồi chung, mộng vắn dài.<br />Từng buổi hoàng hôn xuống lạ kì,<br />Ta nằm trên cỏ lắng tai nghe&#8230;<br />Thèm ăn một chút hoa man dại,<br />Rồi ngủ như loài muông thú kia.<br />Người gái thiên nhiên<br />Nàng lớn lên giữa mùa xuân hoa cỏ,<br />Nửa linh hồn u ám bóng non xanh.<br />Ngoài thiên nhiên nở bừng thân mĩ nữ,<br />Nàng yêu ta, huyền hoặc mối kì tình.<br />Ôi bí mật của tấm lòng để ngỏ!<br />Đã ai vào dò xét chuyện rừng sâu?<br />Trải sông nước, vượt qua từng châu thổ,<br />Ta đến đây nghe vượn núi kêu sầu.</p><p>Cảnh diễm lệ ngẩn ngơ hồn cầm thú,<br />Thôi dừng chân, xem Nhan Sắc lên ngàn.<br />Nỗi vui mừng nở trắng ý phong lan,<br />Chiều hương lạ, mộng rừng về nghi ngút.<br />Chúng ta gặp nhau bên dòng suối ngọt,<br />Làm đôi người cô độc thuở sơ khai:<br />Nàng bâng khuâng đốt lửa những đêm dài,<br />Ta từng buổi bơ vơ tìm bộ lạc.<br />Nàng là Gái-Muôn-Đời không đổi khác:<br />Bộ ngực tròn nuôi cuộc sống đương xuân,<br />Ta đến đây làm chủ hội phong trần,<br />Lấy hoa lá kết nên Tình Thái Cổ.<br />Rừng buổi đó vang tiếng cười man rợ,<br />Quả tơ duyên đỏ thắm sắc trên cành.<br />Chúng ta đi, lặng ngắm núi đồi xanh,<br />Bước trên cỏ để nghìn sau in dấu.</p><p>Ôi! Giữa trời Thơ, những đêm hiền hậu,<br />Con chim nào kêu vẳng tiếng trần ai?<br />Mấy thu xanh dòng thác lệ u hoài?<br />Thời xa vắng mở hương lòng trái đất.<br />Trong tay Nàng ta ngả mình ngây ngất,<br />Nghe rõ ràng trên thịt ấm, da xuân,<br />Ngực dâng cao, hơi thở đã mau dần,<br />Mùi cỏ lá bỗng thoảng hồn mong nhớ,<br />Ta ngẩng lên, mắt nàng buồn muôn thuở,<br />Ngắm hoa sao lay động dưới khe nguồn.<br />Chung mối sầu, thơ thẩn với trăng suông,<br />Bên sườn núi có con hươu vàng điệp.</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/12/30/bai-ca-man-ro/">Bài ca man rợ</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2013/12/30/bai-ca-man-ro/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">11715</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
