<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Vé trở về&quot; của nhà thơ Văn Lê - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2014/04/03/ve-tro-ve-2/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2014/04/03/ve-tro-ve-2/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Vé trở về</title>
		<link>https://www.thica.net/2014/04/03/ve-tro-ve-2/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2014/04/03/ve-tro-ve-2/#respond</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Apr 2014 00:51:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Văn Lê]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Văn Lê]]></category>
		<category><![CDATA[Anh em]]></category>
		<category><![CDATA[Chiến tranh]]></category>
		<category><![CDATA[Gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[Mất mát]]></category>
		<category><![CDATA[Người lính]]></category>
		<category><![CDATA[Nỗi đau]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=12154</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Câu chuyện về người lính hy sinh<br />
                                                buồn như lá thu bay,<br />
Vỏn vẹn có vài dòng và do tôi tưởng tượng.<br />
Em gái của anh đã không thể lớn!<br />
Vẫn co ro như bà lão ăn mày,<br />
                        mỏng manh như món đồ dễ vỡ.<br />
Cô buôn bán nhì nhằng ngoài chợ,<br />
nhặt nhạnh từng xu của đám dân nghèo.</p>
<p>Những năm chiến tranh đất nước gieo neo.<br />
Giấy báo tử về làng như lá rụng!<br />
Khủng khiếp nhất là phải làm người sống.<br />
Sáng mở mắt ra đã nơm nớp trong lòng…</p>
<p>Cô chỉ mong đất nước hòa bình!<br />
Anh trai trở về làng quê yêu dấu,<br />
Chăm sóc cô như thời thơ ấu<br />
Chở che cô như đê chở che đồng.</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2014/04/03/ve-tro-ve-2/">Vé trở về</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>Với T.G.L.T</em></p><p>1.</p><p>Ngày ấy anh đi<br />Cánh đồng làng giống như bàn tay trắng<br />Sau khi đã hiến dâng những gì cần dâng hiến,<br />                                                gốc lúa đã lần lượt phai màu<br />Từng đám trẻ con như bầy chim sà xuống đồng làng<br />                                                            bòn mót những gì vụ mùa bỏ sót.<br />Những gốc rạ đã chết được kéo lên khỏi đất<br />                                    chất thành từng đống<br />                                                            và được chuyển về nhà<br />Cuộc đưa ma cuối cùng của vụ mùa diễn ra âm thầm<br />                        trong tiếng kẽo kẹt tiễn đưa từ hai đầu đòn gánh<br />Gốc rạ được hóa kiếp trở thành tro bụi &#8211; khép lại một quy trình.</p><p>Trên đồng làng phù sa đã kết tinh<br />                        chỉ để lại những váng màu không dễ gì gột rửa<br />                                                trên móng chân người con gái<br />Những đám ruộng há miệng chờ mưa xuân, hoang vu, trễ nải,<br />                                                            nứt nẻ như gót chân người.</p><p>Đồng chiều ngơ ngẩn buồn!<br />Anh ngơ ngẩn buồn bước về qúa khứ<br />Ở đâu đó giữa hoang vu chợt cất lên tiếng thánh ca âm u khổ sở<br />                        Âm u khổ sở tiếng thánh ca của muôn loài sinh vật tiễn đưa anh.</p><p>Mười chín năm trưởng thành<br />Anh chẳng để lại một dấu vết nào trên cánh đồng quen thuộc.<br />Anh cũng chẳng để lại một dấu vết nào trên cơ thể người con gái anh yêu!<br />Chỉ có tờ giấy khai sinh úa như trời chiều<br />                        chứng thực cái ngày anh ra đời,<br />                                    &#8211; Cái ngày anh chính thức xuất hiện trên mặt đất.<br />Đó là dấu vết duy nhất<br />                        là cái cớ duy nhất để anh tiếp nhận sự mời gọi của chiến tranh!</p><p>Anh nhìn con dấu đỏ tươi trên lệnh động binh<br />Lòng trống vắng như vòm trời không đáy<br />Cánh đồng ngơ ngẩn buồn<br />Anh cũng ngơ ngẩn buồn trong váng nắng buổi chiều sót lại!<br />                        Sót lại giữa tầng không<br />                                                &#8211; váng nắng buổi chiều.</p><p>2.</p><p>Anh trở về ngôi nhà tranh quạnh hiu<br />Nơi anh sống với một người em gái<br />Căn nhà ấy do mẹ cha để lại<br />Để lại cho anh một gia tộc &#8211; Hai người!</p><p>Ngày cha mẹ anh đi,<br />                        gió nấc từng hồi!<br />Rắn rết trong hang bò ra đầy ngõ<br />Náo loạn làng quê &#8211; chó sủa.<br />Náo loạn bầu trời &#8211; vần vũ chim bay!<br />Cuộc trở mình của tự nhiên diễn ra giữa ban ngày.<br />Mọi trật tự bỗng nhiên gãy đổ<br />Sông suối thay lòng đổi dạ<br />Cuộc đưa ma tại làng quê, nhức nhối tiếng gọi hồn.</p><p>Từ bữa ấy anh buộc phải lớn khôn.<br />Nhận trọng trách về mình trước tuổi<br />Quần quật từ lúc bình minh<br />                        sấp ngửa đến khi chiều tối.<br />Anh đánh đổi những gì cần đánh đổi<br />                                    để em anh được sống cuộc đời thường!</p><p>Cái ý nghĩ vô cùng giản đơn,<br />                                    như cây phải xanh,<br />                                                 như người phải lớn.<br />Ý nghĩ ấy phải lìa đời rất sớm,<br />                        khi nước nhà ngùn ngụt lửa can qua!</p><p>Em gái anh<br />dáng như bà già<br />                        khoác chiếc áo tơi,<br />                                    mỏng manh như món đồ dễ vỡ.<br />Nó đứng chờ anh ở ngay đầu ngõ<br />Miệng cười lóe vệt trăng non.</p><p>Nhìn em gái lòng anh ngơ ngẩn buồn!<br />Thương em bơ vơ tuổi còn quá nhỏ<br />Anh đã định cưới một người thôn nữ<br />                        &#8211; Cái người con gái anh yêu!<br />Cô êm ả như dòng sông buổi chiều<br />Thân thể phì nhiêu như lúa đồng ngậm sữa.<br />Cô hoàn thiện như một câu chuyện cổ,<br />                        ngơ ngác như chim mới ra ràng.</p><p>Cái mối tình làm anh hoang mang<br />Đổ vào anh như giông như bão<br />Cái mối tình làm anh điên đảo<br />                        dập vùi anh như nước tràn bờ!</p><p>Anh bỏ cô vì một lẽ đơn sơ.<br />Anh không muốn làm tổn thương em gái!<br />Anh không muốn cuộc đời cô trễ nải<br />                        bị niêm phong như một thùng hàng!</p><p>Ngày bỏ cô,<br />                        anh như mất hồn,<br />                                    lang thang như mây chiều,<br />                                                vô cảm như người điên ngoài chợ!<br />Anh không thể nói cho người yêu rõ<br />Những nỗi niềm ngột ngạt trong anh!</p><p>Trước ngày đi,<br />anh tháo tung hết quần áo của mình,<br />                        khâu cho em một bộ quần áo mới!<br />Đó là tài sản của anh để lại<br />Để lại cho người em ruột của anh!</p><p>Ngày anh lên đường vòm trời cong vênh<br />                        mất sạch dấu cả những quầng mây trắng.<br />Gió lạc lối tràn qua đồng vắng<br />                        vấp vào vách đá,<br />                                    bật lên tiếng kêu rên xiết vô tình!</p><p>Anh hun hút lao vào chiến tranh<br />Bỏ gia tộc cho một người còn lại<br />Bỏ gia tộc cho một người em gái<br />                        mỏng manh như món đồ dễ vỡ<br />                                                co ro như bà lão ăn mày.</p><p>3.</p><p>Câu chuyện về người lính hy sinh<br />                                                buồn như lá thu bay,<br />Vỏn vẹn có vài dòng và do tôi tưởng tượng.<br />Em gái của anh đã không thể lớn!<br />Vẫn co ro như bà lão ăn mày,<br />                        mỏng manh như món đồ dễ vỡ.<br />Cô buôn bán nhì nhằng ngoài chợ,<br />nhặt nhạnh từng xu của đám dân nghèo.</p><p>Những năm chiến tranh đất nước gieo neo.<br />Giấy báo tử về làng như lá rụng!<br />Khủng khiếp nhất là phải làm người sống.<br />Sáng mở mắt ra đã nơm nớp trong lòng…</p><p>Cô chỉ mong đất nước hòa bình!<br />Anh trai trở về làng quê yêu dấu,<br />Chăm sóc cô như thời thơ ấu<br />Chở che cô như đê chở che đồng.<br />Cô đã gánh cả một thời bão giông<br />                        trên đôi vai nhọc nhằn, vô cảm.<br />Cô đã gánh nỗi âu lo thầm lặng<br />                        chờ anh trai trong muôn nỗi nhọc nhằn!</p><p>Cô thấy mình như cái bến trên sông,<br />                                    &#8211; Cái bến sinh ra để mà chờ đợi!<br />Cô thường thắp đèn dầu mỗi tối,<br />                        &#8211; ngọn đèn canh đêm là để đợi chờ!</p><p>Ngày anh trai hy sinh,<br />                        bến nước bơ vơ,<br />Cô chẳng còn ai mà chờ đợi nữa.<br />Mọi trật tự trong cô sụp đổ<br />Cô lang thang cuối đất cùng trời,<br />                        xác xơ như bà lão ăn mày,<br />                                    vô cảm như người điên ngoài chợ!<br />Cô tìm anh trai đầu nguồn, cuối phố,<br />                        thăm thẳm khe sâu,<br />                                                hun hút rừng già…</p><p>Cô bỗng gặp một người con tìm cha<br />                                    dằng dặc bưng biền<br />                                                            tận cùng núi đỏ…<br />Xơ xác như người điên ngoài chợ<br />                        Co ro như ông lão ăn mày.</p><p>Hai con người cuối đất đầu mây<br />Chia sẻ cho nhau nỗi buồn mình có.<br />Hai con người từ hai xứ sở<br />Đã làm nên một gia tộc cho mình…</p><p>Nhưng hy vọng tìm anh sau chiến tranh<br />                        tràn ngập trong cô như nước mùa tháng tám<br />xé lòng cô như cánh đồng gặp hạn,<br />                                    ăn mòn cô như nắng lột da người!</p><p>4.</p><p>Cô gái ấy hiện diện bên tôi,<br />                        xới tung cả nếp nghĩ trong đầu,<br />                                                cố tìm kiếm dấu vết mà anh trai để lại.<br />Cô cho tôi xem mấy tờ tiền dầu dãi,<br />Đó là số tiền tiêu vặt nhiều tháng của người lính binh nhì.<br />Số tiền ấy, anh trai gởi về!<br />Cô không dám tiêu,<br />                        dù tháng năm ngặt nghèo, đói khổ.<br />Cô không nghĩ những đồng tiền đó,<br />                        có lưu giữ mồ hôi và dấu vân tay chai sạn của anh!<br />Cô cho tôi xem những con chữ màu đen như một đạo binh,<br />                        Tràn qua bức tường tựa sa mạc trắng.<br />Những dòng chữ nhấp nhô sống động,<br />                                    căn dặn cô là phải giữ phần hồn.<br />Những dòng chữ ngột ngạt lo buồn,<br />Đã sưởi ấm cô trong mùa giá rét.<br />Cô không nghĩ nó lại thành dấu vết,<br />                        khẳng định anh từng sống giữa đời này!<br />Cô không nghĩ nó là lời trăng trối<br />Trước khi anh về với gió mây!</p><p>Tôi đã từng đi qua chiến tranh.<br />Từng nhìn thấy những lá thư chữ to<br />                        được người lính khắc vội vàng trên những thân cây<br />Người kiên nhẫn hơn thì khắc vào lèn đá.<br />Những dòng chữ có hình hài vội vã<br />Đơn giản chỉ là những thông tin<br />                        báo cho người sau biết ai, ở đâu<br />                                                đã từng đến nơi này!<br />Chẳng ai nghĩ nó trở thành dấu vết<br />Mà con người gởi lại rừng cây!<br />Chẳng ai nghĩ nó là lời trăng trối<br />                        của người đi gởi lại nước non này.</p><p>Năm tháng trôi qua,<br />                        trời đất đổi thay,<br />                                    nắng gió đổi thay<br />                                                đổi thay khí hậu.<br />Tên tuổi của những người lính kia<br />                        cũng dần mất dấu<br />Thời gian đã mang đi về cõi vô cùng!</p><p>5.<br />Sau ngày giỗ anh trai lần thứ ba lăm,<br />Cô nhận được thư của một người nào đó.<br />                        &#8211; Chắc chắn cũng là người tìm mộ.<br />Báo cho cô biết là đã tìm thấy anh trai tại một cánh rừng!</p><p>Ôm lá thư vào lòng,<br />Cô khóc vống lên như đứa trẻ.<br />Cô bán hết những gì có thể<br />Cùng chồng lặn lội vào Nam<br />Cô đã đến khu rừng phía bắc Cà Tum,<br />                        nhỏ như chó nằm ló đuôi<br />                                    nghèo như khu vườn hoang hóa.<br />Cô đã gặp những người xa lạ,<br />                        Mộc mạc như gỗ thô,<br />                                    chân chất tựa cây rừng.<br />Họ trao cho cô một bọc ni &#8211; lông<br />                        nhỏ như con búp bê<br />                                    được bao bằng lá cờ tổ quốc.<br />Trong cái lọ thuốc tiêm mà họ tìm thấy được,<br />Có một mảng giấy ghi tên tuổi,<br />                                    quê hương và ngày mất của anh!</p><p>Những dòng chữ viết trong chiến tranh,<br />                        xộc xệch như một đoàn quân,<br />                                    sống động như ban mai,<br />                                                khiêm hạ như vầng trăng cuối tháng!<br />Rõ ràng là trước khi mai táng,<br />Một người lính nào đó đã không quên viết những dòng này.<br />Những dòng chữ báo cho người sau biết:<br />Ai, ở đâu đã nằm xuống nơi đây.<br />Những dòng chữ chính là dấu vết<br />Khẳng định anh từng có giữa đời này!<br />Những dòng chữ cũng là tờ giấy phép<br />Cấp cho anh về với gió mây!</p><p>Nhìn chiếc lọ thần kỳ trong đất mấy mươi năm,<br />Nó không mang theo thông điệp của người đi biển,<br />                                    cũng không có cuộc hành trình trên biển.<br />Nhưng có chung đích đến<br />Và, tuyệt vời hơn là có được phép màu.</p><p>6.</p><p>Đưa anh ra bến tàu,<br />Cô lặng lẽ nhìn chồng… lặng lẽ.<br />Cô nhất quyết mua cho anh tấm vé.<br />Cô muốn anh trai cô như người sống về làng.</p><p>Hai con người chân đất lang thang<br />                        rách rưới như những kẻ ăn mày,<br />                                    co ro như người khất nợ.<br />Hai con người đổi hết tiền mình có,<br />                        lấy tiền xu để thêm vé trở về!</p><p>Con tàu lăn dài qua những vùng quê,<br />                        băng qua bóng đêm,<br />                                                trườn qua hoàng hôn tấy đỏ.<br />Hai con người ngồi im như tượng gỗ<br />Cùng ôm chung bộ hài cốt trong lòng.</p><p>Mỗi lần tàu qua sông,<br />Họ lại thảy một đồng xu xuống nước.<br />Họ nhất quyết với nhau là phải thức<br />                        thức trắng đêm để trả tiền đò.</p><p>Đưa được anh trai về quê<br />Cô không nỡ báo cho làng xóm biết<br />Ở làng cô còn hàng trăm người chết,<br />Chưa một ai được về…</p><p><em>Sài Gòn &#8211; Tây Ninh, tháng 8 năm 2008.</em></p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2014/04/03/ve-tro-ve-2/">Vé trở về</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2014/04/03/ve-tro-ve-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">12154</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
