<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Đói&quot; của nhà thơ Bàng Bá Lân - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2015/09/17/doi/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2015/09/17/doi/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Đói</title>
		<link>https://www.thica.net/2015/09/17/doi/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2015/09/17/doi/#respond</comments>
		<pubDate>Thu, 17 Sep 2015 01:14:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Bàng Bá Lân]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Bàng Bá Lân]]></category>
		<category><![CDATA[Lịch sử]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=14998</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Tạm biệt quê hương, lê gót âm thầm <br />
Trên rải rác mọi nẻo dường đất nước. <br />
Từng gia đình dắt díu nhau lê bước <br />
Đi lang thang mong sống tạm qua ngày. <br />
Đợi lúa lên hương, bông trĩu đầu cây. <br />
Hơn tháng nữa sẽ hồi cư sẽ sống! <br />
Nhưng đau đớn hỡi ơi là ảo mộng! <br />
Họ ra đi, hy vọng có ngày về! <br />
Nhưng chẳng bao giờ về nữa, hỡi người quê. <br />
Dần lả gục khắp đầu đường xó chợ! </p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/09/17/doi/">Đói</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Năm Ất Dậu tháng ba, còn nhớ mãi<br />Giống Lạc Hồng cực trải lắm đau thương!<br />Những thây ma thất thểu đầy đường,<br />Rồi ngã gục không đứng lên vì&#8230; đói! </p><p>Đói tự Bắc Giang đói về Hà Nội,<br />Đói ở Thái Bình đói tới Gia Lâm.</p><p>Khắp đường xa những xác đói rên nằm<br />Trong nắng lửa, trong bụi lầm co quắp.<br />Giữa đống giẻ chỉ còn đôi hố mắt<br />Đọng chút hồn sắp tắt của thây ma;<br />Những cánh tay gầy quờ quạng khua khoa<br />Như muốn bắt những gì vô ảnh.<br />Dưới mớ tóc rối bù và kết bánh,<br />Một làn da đen sạm bọc xương đầu.<br />Răng nhe ra như những chiếc đầu lâu,<br />Má hóp lại, răng hằn sâu gớm ghiếc.<br />Già trẻ gái trai không còn phân biệt,<br />Họ giống nhau như là những thây ma,<br />Như những bộ xương còn dính chút da,<br />Chưa chết đã bốc ra mùi tử khí!<br />Mùi nhạt nhẽo nặng nề kỳ dị,<br />Một mùi tanh lộn mửa thoảng mà kinh.<br />(Mùi tanh hôi ám ảnh mãi bên mình<br />Khiến cả tháng ăn không còn ngon bữa)<br />Những thây đó cứ xỉu dần tắt thở,<br />Nằm còng queo mắt vẫn mở trừng trừng.<br />Trông con ngươi còn đọng lệ rưng rưng,<br />Miệng méo xệch như khóc còn đang dở.<br />Có thây chết ba hôm còn nằm đó,<br />Ruồi tám phương bâu lại khóc vo vo&#8230;<br />Rồi bên đường đôi nhát cuốc hững hờ<br />Đắp điếm vội những nấm mồ nông dối! </p><p>Đói tự Bắc Giang đói về Hà Nội,<br />Đói ở Thái Bình đói tới Gia Lâm.</p><p>Rải ven đường những nấm mộ âm thầm<br />Được đánh dấu bằng ruồi xanh cỏ tốt.<br />Có nấm mộ quá nông trơ hài cốt,<br />Mùi hôi tanh nồng nặc khắp không gian.<br />Sau vài trận mưa nước xối chan chan,<br />Ôi thịt rữa xương tàn rơi rải rác! </p><p>Tại Hà Nội cũng như bao tỉnh khác,<br />Những thây ma ngày lết đến càng đông;<br />Đem ruồi theo cùng hơi hớm tanh nồng,<br />Rồi ngã gục cuối đầu dường xó ngõ.<br />Thường sớm sớm cửa mỗi nhà hé ngỏ,<br />Rụt rè xem có xác chết nào chăng!<br />Từng chiếc xe bò bánh rít khô khan<br />Mỗi sáng dạo khắp nẻo đường nhặt xác.<br />Xác chồng chất lù lù như đống rác,<br />Đó đây thò khô đét một bàn chân<br />Hay cánh tay gầy tím ngắt teo răn<br />Giơ chới với như níu làn không khí,<br />Như cầu cứu, như vẫy người chú ý&#8230;<br />Có hơi thở tàn thoi thóp chưa thôi,<br />Có tiếng cựa mình, tiếng nấc&#8230; những tròng ngươi<br />Nhìn đẫm lệ người chôn người chửa chết!<br />Bốn ngoại ô mở ra từng dẫy huyệt<br />Được lấp đầy bằng xác chết thường xuyên.<br />Ruồi như mây bay rợp cả một miền&#8230;<br />Chết! chết! chết! Hai triệu người đã chết! </p><p>Họ là những người quê non nước Việt,<br />Sống cần lao bên ruộng lúa, đồng khoai.<br />Lúa xanh rờn nhờ họ đổ mồ hôi,<br />Nước Việt sống vì mồ hôi họ đổ.<br />Năm ấy, thuở Nhật, Tây cùng đô hộ,<br />Chúng thi nhau cướp lúa của dân ta.<br />Hết lúa rồi, hết sạch cả khoai ngô;<br />Hết củ chuối, hết nhẵn khô cả sắn!<br />Ngày giáp hạt không còn chi gậm nhấm,<br />Đói cháy lòng, đành nhá cả mo cau;<br />Nhá cả bèo và nuốt cả khô dầu!<br />Đói! đói! đói! Người nhao lên vì đói! </p><p>Đói tự Bắc Giang đói về Hà Nội,<br />Đói ở Thái Bình đói tới Gia Lâm.</p><p>Tạm biệt quê hương, lê gót âm thầm<br />Trên rải rác mọi nẻo dường đất nước.<br />Từng gia đình dắt díu nhau lê bước<br />Đi lang thang mong sống tạm qua ngày.<br />Đợi lúa lên hương, bông trĩu đầu cây.<br />Hơn tháng nữa sẽ hồi cư sẽ sống!<br />Nhưng đau đớn hỡi ơi là ảo mộng!<br />Họ ra đi, hy vọng có ngày về!<br />Nhưng chẳng bao giờ về nữa, hỡi người quê.<br />Dần lả gục khắp đầu đường xó chợ! </p><p>Cùng lúc ấy, cũng trên đường rộn rã,<br />Từng đoàn xe chuyên chở thóc vàng tươi.<br />Thóc của dân đen, thóc của những người<br />Đang chết đói vì thực dân cướp thóc.<br />Thóc chúng cướp phần vung xài huy hoắc,<br />Phần chúng đem để mục nát trong kho!<br />Ôi, đau thương, chưa từng thấy bao giờ&#8230;<br />Trong lịch sử chưa bao giờ từng có!<br />Hai triệu người, vì thực dân, lìa bỏ<br />Nước thân yêu, oan uổng chết đau thương,<br />Trong lúc đầy đồng bát ngát, ở quê hương,<br />Lúa mơn mởn đang ra đòng trổ trái,<br />Lúa trĩu hạt vàng tươi sai gấp bội,<br />Ngạt ngào thơm báo hiệu ấm no vui.<br />Nhưng người đi không về nữa, than ôi!<br />Lúa chín gục chẳng còn ai gặt hái!&#8230; </p><p>Ta nhớ mãi cái thời kỳ đen tối!<br />Quên làm sao tội lỗi kẻ xâm lăng!<br />Quên làm sao mối thù hận khôn cùng!<br />Quên sao được hai triệu người chết đói!<br />Năm Ất Dậu tháng ba, còn nhớ mãi,<br />Giống Lạc Hồng cực trải lắm đau thương!<br />Những thây ma thất thểu đầy đường.<br />Rồi ngã gục không đứng lên vì&#8230;đói! </p><p>Đói tự Bắc Giang đói về Hà Nội,<br />Đói ở Thái Bình đói tới Gia Lâm!&#8230; </p><p><em>Tháng Năm 1957</em> </p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/09/17/doi/">Đói</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2015/09/17/doi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">14998</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
