<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Giã biệt&quot; của nhà thơ Tô Thùy Yên - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2010/02/26/gia-bi%e1%bb%87t/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2010/02/26/gia-biệt/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Giã biệt</title>
		<link>https://www.thica.net/2010/02/26/gia-bi%e1%bb%87t/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2010/02/26/gia-bi%e1%bb%87t/#respond</comments>
		<pubDate>Fri, 26 Feb 2010 00:07:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Tô Thùy Yên]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Tô Thùy Yên]]></category>
		<category><![CDATA[Chia ly]]></category>
		<category><![CDATA[Phiêu bạt]]></category>
		<category><![CDATA[Từ giã]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=3193</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Em ở lại<br />
Em ở lại<br />
Sau một cuộc hành trình kể cũng là dài<br />
Băng qua nhiều đổ nát<br />
Chọn thành phố của anh làm trạm cuối ngồi xuýt xoa chân<br />
Thành phố của anh<br />
Nắng mưa thương giận rõ ràng<br />
Sức sống trẻ hỗn hào lấn lướt<br />
Kinh rạch đen tanh<br />
Những khoảng trời cây co rúm<br />
Thành phố của anh<br />
Chưa bao giờ thực sự huy hoàng<br />
Chưa bao giờ thực sự vinh quang<br />
Nhưng thành phố của anh<br />
Thường cũng có những buổi chiều dịu lãng...</p>
<p>[...]</p>
<p>Anh mong em cất được ngôi nhà<br />
Lưu trữ những giấc mộng<br />
Gìn giữ em yên ấm một đời<br />
Cây cỏ khuyên nguôi<br />
Dù thế nào, hạnh phúc trong đầu mình vẫn có thật...<br />
Hứa đi em<br />
Nghe im lặng mà sống<br />
Nhìn trời đất mà vui<br />
Hãy như người từng trải mỏi mê về<br />
Lúc tàn khuya<br />
Nhà hương hỏa tối mốc<br />
Còn ai không, có gọi chỉ thêm buồn<br />
Thôi, chẳng tiếc túi vàng đã phung phá<br />
Mà mừng mẩu nến chợt tìm ra</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2010/02/26/gia-bi%e1%bb%87t/">Giã biệt</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Khuya đó, anh lên đường<br />Từ bỏ căn nhà<br />Từ bỏ quê hương&#8230;<br />Tất cả không còn của anh nữa</p><p>Anh lên đường, cúi mặt lên đường<br />Giả tảng không nhìn nỗi sỉ nhục<br />Phi trường bị đánh thức<br />Rộn vội cho xong<br />Để còn ngủ gỡ lại<br />Anh ngậm nghẹn lời từ biệt<br />Liên tưởng việc xe chôn kẻ tội đồ<br />Dấp dúi về khuya<br />Ở một nơi nào không phải là thánh địa<br />Bạn bè anh còn sót lại kể chẳng mấy người<br />Không tiễn đưa anh<br />Ý chừng ngại nhắc nhở&#8230;</p><p>Ôi những trang gia phả phiền hà<br />Người ta đã xé bỏ<br />Hòng đoạt trọn gia tài<br />Vứt lông lóc ra ngoài cho gió cuốn</p><p>Anh ra đi trần trụi giữa vô cùng<br />Hoảng loạn sao sa<br />Dẫu chẳng muốn bất cần cũng chẳng được<br />Đời đến tuổi này rồi<br />Sao còn kêu sang nữa tiếng tung hê?<br />Miền anh đến, mùa này cây đỏ lá<br />Như hoa<br />Có đúng thu là xuân thứ hai<br />Dốc sức tạ ơn<br />Trước khi trời đất chết</p><p>Bởi vì sao anh muốn nguôi quên<br />Thiên bi kịch một thời thế yểu mệnh bị bức tử<br />Trong hành lang nào đó tối tăm<br />Mất cả xác<br />Diễn trường khi đó tuyệt im lìm<br />Không có cả tiếng khóc lương tri của một hoàng hậu góa<br />Rồi gã thất thổ là anh<br />Nửa khuya nào bị trói lôi ra ngoài bến cảng lưu đày<br />Chói hực đèn pha<br />Hứng tơi tả trận đòn thù tới tấp</p><p>Ôi con mắt đó của mình<br />Soi mói chính mình<br />Như hải đăng cuồng lục lọi biển thâu đêm&#8230;<br />Quang quác con chim hoảng quáng lòa<br />Lao đầu ghềnh đá chởm</p><p>Ôi bộ da đó của mình<br />Đau dấu lửa<br />Quy phận thú bầy đàn<br />Mà lịch sử vô lương chăn làm sức kéo hung tàn<br />Kinh hồn giẫm đạp</p><p>Anh ra đi, cầu sao cho thoát được<br />Con mắt đó của mình<br />Con mắt miên man<br />Trừng nộ từ tối tăm tàn rụi<br />Quét rạt chỉ điểm người xổng chạy vô phương</p><p>Anh ra đi, cầu sao cho thoát được<br />Bộ da đó của mình<br />Đánh lạc hướng truy tầm của định mệnh<br />Sục sạo chờn rờn&#8230;<br />Chó sủa rộ những chân trời đêm mọc rợn gai</p><p>Chưa một lần, chưa một lần nào<br />Anh nhìn xuyên đáy mắt em<br />Thảng thốt nói<br />Về những oan khiên lẩn quất của đời mình<br />Như người ta niệm gọi những hồn hoang thất thểu khóc kể<br />Cúng siêu tán<br />Trong một buổi tối trời<br />Lửa đóm u uất<br />Ôi những chiếc bánh madeleine của chúng ta<br />Không vừa khẩu vị nhau<br />Nên câu chuyện ngập ngừng thận trọng</p><p>Cám ơn em những thoáng trùng phùng, những tí ân cần<br />Mai xa nhau còn nhớ lại&#8230;</p><p>Cũng có lần anh muốn nhìn em<br />Thành cây nước phun nở<br />Hân hoan và rã tan<br />Cùng kiệt tình yêu chất giấu một đời<br />Một đời hiển hiện và lãng quên<br />Như quyển sách mở trên bàn mặc tình cho gió lật</p><p>Cũng có lần anh muốn thâu gom<br />Cả quá khứ của em, quá khứ của anh<br />Làm đống lửa dỗ dành<br />Gọi về hai kẻ lạc loài nơi đồng không&#8230;<br />Em mới lớn và anh còn rất trẻ</p><p>Cũng có lần anh đến ngõ nhà em<br />Nhưng rồi lại đi luôn<br />Lang thang rã rời ngoài phố đông người<br />Không gặp một ai quen<br />Quán xá bây giờ cũng đổi mộng&#8230;</p><p>Cũng có lần anh đứng lại bên đường<br />Thờ thẫn chờ xe ngớt băng qua<br />Bất chợt nghe như đời đã muộn<br />Muộn đến chán chường rũ thõng đôi tay<br />Tưởng không cái vội nào còn bắt kịp</p><p>Chỗ tối tăm ở phía dưới chân đèn<br />Nỗi ngu muội nằm ngay trong ý thức<br />Anh nhìn quanh kinh ngạc lạnh hồn:<br />Mọi người vẫn sống được<br />Đáng tội cho anh có một cái đầu thông thống bốn bề<br />Đành không cô lập nổi những u mê<br />Nên cứ phải lần quần mỗi ám chướng<br />Rất nhiều hôm anh đã đi rong không biết mấy đỗi đường<br />Mong rớt bớt dần những thống khổ</p><p>Anh trở về thành phố lên đèn<br />Hàng quán bừng rộn<br />Khuyên lấy mình ăn một chút gì<br />Rồi đi ngủ sớm<br />Để sáng mai còn thức dậy<br />May ra&#8230;<br />Đôi khi ta phải dằn lòng cố hãnh diện<br />Vác cật lực mà đi<br />Trọng lượng của kiếp người<br />Trọng lượng của vận chuyển</p><p>Anh đếm từng ngày còn ở lại quê hương<br />Tim bóp thắt<br />Nghe tiếng chân dồn dập đến gần<br />Của định mệnh<br />Như ở màn bùng nổ bi kịch<br />Lặng sân khấu về khuya</p><p>Anh ra đi<br />Bứt ruột mà đi<br />Như đã một lần cũng bứt ruột<br />Đi những mười năm tưởng chẳng còn về<br />Máu chảy không cầm như nước theo sông<br />Thành phố của anh<br />Nhục nhằn duyên cưỡng ép<br />Cay đắng phận rau răm<br />Tim lay lắt chập chờn nỗi đợi<br />Mòn mỏi nén nhang khuya<br />Buổi trở lại, trèo lên cây bưởi cũ<br />Trông thấy nhau, thương chỉ để mà thương<br />Đôi bông đó, thôi thì em hẵng giữ<br />Tưởng tình xưa<br />Xin bỏ lỗi cho anh<br />Anh ra đi<br />Một lần nữa ra đi<br />Một lần nữa bứt ruột<br />Thương người ở lại<br />Thương như mưa</p><p>Anh sẽ đi qua hàng trăm thành phố lớn<br />Châu ngọc sáng choang<br />Nhớ mủi lòng một thành phố nhỏ<br />Thiếp lặng tro than<br />Thành phố của em<br />Thành phố mà trước đây còn thuở phân tranh anh hằng ao ước đến<br />Hầu được nhìn rõ lại từ đầu<br />Một định mệnh nào chẳng của riêng anh<br />Thành phố mà anh đã băng qua một lần lịch sử vội vàng<br />Chạy cướp xác<br />Ôi thành phố của em<br />Dòng sông đỏ xót xa<br />Cây cầu sắt lao đao dằng dặc<br />Gương hồ trầm mặc soi tang thương<br />Hàng cây tối tăm chụm đầu rủ rỉ gió<br />Lối phố ngăn trôi chìm đêm khuya lơ<br />U uất ánh điện<br />Bóng nào qua, ôi có phải hồn xưa?</p><p>Ai kể với anh về hoa gạo trưa, về hoa sữa đêm<br />Về người tình hai mươi mấy năm xưa chọn ở lại<br />Buổi rời tay, giọng nói còn vương chân<br />Thành phố mà anh chắt mót sẵn thương yêu để rồi<br />như bị phụ tình đau đớn mãi<br />Bây giờ thành phố đó ra sao?</p><p>Em ở lại<br />Em ở lại<br />Sau một cuộc hành trình kể cũng là dài<br />Băng qua nhiều đổ nát<br />Chọn thành phố của anh làm trạm cuối ngồi xuýt xoa chân<br />Thành phố của anh<br />Nắng mưa thương giận rõ ràng<br />Sức sống trẻ hỗn hào lấn lướt<br />Kinh rạch đen tanh<br />Những khoảng trời cây co rúm<br />Thành phố của anh<br />Chưa bao giờ thực sự huy hoàng<br />Chưa bao giờ thực sự vinh quang<br />Nhưng thành phố của anh<br />Thường cũng có những buổi chiều dịu lãng&#8230;</p><p>Em hãy yêu lấy thành phố của anh<br />Như tất cả những gì anh gửi lại<br />Trong buổi chiều dịu lãng đời em<br />Thành phố của anh<br />Bây giờ đã thuộc về em<br />Như lời nói thuộc về nhà thơ phe thắng trận<br />Thành phố của anh, ôi thành phố của anh<br />Chẳng lẽ chỉ là một cái tên nào bất đắc dĩ phải viết xuống phong bì<br />Nếu như anh muốn gửi chút chi về<br />Qua giấy mực</p><p>Anh mong em cất được ngôi nhà<br />Lưu trữ những giấc mộng<br />Gìn giữ em yên ấm một đời<br />Cây cỏ khuyên nguôi<br />Dù thế nào, hạnh phúc trong đầu mình vẫn có thật&#8230;<br />Hứa đi em<br />Nghe im lặng mà sống<br />Nhìn trời đất mà vui<br />Hãy như người từng trải mỏi mê về<br />Lúc tàn khuya<br />Nhà hương hỏa tối mốc<br />Còn ai không, có gọi chỉ thêm buồn<br />Thôi, chẳng tiếc túi vàng đã phung phá<br />Mà mừng mẩu nến chợt tìm ra</p><p>Phần anh ra đi<br />Thế giới thênh thang<br />Bạn đường chiếc bóng<br />Cố lên đến vùng cao nhất của mình<br />Làm một việc có thể là vô ích:<br />Nhen đống lửa hắt hiu nào<br />Xác nhận có<br />Ngồi một chút làm vui<br />Rồi đứng lên lững thững bước chìm dần<br />Tuyệt tích trong mùa đông xa trắng toát</p><p>Phần anh ra đi<br />Gắng gượng chút hơi tàn<br />Hân hoan ròn rã<br />Như người ngửa mặt trong trời mưa<br />Mong trôi khỏa nhẹ nhàng những nếp rạn<br />Không chỉ ở trên da&#8230;<br />Anh gắng gượng, quả là anh gắng gượng<br />Chút hơi tàn<br />Hân hoan ròn rã<br />Để người ngoài đỡ phải xót xa lây</p><p>Em hãy yêu lấy thành phố của anh<br />Như anh đã yêu thành phố của em<br />Dù bằng một tình yêu đau đớn bỏ qua vì bất lực</p><p>Cuối 1993 </p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2010/02/26/gia-bi%e1%bb%87t/">Giã biệt</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2010/02/26/gia-bi%e1%bb%87t/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3193</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
