<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Nhân câu chuyện mấy người tự tử&quot; của nhà thơ Lê Đạt - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2010/05/02/nhan-cau-chuy%e1%bb%87n-m%e1%ba%a5y-ng%c6%b0%e1%bb%9di-t%e1%bb%b1-t%e1%bb%ad/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2010/05/02/nhan-cau-chuyện-mấy-người-tự-tử/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Nhân câu chuyện mấy người tự tử</title>
		<link>https://www.thica.net/2010/05/02/nhan-cau-chuy%e1%bb%87n-m%e1%ba%a5y-ng%c6%b0%e1%bb%9di-t%e1%bb%b1-t%e1%bb%ad/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2010/05/02/nhan-cau-chuy%e1%bb%87n-m%e1%ba%a5y-ng%c6%b0%e1%bb%9di-t%e1%bb%b1-t%e1%bb%ad/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 02 May 2010 05:23:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Lê Đạt]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Lê Đạt]]></category>
		<category><![CDATA[Nhân Văn Giai Phẩm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=3917</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Cuộc sống cho dù lắm mưa<br />
nhiều gió<br />
Nhiều cay đắng xót xa<br />
Cũng đẹp gấp vạn lần cái chết<br />
Chết là hết<br />
hết đau<br />
hết khổ<br />
Nhưng cũng hết vầng trăng soi sáng trên đầu<br />
Hết những bàn tay e ấp tìm nhau<br />
Len lén, bước chân hò hẹn<br />
Bây giờ gặp gỡ nơi đâu?<br />
Dù có chết cùng nhau<br />
Cũng vẫn là chia tay nhau vĩnh viễn<br />
Trời đầu xuân mây vần bão chuyển<br />
Có lạnh không?<br />
Tôi biết hai người khổ lắm<br />
Còn gì buồn bằng không được yêu nhau<br />
Nhưng sao lại chết?<br />
Nhà đạo đức vuốt hàng râu mép<br />
Hạ kính<br />
lắc đầu<br />
Chép miệng<br />
“Hoà bình chủ nghĩa”<br />
Tôi không nghĩ vội vàng như thế<br />
Tôi đã từng yêu<br />
từng đã khổ nhiều<br />
Nhưng không thể tán thành cái chết<br />
Tôi không thích loại cúi đầu theo số kiếp<br />
Cắn răng vào cứ sống cứ yêu</p>
<p>[...]</p>
<p>Lịch sử phải trải qua bao đau khổ<br />
Những người chết thiêu trong lửa<br />
Những người chết gục trong tù<br />
Những người chết treo trên cột<br />
Tùng xẻo lăng trì<br />
Rỏ máu trên bàn thờ nhân loại<br />
Cho con người được làm người<br />
Cho con người được yêu được sống<br />
Tôi muốn gào lên cho đến khi lạc giọng<br />
“Không gì đau thương<br />
bằng<br />
mất một con người”</p>
<p>Sao họ lại đưa nhau đi tự tử?</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2010/05/02/nhan-cau-chuy%e1%bb%87n-m%e1%ba%a5y-ng%c6%b0%e1%bb%9di-t%e1%bb%b1-t%e1%bb%ad/">Nhân câu chuyện mấy người tự tử</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Đọc báo Nhân dân số 822<br />Có đăng tin mấy người tự tử<br />Vì câu chuyện tình duyên trắc trở</p><p>Đêm mùa hè nóng nôi<br />như lửa</p><p>Tôi ngồi làm thơ<br />Vừa giận, vừa thương mấy người xấu số.<br />Chân đi chưa hết nửa đường đời<br />Đã vội nằm im dưới mộ</p><p>Cuộc sống cho dù lắm mưa<br />nhiều gió<br />Nhiều cay đắng xót xa<br />Cũng đẹp gấp vạn lần cái chết<br />Chết là hết<br />hết đau<br />hết khổ<br />Nhưng cũng hết vầng trăng soi sáng trên đầu<br />Hết những bàn tay e ấp tìm nhau<br />Len lén, bước chân hò hẹn<br />Bây giờ gặp gỡ nơi đâu?<br />Dù có chết cùng nhau<br />Cũng vẫn là chia tay nhau vĩnh viễn<br />Trời đầu xuân mây vần bão chuyển<br />Có lạnh không?<br />Tôi biết hai người khổ lắm<br />Còn gì buồn bằng không được yêu nhau<br />Nhưng sao lại chết?<br />Nhà đạo đức vuốt hàng râu mép<br />Hạ kính<br />lắc đầu<br />Chép miệng<br />“Hoà bình chủ nghĩa”<br />Tôi không nghĩ vội vàng như thế<br />Tôi đã từng yêu<br />từng đã khổ nhiều<br />Nhưng không thể tán thành cái chết<br />Tôi không thích loại cúi đầu theo số kiếp<br />Cắn răng vào cứ sống cứ yêu</p><p>Khi Lương Sơn Bá tương tư trên<br />giường bệnh<br />Ngày một võ vàng<br />Ôm bóng người yêu mà chết<br />Khi Chúc Anh Đài xăm xăm vào huyệt<br />Theo nhau cho trọn lời nguyền<br />Cả rạp lặng yên<br />Những chiếc khăn tay đầm đìa nước mắt,<br />Sự thật cuộc đời đắng cay hơn nghệ thuật<br />Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài<br />Sống không được yêu nhau,<br />Chết còn được hoá thành đôi bướm,<br />Nhưng mấy người tự tử<br />Xác bây giờ mục nát dưới mồ,<br />Biết ai thương họ?<br />Có phải vì chúng ta quá yêu người yêu cũ<br />Mà quên người sống bây giờ?</p><p>Có phải vì chúng ta mất nhiều trong Kháng chiến,<br />Nên chủ trương tiết kiệm lòng mình?</p><p>Có phải vì chúng ta muôn việc rối tinh<br />Đành xếp lại chuyện mấy người tự tử?</p><p>Lịch sử phải trải qua bao đau khổ<br />Những người chết thiêu trong lửa<br />Những người chết gục trong tù<br />Những người chết treo trên cột<br />Tùng xẻo lăng trì<br />Rỏ máu trên bàn thờ nhân loại<br />Cho con người được làm người<br />Cho con người được yêu được sống<br />Tôi muốn gào lên cho đến khi lạc giọng<br />“Không gì đau thương<br />bằng<br />mất một con người”</p><p>Sao họ lại đưa nhau đi tự tử?<br />Có phải vì họ không bằng lòng chế độ,<br />Bất mãn với cuộc đời?</p><p>Không.<br />Họ chưa hai mươi<br />Cô bé hôm nào mới lớn<br />Soi trộm vào gương, thấy má mình hồng<br />Nghĩ đến chuyện lấy chồng<br />đỏ mặt</p><p>Người con trai ngồi trên gò đất<br />Thổi sáo gọi người yêu<br />Làm nắng chiều<br />đứng lại<br />Lúa đương thì con gái<br />Cũng thấy rộn trong lòng<br />Xôn xao gió thổi<br />Đầu sát bên đầu bàn chuyện tương lai<br />Thôn xóm tan dần bóng đen địa chủ<br />Cuộc đời như ánh trăng mỗi ngày một tỏ<br />Sáng bừng lên<br />Trong những chiếc hôn đầu<br />Chế độ ta không cấm họ yêu nhau<br />Mà sao họ chết?</p><p>Người công an đứng ngã tư đường phố<br />Chỉ huy</p><p>bên trái<br />bên phải<br />xe chạy<br />xe dừng<br />Rất cần cho việc giao thông.<br />Nhưng đem bục công an<br />máy móc<br />đặt giữa tim người<br />Bắt tình cảm ngược xuôi<br />Theo đúng luật đi đường nhà nước<br />Có thể gây rất nhiều chua xót<br />ngoài đời</p><p>Ngày Phật đản vừa rồi được nghỉ<br />Tôi đến nhà Văn Cao<br />Hai đứa rủ nhau<br />đi ăn thịt chó<br />Văn Cao vốn là người nể vợ<br />Ăn xong mua một gói về nhà<br />Tôi bỗng giật mình,<br />(nhưng không để lộ ra)<br />Người chủ xé thơ tôi<br />gói thịt<br />Ngay lúc đó tôi chỉ còn muốn chết<br />Như dại như điên tôi oán đất, oán trời<br />Nhưng hôm nay tôi chỉ oán mình tôi<br />Thơ tôi bị cuộc đời ruồng bỏ<br />Vì tôi đã ngủ quên trong chế độ<br />Vẽ phấn bôi son, tô toàn màu đỏ<br />La liệt đầy đường hoa nở<br />chim kêu<br />“Tốt tốt!<br />xà và<br />tốt tốt!”<br />Qua thơ tôi<br />cuộc đời như hết chuyện<br />Có thể khoanh tay yên trí đi nằm<br />Như Thượng đế bước sang ngày thứ tám<br />Không! Không!<br />bóng những ngày xưa u ám<br />Còn lởn vởn che cuộc đời như gấu ăn giăng<br />Cải cách đợt năm<br />Tôi có qua thăm nhiều thôn xóm<br />Những cây lúa cúi đầu dưới ruộng<br />Đã ngẩng mặt lên trời<br />Mơ ước mấy nghìn đời<br />biểu tình trên dãy thẻ<br />Lũy tre làng phơi phới bay xa<br />Mở rộng cửa đón những ông chủ mới<br />Ruộng đất nông dân được đội về cởi trói<br />Nhưng còn tim<br />còn óc con người?<br />Giữa năm Cộng hoà lớn khôn mười một tuổi<br />Vẫn còn lọt lưới<br />nhiều thói “an nam”<br />Dán nhãn hiệu<br />“Made in Cách mạng”<br />Ngang nhiên xúc phạm con người<br />Đẩy họ đi tự tử</p><p>Phải quét sạch mây đen<br />cho chân trời rộng mở<br />Chặt hết gông xiềng<br />cho những cánh tung lên<br />Ngày và đêm<br />mộng bay đầy cuộc sống<br />Khát vọng theo khát vọng<br />Không gì ngăn cản con người</p><p><em>Hà Nội, tháng 6-56</em></p><p><strong>Tái bút</strong></p><p>Bài thơ đến đây, đáng lẽ là chấm hết<br />Nhưng tác giả đọc cho mấy người quen biết<br />Thấy cần tái bút đôi lời<br />Một anh bạn chửi tôi:<br />“Hết chuyện rồi sao<br />Mà lại đẽo đến chuyện người tự tử<br />Ngậm mực phun đen chế độ”</p><p>Anh bạn ơi!<br />Tôi khuyên anh<br />Không đẹp gì cái lối vu oan giá hoạ<br />Ném bã rượu vào nhà người<br />“Trăm năm bia đá thời mòn<br />Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”<br />Lịch sử luôn luôn duyệt lại<br />Không ai lừa được cuộc đời<br />Trước tòa án ngày mai</p><p>Mấy thằng bán rẻ ông cha đi làm chó<br />Đánh hơi gật gù<br />“Lại một thằng làm thơ bất mãn”<br />Lân la xán đến gần<br />Hoa chân múa tay<br />Rêu rao miền Bắc<br />Trong kia miền Nam<br />thế này<br />thế khác.<br />Cút ngay đi! Đừng giở trò kiếm chác<br />Ăn bẩn sủa càn<br />Đất nước trong khó khăn<br />Đối với chúng ta càng yêu càng quý<br />Con thương cha mẹ<br />lúc ốm<br />lúc đau<br />Chén thuốc múi chanh bảo nhau chạy chữa.</p><p>Tôi chưa quên những ngày qua đau khổ<br />Kiếp sống nặng trên vai<br />như một án tù<br />Cắt tóc đi tu<br />tu không trọn<br />Thuốc phiện dấm thanh không thoát nợ đời<br />Mười tám tuổi già hơn ông cụ:<br />Tôi đã biết thế nào là tự tử<br />Nên tôi yêu thiết tha cuộc đời<br />Càng yêu cuộc đời<br />tôi càng yêu chế độ<br />Chế độ của tôi<br />Sống để bụng<br />chết mang theo dưới mộ<br />Nhưng yêu thương<br />không có nghĩa là tụng kinh gõ mõ<br />Bán dầu cù là</p><p>Xoen xoét “vì Đảng vì Dân”<br />để lừa Dân lừa Đảng<br />Cuộc sống đòi hỏi người làm thơ can đảm<br />Vạch mặt những con sâu cách mạng<br />Ẩn núp trong nếp cờ<br />Đội mũ đi hia<br />Phè phỡn trên lưng chế độ</p><p>Tôi trở lại chuyện mấy người tự tử<br />Họ đúng hay sai,<br />thôi để họ nằm yên ngủ<br />Dù khen dù chê<br />họ cũng đã chết rồi<br />Nhắc nhở chúng ta nhiệm vụ những người<br />còn sống<br />Phải hiểu<br />Phải yêu<br />Phải trọng<br />Con người…</p><p><em>Hà Nội, tháng 7-56</em></p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2010/05/02/nhan-cau-chuy%e1%bb%87n-m%e1%ba%a5y-ng%c6%b0%e1%bb%9di-t%e1%bb%b1-t%e1%bb%ad/">Nhân câu chuyện mấy người tự tử</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2010/05/02/nhan-cau-chuy%e1%bb%87n-m%e1%ba%a5y-ng%c6%b0%e1%bb%9di-t%e1%bb%b1-t%e1%bb%ad/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3917</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
