Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Trò chuyện với Thúy Kiều

    Tác giả:

    1
    Hai trăm năm và chảy dài vô hạn
    Thuý Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài
    Trái đất chúng mình cho đến hôm nay
    Vẫn còn những cuộc đời như nàng chìm nổi
    Thời gian còn nửa ngày là đêm tối
    Còn đồng tiền đổi trắng thay đen
    Còn sắc tài bạc mệnh với hờn ghen
    Còn những Mã Giám Sinh, Hoạn Thư, Hồ Tôn Hiến
    Còn những đất đai triền miên chinh chiến
    Thuý Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài…

    Cho cả những nơi đã sống thật cuộc đời
    Bóng dáng nàng vẫn còn trong tiếng hát
    Tuổi nhỏ lớn lên rồi biết
    Võng bà đưa, nôi mẹ đẩy… câu ru
    Thuý Kiều ơi, quá khứ thật vô tư
    Nó tương phản bình minh và đêm tối
    Nó đơn giản hơn mọi lời giả dối
    Thuý Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài
    Thiên tài của chúng ta đã ôm gọn cuộc đời
    Số phận của nhân dân và đất nước
    Ai chẳng đã một lần nghe dịu ngọt
    Bốn khúc đàn Kiều gẩy từng trang
    Bốn tiếng đàn chuyển động không gian
    Bốn tiếng đàn lắng thấm vào tâm tưởng
    Ôi con người có dễ gì tưởng tượng
    Con người khốn khổ thế này chăng?
    Thuý Kiều ơi, trong cả tiếng đàn thầm
    Tôi nghe nàng như Kỳ, Nha hội ngộ
    Bốn tiếng đàn khi mờ, khi tỏ
    Khi yêu đương duyên lứa hẹn hò
    Khi lầu xanh âm chát, cung chua
    Khi tái hợp cung buồn, âm gẫy
    Năm ngón tay ròng ròng máu chảy
    Ruột gan vò xé ruột gan
    Người đau đau cả tiếng đàn
    Người đau trong sách nỗi đau dặm dài
    Thuý Kiều ơi, Thuý Kiều ơi
    Bao giờ người mới thoát đời lênh đênh?
    Thời gian đọng lại buồn tênh
    Mỗi trang Kiều một mông mênh cõi người…
    Thắp hương lạy hỏi thiên tài
    Cuộc đời Kiều phải số trời đó chăng?
    Nguyễn Du người đã yên nằm
    Mà lời định mệnh vẫn thầm nhắc ai…

    2
    Mẹ em bảo
    “Có một đấng thiêng đứng trên đầu trái đất
    Đôi mắt nhìn khắp cả xa sau…”
    Mẹ em tin như thế từ lâu
    Và cầu mong số phận đừng phụ bạc
    Niềm tin ấy chẳng bao giờ đổi khác
    Chết chồng lủi thủi nuôi con
    Mẹ không thể làm gì cho đời mẹ vui hơn
    Số phận buộc mẹ vào cơ cực
    Những lúc mẹ thầm thào với con về hạnh phúc
    Cũng là khi lòng mẹ nguyện cầu
    Ai đưa mẹ tới mai sau
    Thiên đường của một hành tinh khác
    Con kinh hoàng nhận nỗi đau mẹ chết
    Cuộc đời này có số phận thật chăng?
    Cuộc đời này có số phận thật chăng?
    Từ mộ huyệt cõi âm vọng đáp
    Hãy sống đi rồi biết
    Vời vợi cao xanh chỉ thấy mây cười
    Mỗi người chúng ta đều có riêng một cửa vào đời
    Mẹ biết chọn cửa nào để sinh con sung sướng
    Ôi thiên cơ sau cửa đóng
    Có đấng nào mách bảo mẹ đâu
    Đời con còn đó mai sau
    Sống là điều mẹ nguyện cầu cho con
    Này cửa thiếp vàng sơn son
    Này cửa xanh rờn mây biếc
    Này cửa nâu đồng ánh bạc…
    Cửa nào cũng khoá chốt, cài then
    Hỡi oan hồn định mệnh Đạm Tiên
    Hỡi réo rắt tiếng đàn Kiều trầm bổng
    Xin đừng dọa người yêu cuộc sống
    Em bước lên gõ cửa cuộc đời
    Đời của tôi ơi
    Em mở vòng tay đón
    Hỡi trời cao đất rộng
    Đời bao nhiêu sắc màu, bao cung bậc âm thanh
    Sắc màu nào chẳng vẽ nên tranh
    Cung bực nào chẳng thành thơ, thành nhạc
    Đại dương nào ẩn trong màu nước biếc
    Chẳng sóng ngầm, mắt bão với phong ba
    Không có con đường nào toàn bóng mát và hoa
    Không có vùng trời nào toàn chim hót
    Không có cây khế vàng trong cổ tích
    Kho báu cũng không, dù có mật khẩu vừng…
    Em đón nhận đời em sau một thoáng hãi hùng
    Chôn mẹ, nuôi đàn em thơ dại
    An phận ư? Mơ hồ sợ hãi
    Sống vẫn là lời mẹ dặn thiêng liêng…

    3
    Thuý Kiều ơi, nàng nặng nợ Đạm Tiên
    Trói mình trong định mệnh
    Bẩy nổi ba chìm, lầu xanh am lạnh
    Sắc tài năm tháng tàn phai
    Tiền Đường tháo cởi nợ đời
    Nợ đời không dứt được
    Phật không cho nàng chết
    Nàng phải tái hồi Kim Trọng ở trong thơ
    Trói mình giấc chết như hoa
    Trong đêm giấc chất dần dà như say
    Sông Hồng đó, nọ Hồ Tây
    Chết trong nước cuốn có ngày nổi lên
    Kiểu gì chết cũng thấp hèn
    Kiểu gì chết cũng làm hoen ố đời
    Trên chết chóc muốn dập vùi
    Trên đau thương mới là người, người ơi…
    Tôi sẽ sống lâu, tôi sẽ sống dài
    Tôi tuổi hai mươi, không nơi nào có được
    Tôi sinh ra giữa cơn lốc xoáy tròn đất nước
    Một ngàn chín trăm năm mươi
    Cả dân tộc đổ xuống đầu giặc Pháp
    Cơn phẫn nộ muốn làm người
    Gian nan chỉ thấy môi cười
    Bao máu đỏ nhuộm nên cờ chiến thắng
    Hai mươi năm không ai ngồi đếm ngày đếm tháng
    Những ngày sáu chín, bẩy mươi
    Chẳng có nơi đâu hơn tuyệt diệu con người
    Vai gánh nặng cuộc chiến tranh huỷ diệt
    Mỗi người dân đều nhận phần mất mát
    Chia đều nhau bom đạn với cơm ăn
    Khó chẳng riêng ai nên khó chẳng một mình
    Chung số phận với nhân dân mà chiến đấu
    Thuý Kiều ơi, thời tôi sống biết bao người đổ máu
    Lúc tuổi hai mươi như nàng
    Ai tuổi hai mươi chẳng kháo khát một môi hôn
    Ai tuổi hai mươi không hẹn hò, ghen nhớ
    Ai tuổi hai mươi chẳng ước ao làm chồng làm vợ
    Vậy mà sống mãi tuổi hai mươi…
    Em tuổi hai mươi như tất cả mọi người
    Chọn số phận ở thời mình đang sống…
    Muốn hỏi Kiều, hồn Đạm Tiên có hiện về báo mộng
    Thời những trang Kiều bị tan nát đạn bom
    Để một mai ai biết Kiều buồn
    Đàn nàng gảy không còn ai nghe nữa
    Định mệnh đây, chúng tôi bay qua lửa
    Cứu sống Kiều từng trang

    4
    Thuý Kiều ơi, sao chưa hết bàng hoàng
    Đàn tan hợp vẫn âm chìm, âm lạnh
    Sao cứ mãi oán than thiên định
    Sở Khanh, Ưng Khuyển bầy đàn
    Thời nào chẳng có ngay gian
    Nhân định cần chi lời khóc thảm
    Hai vai tôi kéo lặc lè đồ đạc nặng
    Cũng như nàng, có thể nặng hơn
    Có khác chăng, nàng chẳng một đoái thương
    Xe đồ tôi ai qua đường cũng đẩy
    Những mái tóc bạc phơ hay đỏ cháy
    Những nét cười duyên dáng cũng xăn tay
    Ai cũng nhận xe đồ tôi chở nặng hôm nay
    Là chính xe đồ mình chở nặng
    Xung quanh tôi không một ngày buồn vắng
    Không một đêm cay đắng tủi hờn
    Không một ai có thể giàu hơn
    Không ruột thịt mà đầy nhà ruột thịt
    Không họ hàng mà sum vầy thân thiết
    Không mẹ cha mà đầy đủ mẹ cha
    Tôi vượt lên mình thực chẳng êm ru
    Nhưng đứng lại thì chưa ngày tôi nghỉ
    Tôi cứ đi chuyên cần bền bỉ
    Trông xa về phía trời hồng
    Thuý Kiều ơi, như người sang sông
    Tôi đưa đò cập bến
    Năm chị em côi nghỉ dăm ngày trên bến
    Sắp đến đoạn đường ra biển dài lâu
    Cuộc đời mình chưa lặng gió được đâu
    Đất nước chiến tranh nhân dân còn cơ cực
    Khi cái chết vãi từ trên phản lực
    Bom chùm, bom lửa, bom bi…
    Đời còn nhiều gian khó phải qua
    Để đến được mùa hoa sai, quả trĩu
    Cơ thể của nhân dân cơ hàn đang phải chịu
    Số phận mình là số phận của nhân dân
    Soi gương đời nhìn thấy hết gian truân
    Thấy hết gian truân để mà cười, mà sống…
    Đường ra biển có thể dài năm tháng
    Mất mát nhiều hơn, gian khổ cũng nhiều hơn
    Nhưng một điều chắc chắn phi thường
    Chúng tôi sẽ lên bờ vào một ngày nắng đẹp…
    Bạn có nghe tiếng gõ cửa cuộc đời mạnh gấp
    Vọng từ xa đang nối đến gần?
    Là thi nhân xin chớ vội gieo vần
    Dù hai chữ viết hoa Định Mệnh
    Là nhạc sĩ tài hoa chớ vội ghi lên phím
    Tiếng nhân định âm vang…
    Thuý Kiều ơi, tôi nghe rõ tiếng đàn
    Nàng đang gảy khúc nào mà bổng trầm réo rắt
    Tiếng gõ cửa cuộc đời ngày thêm dồn, thêm gấp
    Lắng nghe, lắng nghe… chính tiếng đập tay người
    Chúng ta mở cửa cuộc đời
    Và cầm lái con thuyền nhân định
    Giữa biển lớn thuyền chúng ta lướt đến
    Sáng toàn thân ánh sáng của con người![1]

    1970

    Chú thích

    1. Bài thơ này khi in lần đầu trên báo Nhân dân năm 1970 có tựa đề Nghĩ về Thúy Kiều. Sau này khi in trong tập thơ, tác giả đổi tựa đề thành Trò chuyện với Thúy Kiều ^

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)