Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Một số bài ngẫu nhiên


  • Lạ lùng không?

    […]

    Em có thấy lạ lùng không?
    Mùa xuân, những hàng cây cười bằng nụ cười tróc gốc.
    Mùa xuân, chỉ có những người ăn mày hiểu rõ về hạnh phúc.
    Mùa xuân đến trong bàn tay bé thơ xoa đầu con chó dữ.
    Mùa xuân, tôi đến tìm em.
    Chỉ gặp những con đường hốc hác.

    […]

  • Không đề

    Tác giả:

    […]

    Dù sao tất cả vẫn dường như là
    tin cậy, tin yêu
    vào một cái gì đó tương lai sẽ
    đem lại cho đất đai xứ sở nghèo khó
    một chút gì bất ngờ sẽ
    chuyển dịch toàn thể vào một
    xán lạn bất thình lình
    và mọi sự sẽ sẽ sẽ vân vân vân…

  • Phép chia không có lỗi

    Tác giả:

    […]

    Bầu trời kia lúc đục, lúc trong
    Con sông quê khi đầy, khi cạn
    Không có phép chia mưa khi nắng hạn
    Không có phép chia đều no ấm yên lành

    Nơi con hòa bình, nơi khác chiến tranh
    Phía trước văn minh, đằng sau tăm tối
    Người sang, kẻ hèn, người no, kẻ đói
    Trên trái đất này hạnh phúc chẳng chia đều

    […]

  • Bài thơ còn lại

    Tác giả:

    […]

    Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi
    Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ
    Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ
    Như màu trời len lén bước vào xanh
    Như thời gian vò nát lá thư tình
    Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại
    Bước rất nhẹ như mùa Thu con gái
    Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh
    Như chưa lần nào em nói: yêu anh
    Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ
    Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở
    Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao
    Em có về ăn cưới những vì sao
    Để chân bước trên giòng sông loáng bạc
    Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc
    Yêu một người mà cảm thấy mênh mông
    Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng
    Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ?

    […]

  • Chiếc chiếu

    Tác giả:

    Có ai thấy một người cha
    Từng buổi, từng buổi
    Trước tủ kính cửa hàng mậu dịch dòm như nổ mắt
    Tì mũi dẹp như quả bóng xuống hơi
    Thầm đọc đi đọc lại giá hàng từng thứ đồ chơi
    Dù nhiều lần đã hạ giá
    Trong óc nổi bòng bong từng mớ
    Những cơm đến gạo đến quần đến áo
    Những đôi chiếu nằm rách từ giữa rách ra
    Tục ngữ nói rằng những chiếc nhà dột từ nóc trên dột xuống
    Từng sáng mai nhìn gầm giường
    Đốt cói rụng đầy như chiếu rụng đốt xương
    Gió thổi từ dưới thổi lên
    Muỗi cũng đốt từ dưới đốt lên
    Nhưng con đái dầm lại tiện
    Ròng rã mười năm kháng chiến

    […]

  • Người ở đâu lúc cuối năm này

    Tác giả:

    Tôi nhớ người vào lúc cuối năm
    Gây gây một chút lạnh âm thầm
    Những vỉa hè thốt nhiên cùng dậy muộn
    Sau giấc ngủ dài như rộng thêm hơn

    Tôi vẫn đi qua khá nhiều thảng thốt
    Như đi qua vết lủng trên đường
    Là lúc ấy biết bao dằn xóc
    Cả bên ngoài, dằn xóc cả bên trong

    Nhớ nhung ơi, cũng cần địa chỉ
    Bao lâu tôi vẫn bặt tin người
    Giữa sóng gió cánh buồm như bị rách
    Biển thế nào tôi vẫn ra khơi

    […]

Một số bài khác