<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netBài thơ &quot;Rau đắng đất&quot; của nhà thơ Nguyệt Lãng - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/2021/09/17/rau-dang-dat/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/2021/09/17/rau-dang-dat/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Rau đắng đất</title>
		<link>https://www.thica.net/2021/09/17/rau-dang-dat/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2021/09/17/rau-dang-dat/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 17 Sep 2021 16:23:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Nguyệt Lãng]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyệt Lãng]]></category>
		<category><![CDATA[Chị em]]></category>
		<category><![CDATA[Lưu lạc]]></category>
		<category><![CDATA[Nỗi nhớ]]></category>
		<category><![CDATA[Quê hương]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ phổ nhạc]]></category>
		<category><![CDATA[Tuổi thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://www.thica.net/?p=17842</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Chị ngồi kế bên<br />
Nhìn em ăn cơm mà khóc<br />
Lại bấm lóng tay, lại chùi nước mắt.<br />
Cũng tô canh rau đắng đất<br />
Cũng tộ cá rô kho<br />
Lòng chị như cục than vùi dưới lớp tro<br />
Gió đòi khêu ngọn lửa.</p>
<p>Chị lại ngồi ngạch cửa<br />
Biểu em xích lại gần hơn<br />
Chị ngập ngừng đưa ngón tay run<br />
Lượm sợi tóc sâu ở trên vai áo.<br />
Bây giờ chị gọi em bằng cậu<br />
(Lẽ ra tiếng ấy,<br />
phải kêu từ lúc chị theo chồng!)<br />
Ôi! Con đò đã xa biệt bến sông<br />
Chị cũng thấy mình ngượng nghịu!</p>
<p>Sợi tóc sao bạc phếu?<br />
Đâu phải tóc sâu,<br />
Mà vì bao lâu mưa dãi nắng dầu<br />
Qua bao tháng ngày luân lạc<br />
Hai chị em mái đầu đều bạc<br />
Hai chị em cũng già như nhau!</p>
<p>[...]</p>
<p>Ai buộc đời mình vì một cọng rau<br />
Ai khôn lớn qua cầu đi hút bóng<br />
Nhìn quãng đồng xa một làn khói trắng<br />
Cũng bâng khuâng nhớ lắm quê mình<br />
Bỗng nghe thèm rau đắng nấu canh!</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2021/09/17/rau-dang-dat/">Rau đắng đất</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Trời mưa nước ngập ruộng sâu<br />Cá đồng về hội rủ nhau nhảy hầm<br />Mưa là mưa lũ mưa dầm<br />Hẹn mùa, rau đắng mọc quanh thềm nhà…</p><p>Tộ cá rô kho,<br />Tô canh rau đắng<br />Đượm làm sao tình nghĩa nhà quê<br />Nhớ làm sao thuở còn bé bỏng<br />Nhà ở xa trường qua mấy nhịp cầu tre<br />Bấm ngón chân chai bờ đất ruộng<br />Trời mưa trơn trợt lối đi về…</p><p>Tới cổng,<br />Mùi cá kho đã dậy<br />Lạnh cóng tay, cơn đói réo trong lòng<br />Em với chị vừa đi vừa chạy<br />Cùng tranh nhau kịp để… ngồi mâm!</p><p>Em ngồi bên cha,<br />Chị ngồi cạnh mẹ<br />Bới chén cơm đầy và đua cho lẹ<br />Hạnh phúc reo mừng như tiếng chim ca.</p><p>Cá rô non nấu canh rau đắng đất<br />Là tình thương bồi đắp mãi không tròn<br />Là những buổi cha dầm mưa khai ruộng nước<br />Quần vo cao,<br />Áo bà ba rách nách<br />Điếu thuốc vồng ngấm nước tắt, lạnh run…<br />Tay rổ xúc<br />Vai đeo đụt mướp<br />Lũ đỉa trâu thèm máu hút bầm chân!</p><p>Là những buổi trời vui mây dẫn gió<br />Trôi lang thang không biết đến phương nào<br />Chiều dâng hương cuồn cuộn tiếp chân nhau<br />Trên ruộng thấp bầy cò bay trắng xoá</p><p>Những khi nhàn hạ<br />Mẹ nhổ rau đắng đất<br />Đốt lấy tro lắng nước gội đầu<br />Gió thật hiền lay lá trúc lao xao<br />Mái tóc chị dài êm như sóng mạ</p><p>Mẹ xăm xoi bắt chí<br />Mẹ chăm chút chải gầu<br />Xức dầu dừa óng mượt<br />Cột đuôi gà nhỏng nhảnh đằng sau</p><p>Mẹ vuốt tóc chị trầm trồ khen đẹp<br />Ôi! Dòng tóc hiền thắm nghĩa cù lao!<br />Mười lăm năm,<br />Thời gian con đủ lớn<br />Và tóc mẹ trải màu bông bưởi bông cau<br />Cha lưng còng như tre gặp gió<br />Cho lòng con nặng một niềm đau!</p><p>Chị theo chồng về nơi xứ lạ<br />Em linh đinh rày đó mai đây<br />Thuở nhỏ mưa dầm băng mấy ruộng<br />Bây giờ mưa ngại bước chân đi!</p><p>Chị về bên ấy,<br />Ơ hờ gương lược biếng xăm xoi<br />Tóc chị rối bù hong mùi khói bếp<br />Gió dẫn mây trôi nhìn chỉ ngậm ngùi<br />Đường về biệt mù<br />Chồng con bận bịu,<br />Nơi quê xưa thung đường ươn yếu<br />Mà nhớ thương như thả tóc lên trời…</p><p>Em lang thang đầu sông cuối bãi<br />Thèm một bữa cơm dưới mái gia đình<br />Nhưng dĩa cá kho mặn mùi nhân ngãi<br />Tô canh ngày nào cũng đắng vị công danh!</p><p>Tộ cá rô kho,<br />Tô canh rau đắng…<br />Đời nhiều lận đận<br />Nên mất rồi thời thơ dại dấu yêu<br />Đã hết rồi thời tan học nghêu ngao<br />Câu hát cũ bây giờ nghe nuối tiếc<br />Khi mây trắng lưng trời bay mù như tóc<br />Gió vờn trên lá cỏ<br />Và đường đời sự nghiệp trắng đôi tay…</p><p>Đêm nhà trọ chập chờn giấc điệp<br />Tình hoài hương ray rức ngủ không yên<br />Tiếng võng ai kẽo kẹt<br />Giọng ru hời buồn điệu Vân Tiên:<br />“…Trời mưa nước ngập ruộng sâu<br />Cá đồng về hội rủ nhau nhảy hầm<br />Mưa là mưa lũ mưa dầm<br />Cho rau đắng đất mọc quanh thềm nhà!”</p><p>Mười lăm năm,<br />Bao lần gió nam non thổi lòn hang dế<br />Em đi từ ấy,<br />Chân ruộng đồng chưa mòn gót phiêu linh<br />Ăn quán ngủ đình,<br />Nước sông gạo chợ<br />Bao lần đau những cuộc tình tạm bợ<br />Bao nhiêu lần làm khách lữ qua sông!<br />Chợt giựt mình, trẻ nhỏ gọi bằng ông<br />Bỗng nghe nhớ về cố thổ</p><p>Nhớ rau đắng nấu canh<br />Nhớ con cá rô kho tộ<br />Nhớ chị tôi theo chồng năm lên mười sáu<br />Tóc cột đuôi gà… khóc lúc vu quy!<br />Chị trách hờn… cha mẹ đuổi chị đi<br />Thân con gái ở nhà ngoài, ăn cơm nguội.<br />Con chim đa đa kêu đâu bờ bụi<br />Thương cha mẹ già ươn yếu chẳng ai lo…</p><p>…Chị gói một nắm tro<br />Dặn em gội đầu cho mượt<br />Xức dầu dừa cho mướt<br />Đừng để mủn vùa khô khốc rễ tre…!</p><p>Mười lăm năm,<br />Mới hiểu lời chị dặn<br />Thì đã bao lần mấy dề rau đắng<br />Mọc quanh thềm nhà… trổ bông trắng rồi… khô!<br />Đã mấy mùa nước ngập chân đê<br />Con cá rô mấy lần ra sông lớn<br />Cha không còn dầm mưa thăm ruộng<br />Không còn ai giành nữa chuyện… ngồi mâm!<br />Bao năm dài không một lời thăm<br />Thôi thì kể như nước sông chảy ra biển cả<br />Thằng em nhỏ tóc vẫn chừa ba vá<br />Như mủn vùa mẹ gọt, lúc lên ba?</p><p>Con rô đồng ôm trứng tháng mưa<br />Chờ đến lúc thả con về ruộng<br />Chị ngồi nhớ mỗi chiều mỗi sớm<br />Thả nỗi buồn theo lọn tóc bay.</p><p>Một hôm chị ngồi ngạch cửa bấm lóng tay<br />Rồi chị khóc một mình…! Không đếm nữa…<br />Buổi trưa nồng gió nồm ru nắng hạ<br />Khói đốt đồng làm mắt chị cay.</p><p>Từ ngày em làm mây<br />Lang bạt giang hồ khắp ngả<br />Bặt tin nhạn cá<br />Có còn nhớ đất, thương quê?</p><p>Như ngày lặng lẽ ra đi<br />Em âm thầm trở lại<br />Vừa thương em, chị vừa ái ngại<br />Ba mươi năm, như thể một ngày…<br />Vẫn rám đen như ngày trốn học<br />Đi mò cua bắt ốc<br />Giũ trứng kiến vàng câu con cá rô non!</p><p>Chị ngồi ngạch cửa liếc mắt nhìn em<br />Đứa em xưa có gì ngờ ngợ<br />Quần áo bận nửa quê nửa chợ<br />Chút giang hồ, chút vị quê hương!</p><p>Chị ngồi kế bên<br />Nhìn em ăn cơm mà khóc<br />Lại bấm lóng tay, lại chùi nước mắt.<br />Cũng tô canh rau đắng đất<br />Cũng tộ cá rô kho<br />Lòng chị như cục than vùi dưới lớp tro<br />Gió đòi khêu ngọn lửa.</p><p>Chị lại ngồi ngạch cửa<br />Biểu em xích lại gần hơn<br />Chị ngập ngừng đưa ngón tay run<br />Lượm sợi tóc sâu ở trên vai áo.<br />Bây giờ chị gọi em bằng cậu<br />(Lẽ ra tiếng ấy,<br />phải kêu từ lúc chị theo chồng!)<br />Ôi! Con đò đã xa biệt bến sông<br />Chị cũng thấy mình ngượng nghịu!</p><p>Sợi tóc sao bạc phếu?<br />Đâu phải tóc sâu,<br />Mà vì bao lâu mưa dãi nắng dầu<br />Qua bao tháng ngày luân lạc<br />Hai chị em mái đầu đều bạc<br />Hai chị em cũng già như nhau!</p><p>Nhớ ngày nào té nước cầu ao<br />Hát khúc đồng dao cùng cười khùng khục<br />“…Chị em (người) ta như hoa dâm bụt<br />Chị em mình như cục… cức trôi!<br />Cục cức trôi, người ta còn vớt<br />Chị em mình như ớt chín cây…”</p><p>Không hẹn mà cùng bấm lóng ngón tay<br />Hai số dư không biết đường nào đếm…!<br />Em muốn kể quãng đời lận đận<br />Ba mươi năm dài bao nỗi nhớ mong.</p><p>Ngày về nhà chị<br />Ngủ đêm đầu tiên<br />Nghe rạo rực không thể nào yên giấc<br />Dưới mé thềm rêu mọc đầy rau đắng đất<br />Con dế mèn thôi kể chuyện phiêu lưu<br />Nén tiếng thở dài<br />Sợ rung giọt đèn lu<br />Muốn được ngủ say trong vòng tay chị<br />Lời trách móc sao y như mẹ<br />Cái hồi còn thơ trẻ bên nhau!</p><p>Ai buộc đời mình vì một cọng rau<br />Ai khôn lớn qua cầu đi hút bóng<br />Nhìn quãng đồng xa một làn khói trắng<br />Cũng bâng khuâng nhớ lắm quê mình<br />Bỗng nghe thèm rau đắng nấu canh!</p><p>Biết tìm nơi đâu khung trời kỷ niệm?<br />Những chiều hoàng hôn tím<br />Những buổi dầm mưa đi học lạnh run!<br />Những buổi mưa dầm<br />Cha giắt đụt mướp trên lưng<br />Bắt con cá đồng ngược nước<br />Bên chái hè mưa tạt<br />Mẹ hái từng cọng rau đắng đất nấu canh.</p><p>Để nỗi nhớ vây quanh<br />Tóc trên đầu đã bạc<br />Chân giang hồ bỗng dưng chùn bước<br />Nghe giữa hồn rau đắng đất mọc xanh!</p><p>1972</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2021/09/17/rau-dang-dat/">Rau đắng đất</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2021/09/17/rau-dang-dat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">17842</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
