Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Bình Nguyên Trang

Bình Nguyên Trang Nhà thơ Bình Nguyên Trang tên thật là Vũ Thị Quỳnh Trang, sinh năm 1977 tại Phú Thọ, quê gốc ở Nam Định. Thời sinh viên chị là thành viên Hội bút Hương đầu mùa của báo Hoa học trò. Chị tốt nghiệp Học viện Báo chí – tuyên truyền Hà Nội và hiện đang làm việc tại chuyên đề Văn Nghệ Công An của báo Công An Nhân Dân ở Hà Nội.

Tác phẩm đã xuất bản:

  • Lối về (tập thơ, 1995)
  • Chuyến tàu thời gian (tập truyện, 2000)
  • Chỉ em và chiếc bình pha lê biết (tập thơ, 2003)
  • Những bông hoa đang thiền (tập thơ, 2012)
  • Sông của nhiều bờ (tập ký chân dung, 2012)
  • Giải thưởng văn học:

  • Giải A của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam năm 2012 cho tập thơ Những bông hoa đang thiền.

    • Mỗi tháng Ba về


      […]

      Có đôi khi tôi mê mải tháng ngày
      Tôi phung phí thời gian và tuổi trẻ
      Rồi mỗi tháng ba nhói lòng hoa khế
      Tôi tìm về nhặt hoa gạo hố vôi

      Còn lại một điều mãi mãi ám ảnh tôi
      Sau tất cả mọi vui buồn lầm lỗi
      Là quá khứ tháng ba về hiện hữu
      Tôi chưa bao giờ lớn hơn một chú cỏ gà

      […]

    • Nỗi niềm tháng ba


      […]

      Mỗi độ xuân về lại thương tháng ba
      Buồn sướt mướt những chiều sương nhạt quá
      Bãi sông nằm thương con đò vất vả
      Chị lấy chồng đã mấy mùa hoa.

      Ký ức em dội ướt một mái nhà
      Thời gian phủ nỗi niềm lên màu rạ
      Mẹ khâu vá một đời bên bức vách
      Ngọn đèn chong chưa lụi tắt bao giờ.

      […]

    • Lời của mẹ


      […]

      Nó đang khóc bằng mắt của tôi
      Tôi lại đau bằng trái tim của nó
      Và giông và gió
      Và mùa đông và mùa hè
      Vẫn cố tình xoay núm cửa cuộc đời tôi.

      Con gái buồn bã ơi
      Nếu hát được mẹ đã không là bão
      Mẹ chẳng biết làm gì hơn là cầu cứu
      Nhưng vì sao ở rất xa và cao
      Nếu trượt ngã mà trở thành thiên sứ
      Thì chẳng bao giờ mẹ bất lực đâu con.

    • Gửi mẹ


      […]

      Con nào có gì sau năm tháng đi xa
      Chỉ đôi tay đã bầm nhiều vết cứa
      Chỉ đôi mắt dửng dưng tàn tro bếp lửa
      Tiếng thở dài trong mỗi bước chân qua

      Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhà
      Nước mắt cũng nghèo đi
      Niềm tin cũng nghèo đi
      Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh

      Mẹ ơi, con thèm được khóc
      Thèm được mẹ dỗ dành
      Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ
      May ra con còn nước mắt
      Con chưa lớn đó chính là sự thật

      […]

    • Chiều mưa nhớ mẹ


      Canh cánh lòng con tất tưởi một vùng quê
      Gương mặt mẹ là cánh đồng bão tố
      Hạt mẩy rời quê hạt lép nằm trong ổ
      Có rơm vàng ấm tay mẹ chở che

      Người ta nói con đã quên đường về
      Và câu thơ đã tắt mùi cỏ dại
      Cơn mưa chiều không làm con tê tái
      Về một con đường trơn trượt bấm chân đi

      […]

    123