Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Hoàng Nhuận Cầm

Hoàng Nhuận Cầm

Hoàng Nhuận Cầm sinh năm 1952 tại Hà nội, là con đầu lòng của nhạc sỹ Hoàng Giác. Đang học dở khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà nội, năm 1971, Hoàng Nhuận Cầm nhập ngũ, đã từng chiến đấu trong Sư đoàn 325B ở mặt trận Quảng Trị. Năm 1975, ông trở lại học nốt chương trình đại học và đến năm 1981 làm việc tại Hãng Phim truyện Việt nam. Hoàng Nhuận Cầm chuyển sang làm việc cho Đài Truyền hình Việt Nam trong một thời gian ngắn rồi quay trở lại Hãng Phim truyện Việt nam năm 2005. Hiện ông đang sống tại Hà nội, Hội viên Hội Nhà văn Việt nam, và cùng vợ lập hãng phim tư nhân Điệp Vân.

Nhiều bài thơ của Hoàng Nhuận Cầm mà phần lớn là thơ tình các được bạn đọc trẻ tuổi, đặc biệt là học sinh, sinh viên yêu thích vì nó gắn với những kỷ niệm của tuổi trẻ, tình yêu với một giọng thơ trẻ trung, sôi nổi: Chiếc lá buổi đầu tiên, Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu, Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Viên xúc xắc mùa thu… Ngoài thơ, ông còn sáng tác kịch bản phim và đã từng tham gia đóng phim. Hoàng Nhuận Cầm đoạt giải nhất cuộc thi thơ Báo Văn nghệ 1972 – 1973, Giải thưởng Hội Nhà văn năm 1993 với tập thơ Xúc xắc mùa thu.

Tác phẩm:

Thơ:

  • Thơ tuổi hai mươi (1974)
  • Những câu thơ viết đợi mặt trời (1983)
  • Xúc xắc mùa thu (1992)
  • Thơ với tuổi thơ (2004)
  • Kịch bản phim

  • Đêm hội Long Trì
  • Hà Nội – mùa đông năm 46
  • Áo chàm Bắc sơn

    • Dưới màu hoa rất đỏ


      […]

      Nhớ thu đến – hạ đi trong trống trận
      Tiễn tuổi thơ không một tiếng kèn
      Đó hoa phượng, ôi mười năm hoa phượng
      Rơi ngút ngàn trên những hố bom đen.

      Anh bất ngờ rơi xuống giữa tay em
      Màu hoa trắng cuối cùng năm mười sáu
      Những hừng đông nối nhau vào chiến đấu
      Bao nốt trầm xa biếc lá me rơi…

      Đừng bao giờ chán nản em ơi
      Hãy gìn giữ những vui buồn đã có
      Mùa xuân ấy dưới màu hoa rất đỏ
      Anh xếp ba lô, lặng lẽ đốt thơ mình…

    • Một mai


      […]

      Một mai chết thật tình cờ
      Thuốc trên tay khói vẫn dờ dật bay…
      Một mai chết thật hao gầy
      Xanh xao quần áo tháng ngày thủy tinh
      Một mai chết hết tội tình
      Một mình mình hát, một mình mình nghe
      Một mai đi chẳng trở về
      Rượu buồn đổ đắng vỉa hè buồn thiu

      […]

    • Giữa hai hàng lục bát


      […]

      Và bông trang nở thật điềm nhiên
      Lũ ve lại học bài trong khóm phượng
      Chong chóng lượn trời ơi chong chóng lượn
      Giấy trắng và áo trắng các em tôi

      Giấy trắng và áo trắng các em ơi
      Hôm nay là hai hàng sầu đông không lá khóc
      Nếu là đứa trẻ mười hai đi học
      Cho tôi ngồi hát giữa cỏ cây

      Cho tôi ngồi hát với em đây
      Thương cho hết những ngày em áo rách
      Phượng hồng ngỡ ngủ quên trong sách
      Những cánh hè nay hát giữa tay em…

      […]

    • Nhớ Vũ Đình Văn


      […]

      Mình buồn lắm những đêm trăng,
      “Qua phà Long Đại” mấy lần Văn qua
      Mình buồn lắm lúc tàu xa,
      Đất Hà Trung cái đất mà Văn yêu.
      Mình buồn lắm những buổi chiều
      Hoa Kim Đao nở những điều trắng tinh.
      Mà cây nhang cứ lặng thinh
      Mà Văn khóc mẹ, mà mình khóc Văn.
      Thôi con lạy mẹ ngàn lần
      Như anh lạy Mẹ trên đồng ngày xưa
      Mẹ ơi, mẹ đổ trận mưa
      Cho anh mát dạ, giọt thừa cho con

      […]

    • Thơ mùa thu


      […]

      Tiếng hát làm ta nhớ tiếng trống tuổi măng non
      Thịnh cùng tôi cầm đèn rọi ve quanh gốc sấu
      Ve thăm thẳm, tiếng ve ngày thơ ấu
      Thành sợi dây nối chúng mình cái ngày bé cỏn con.

      Đêm Trường Sơn, ngôi sao như trong hơn
      Cầm này lại đi, lại đi… thôi chào nhé
      Ta chẳng còn bắt ve, ta chẳng còn thơ bé
      Thay việc bắt ve, ta lùng bắt quân thù quanh mỗi gốc xà nu.

    • Sông Thương tóc dài


      Mai đành xa sông Thương, thật thương
      Vạn Kiếp tình yêu anh gửi lại
      Sông ơi sông, sao sông trôi chảy mãi
      Hạ chưa về… nhưng nắng đã Côn Sơn.

      Mai đành xa sông Thương, thật thương
      Mắt nhớ một người, nước in một bóng
      Mây trôi một chiều, chim kêu một giọng
      Anh một mình, náo động một mình anh.

    • Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến


      […]

      Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
      Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
      Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
      Em hay là cơn bão tự ngàn xa?

      Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
      Gió em vào – nếu chán – gió lại ra
      Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
      Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi…

    • Chiếc lá đầu tiên


      […]

      Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên
      Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
      Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
      Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

      Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
      Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
      Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
      Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.