Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Lưu Trọng Lư

Lưu Trọng Lư

Lưu Trọng Lư sinh ngày 19 tháng 6 năm 1912 tại Cao La Hạ, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình quan lại xuất thân nho học. Thuở nhỏ ông học trường tỉnh, rồi học trường Quốc Học Huế đến năm thứ ba thì bỏ ra Hà Nội học tư. Sau đó ông bỏ học đi dạy tư, làm văn và viết báo để kiếm sống.

Năm 1932, ông là một trong những nhà thơ khởi xướng và tích cực cổ vũ cho Phong trào Thơ mới. Năm 1933-1934, ông chủ trương mở Ngân Sơn tùng thư ở Huế. Năm 1941, ông và thơ ông được Hoài Thanh và Hoài Chân giới thiệu trong quyển Thi nhân Việt Nam.

Sau Cách mạng tháng Tám (1945), ông tham gia Văn hóa cứu quốc ở Huế. Những năm kháng chiến chống Pháp, ông tham gia hoạt động tuyên truyền, văn nghệ ở Bình Trị Thiên và Liên khu IV. Sau 1954, ông làm vụ trưởng Vụ Sân khấu Bộ Văn hóa và làm Tổng Thư ký Hội nghệ sĩ sân khấu Việt Nam. Năm 1957, ông trở thành hội viên Hội nhà văn Việt Nam.

Ngày 10 tháng 8 năm 1991, Lưu Trọng Lư mất tại Hà Nội. Ông đã được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật năm 2000.

Con trai thứ chín của ông là đạo diễn Lưu Trọng Ninh.

Tác phẩm:

Thơ:

  • Tiếng thu (1939)
  • Tỏa sáng đôi bờ (1959)
  • Người con gái sông Gianh (1966)
  • Từ đất này (197l)
  • Chị em (1973)
  • Đây mùa thu tới (1987)
  • Bâng khuâng (1988)
  • Bao la sầu (1989)
  • Sân khấu:

  • Nữ diễn viên miền Nam (cải lương)
  • Cây thanh trà (cải lương)
  • Xuân Vỹ Dạ (kịch nói)
  • Anh Trỗi (kịch nói)
  • Hồng Gấm, tuổi hai mươi (kịch thơ,1973)
  • Văn xuôi:

  • Người sơn nhân (truyện, 1933)
  • Chiếc cáng xanh (truyện, 1941)
  • Khói lam chiều (truyện, 194l)
  • Mùa thu lớn (tuỳ bút, hồi ký, 1978)
  • Nửa đêm sực tỉnh (hồi ký, 1989)

    • Trên bãi biển


      Thừa lương khách đã vắng,
      Trời nước mênh mông, duy còn bốn mắt nhìn nhau lặng,
      Trên cát, vô tình, vạch chữ: Vân,
      Tay vạch vừa xong, sóng xoá dần…
      Mỉm cười, Vân sẽ nói:
      “Người yêu Vân hỡi!
      Sao người lại quá điên?
      Thân này cũng diệt, nữa còn tên?”
      Hẳn tưởng nghìn thu, nhờ bãi cát,
      Tan tác, nào hay, vì sóng bạc.
      Cuộc trăm năm đừng có đa mang:
      Tình nhân chung kiếp dã tràng.

    • Nắng mới


      Mỗi lần nắng mới hắt bên song.
      Xao xác gà trưa gáy não nùng;
      Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
      Chập chờn sống lại những ngày không.

      Tôi nhớ me tôi thuở thiếu thời,
      Lúc Người còn sống, tôi lên mười;
      Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
      áo đỏ Người đưa trước giậu phơi.

      […]

    • Một mùa đông


      […]

      Đôi mắt em lặng buồn,
      Nhìn thôi mà chẳng nói
      Tình đôi ta vời vợi
      Có nói cũng không cùng

      Yêu hết một mùa đông
      Không một lần đã nói
      Nhìn nhau buồn vời vợi
      Có nói cũng không cùng

      Trời hết một mùa đông
      Gió bên thềm thổi mãi
      Qua rồi mùa ân ái:
      Đàn sếu đã sang sông

      Em ngồi trong song cửa
      Anh đứng tựa tường hoa
      Nhìn nhau mà lệ ứa
      Một ngày một cách xa

      […]