Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Những câu thơ tài hoa

Thica.net đã mở mục Thơ bạn đọc tại địa chỉ i.Thica.net. Các bạn hãy dùng link Đóng góp để tiếp tục gửi thơ của mình cho ban quản trị.
  • Thơ viết cho mùa qua

    Tác giả: Thụy Thảo

    […]

    Hà Nội phố chiều ngu ngơ đổ lá,
    Rụng oằn cong dưới chân bước quá mềm
    Ta cố giữ mà không sao giữ nổi
    Chiếc lá cuối cùng trong gió chao nghiêng

    Thế là mùa vắng đi qua rồi không quay trở lại
    Gió heo hút theo dọc phố dài
    Ta xuống phố nhặt những mùa để lại
    Nghe mưa bụi nhoà tê lạnh bờ vai…

  • Phượng

    Tác giả: Bùi Giáng

    […]

    Những người ngồi đó
    Chờ đợi rất lâu
    Và trong khi đó
    Nước đổ dưới cầu

    Em bước qua mau
    Như màu hoa cũ
    Nắng hạ kia đâu
    Gọi hồn tu hú

    Trời sẽ bỏ đi
    Đất sẽ bỏ đi
    Nước sẽ bỏ đi
    Nghĩa là nghĩa là

  • Kể chuyện làng

    […]

    Làng tớ à! Tớ biết kể gì đây?
    Cái làng bãi cửa sông, nước và bùn mặn chát
    Tớ xa làng, mặn – là điều nhớ nhất.
    Mặn miếng cơm, mặn cả nước pha trà
    Gió mặn rồi lại nắng mặn trên da
    Người sắt lại như đồng hun, đá đẽo
    Tháng gió hanh lúa bạc đòng, khoai héo
    Tháng gió nồm sương đọng muối trên vai.
    Làng mới sinh chẳng có chuyện lâu dài
    Cây đa chưa xanh, cây đề còn trẻ
    Không có miếu thổ thần ông bình vôi sứt mẻ
    Thổ thần còn vác đất ngoài đê.

    […]

  • Ru con sau trận lụt

    […]

    Con ngủ trong tay cha bồng cha bế
    Một mái nhà ta ở giữa bao nhà
    Cây lúa chưa trồng, cây rau chưa tốt
    Trận lụt đi qua làng như giặc đốt
    Cha hát ru con xanh hỡi, xanh hời.

    Con ngủ con chơi mong con chóng lớn
    Đồng đất quê ta lũ lụt qua rồi
    Con đê qua làng con đê đi mãi
    Cha hát ru con điệu hát bao đời
    Điệu hát chở che như con đê rộng
    Hạt phù sa nhỏ, hạt phù sa ơi!

    […]

  • Những điều cùng đến

    […]

    Em nhìn anh, ánh mắt chợt xa xôi
    Ngôi sao nhỏ biếc xanh giữa chiều xanh thơ thới
    Bỗng thấy yêu cuộc đời này qua đỗi
    Gió thổi nhiều trên những ngọn cây me

    Sao cuộc đời bình dị quá, đây kia
    Một bà mẹ ngồi hôn con hóng mát
    Một chú bé hai nắm tay dụi mắt
    Một con đường có bóng lá xe đi.

    […]

12345...»|