Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Trâm anh

    Đời lăn lóc trầy vi tróc vảy
    Tầm thường theo ngày tháng tai ương
    Hoá tượng gỗ trôi theo dòng nước chảy
    Lý đâu còn sót những dễ thương?

    Em ngồi đây
    Tình cờ như phép lạ
    Em nói
    Hai đứa lúc trước ở cùng đường Phan Đình Phùng
    Anh bối rối quá
    Quá trời
    Chẳng biết làm gì cả
    Chẳng biết phải nói gì
    (Bản mặt chắc trông ngờ nghệch thảm thương)
    Nghe độ rung lớn dần cơn địa chấn
    Ai vừa tặng anh một quê hương

    Anh bỏ Biên Hoà đi năm lớp sáu
    Rồi trại tị nạn
    Rồi sex drugs and rock’n’roll
    Mười mấy năm chia hai phần tuổi lớn
    Ở giữa là mênh mông phức tạp Thái Bình Dương

    Anh với em có cùng gốc gác
    Hay chỉ chung
    Hồi nhỏ đánh đũa tắm mưa
    Quá khứ dường quen mà chẳng biết
    Không gian
    Thời gian
    Lốc cuốn đã bao mùa

    Anh với em có cùng xứ sở
    Hay cách chia ở những ngã tư đường
    Nhà xưa chỉ cách nhau vài số
    Bây giờ sao lòng như vô chừng
    Mỗi người một đèn xanh đèn đỏ
    Mỗi người một lí lẽ ngừng
    Lặng lẽ cả đời không đối diện
    Đỏ mắt nhìn
    Chỉ trước mặt sau lưng

    Anh với em có cùng ngôn ngữ
    Hay cách xa ở những phần đời
    Em mới qua
    Đầu óc anh đã Mĩ
    Vá víu cho lành áo hai mươi
    Tơi tả hiện tại đầy nghi vấn
    Còn chi
    Tuổi trẻ với nhau thôi

    Hãy ra khỏi cái hàng ngày
    Những lần trốn học
    Một ngày tuỳ ý chơi rong
    Đi chân không lội bùn khu chợ cá
    Xuống những hàng quà ở bờ sông
    Cuộc sống thời giờ ngày càng trói chặt
    Mỗi đời người tạm thoát được mấy lần

    Hãy chờ cái vui không hẹn trước
    Trưa trưa ai rao
    Ai ăn chè đậu xanh đường cát nước dừa
    Hạnh phúc chìu người như thời tiết
    Đường Phan Đình Phùng
    Đang nắng bỗng đổ mưa
    Trong cuốn phim lúc cười lúc khóc
    Mấy ai biết sống những tình cờ

    Hãy thiệt thà người tỉnh nhỏ
    Hãy hiền lành dòng sông Đồng Nai
    Gặp nhau
    Sao chẳng là vài bước
    Ở Biên Hoà đâu có đường nào dài

    Có lẽ quê hương đâu cũng vậy
    Ở bên trong và chỉ từ bên trong
    Có lẽ trái đất bé nhỏ và giản dị
    Như em ngồi đây
    Em nhắc anh những tên đường
    Và có lẽ
    Tình yêu không tìm sẽ thấy
    Như đám lục bình
    Tấp vào gặp mình ở mé sông

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)