Rằm tháng giêng
[…]
Chị tôi phụng phịu má hồng,
Vùng vằng suýt nữa quên bồng cả tôi.
Tam quan, ngoài mái chị ngồi,
Chị nghe đoán thẻ, chị cười luôn luôn.
[…]
[…]
Chị tôi phụng phịu má hồng,
Vùng vằng suýt nữa quên bồng cả tôi.
Tam quan, ngoài mái chị ngồi,
Chị nghe đoán thẻ, chị cười luôn luôn.
[…]
[…]
– “Nếu chàng mong còn trở lại đất Hoài Âm.
Nếu chí xưa, chí nghiêng trời lệch đất,
Trong trái tim anh hùng chưa tan nát,
Thì, chàng ơi!
Đường mênh mông chàng vỗ ngựa ra đi thôi.
Bằng vì quyến, vì thương thân hèn mọn,
Mà đễn nỗi chàng đành buông chí lớn,
Tiện thiếp đây xin khuất bóng trước mặt chàng,
Cho chàng đi, đi ngang dọc bước ngang tàng,
Cho phỉ sức cường long nơi hồ hải.”
Dứt lời, nàng hăng hái,
Tới bên chàng, cao tuốt lưỡi gươm xanh.
Rồi tự ải.
Vẫn âm thầm trong cõi tối mênh mông,
Địch Trương Lương như ngậm ngùi kể lể,
Nghẹn lời thương chiếc vong hồn quạnh quẽ,
Liều theo mây bạt gởi kiếp lênh đênh!
Như đã dày, đã dạn nỗi điêu linh
Hạng Vũ như không còn biết đau đớn,
Mặt gang thép, nỗi u buồn chẳng gợn,
Chàng nghiêng mình lặng đứng trông người yêu.
Nhưng… hồn bâng khuâng trong cảnh mộng tiêu điều,
Chàng còn cố hình dung đôi mắt sáng,
Đôi mắt sâu xa, và ảo huyền, và xán lạn,
Mà ngàn thu đành tối mãi tự đêm nay.
Nên, tuy nhường… không cảm động mảy may,
Như thản nhiên, như lạnh lùng, như vô giác,
Mà, ngập ngừng trong khóe mắt,
Lần đầu tiên, lệ chiến sĩ long lanh.
Lần đầu tiên, người chiến sĩ đa tình
Để lệ bạc thầm lăn trên gò má.
Trong khi tiếng địch thổi, âm thầm và buồn bã,
Trên Ô giang như khóc lóc nỗi phân ly,
Càng ngày càng réo rắt, càng lâm ly,
Càng âm u, càng mơ màng, càng thảm thiết.
[…]
Phố không dành cho những kẻ làm thơ
Bởi phố qúa ồn ào và dòng người vội vã
Đi giữa phố ta như người xa lạ
Ngẩn ngơ buồn trước một thoáng heo may
[…]
[…]
Nghe cựa quậy bức tường loang ố
Đêm vẫn gối đầu lên một cánh tay
Người về từ ngày cũ
Bước qua nhưng nhức áo choàng
Không nhớ rõ có ai đó đã nói với mình
Em buồn hơn cỏ
Hay ta lại hẹn nhau lần nữa
Ngón tay buông khát gầy qua cửa…
[…]
Để em giúp anh thắp một nén tâm thành
Dưới đức Phật thiêng kính
Trong bóng tối thâm u và mùi hương huệ trắng
Anh đã cầu xin những gì?
Anh đã cầu xin cho ai?
Mà mồ hôi trên trán Phật lấm tấm?
Nắm chặt tay em, nắm lấy tay em
Hãy dắt em tới dưới tán bồ đề kia
Hãy để em nhìn vào tận sâu bí mật
Dù chỉ bằng im lặng
[…]
Chị Hai, chị Ba thương gối mỏi đêm dày
Trầu son để ngỏ lời miệng thế
Anh Tư gom men nếp ruộng
Dồn xuống đáy nồng
Dằn lòng Giêng Hai bỏ không
[…]
[…]
Ăn mèn mén bằng muôi gỗ
Uống nước đun bằng ấm đồng
Thương anh
Em giữ lửa suốt mùa đông
[…]
[…]
Cậu bảo: Cũng không xa?
– Nước Nga?
– Ờ nước ấy”.
Và há mồm khoan khoái
Lão ngồi mơ nước Nga…
[…]
Thôi đừng nhắc mãi buồn thương
Nghe lời Trịnh cái chết bớt sợ
Thôi đừng căm ghét nhau
Nghe lời Trịnh giận hờn nguôi quên
Cây khế xanh vườn
Chiếc lá cô đơn
Rụng mùa vàng lạnh
Đời Trịnh mỏng mảnh
Nhạc Trịnh lá rơi
Cây đông tận cùng giản ước
Ngong ngóng mùa xanh giữa đời
Nỗi đau ngày ấy là, em ạ
Là chút hao mòn của bể dâu
Bể dâu sông bãi con thuyền bé
Trong cõi vô thường nhẹ cánh chao.