Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Đông Trình

Đông Trình

Nhà thơ Đông Trình tên thật là Nguyễn Đình Trọng. Ông sinh ngày 4.12.1942, quê gốc ở làng Nam Phúc, xã Đại Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Ông là cha đẻ của nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh. Con dâu của ông là nhà thơ Nguyệt Phạm.

Đông Trình tốt nghiệp thủ khoa Đại học Sư phạm và Đại học Văn khoa Huế (1968), làm chủ tịch Phòng Sinh hoạt Giáo dục – Văn học – Nghệ thuật trường ĐH Sư Phạm Huế (khóa Mậu Thân). Ông cũng là sáng lập viên nhóm Việt (sau đổi tên là nhóm Hồng Sơn), quy tụ toàn bộ các cây bút chủ lực của Viện Đại học Huế, cùng có tư tưởng tiến bộ yêu nước. Ông là nhà thơ có ảnh hưởng lớn trong phong trào văn nghệ phản kháng ở đô thị Miền Nam trước 1975. Sau năm 1975 ông là hiệu trưởng trường THPT Phan Châu Trinh, chuyên viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thành phố Đà Nẵng.

Đông Trình bắt đầu viết văn từ những năm 1957- 1958 với các truyện ngắn trên các báo Gió Mới, Phổ Thông, Phụ Nữ Diễn Đàn, Văn Mới. Bắt đầu từ năm 1960, ông chuyển hẳn qua làm thơ và xuất hiện thường xuyên trên các nhật báo, tập san, tạp chí phản kháng như Đối Diện, Bách Khoa, Ý Thức, Văn, Khởi Hành, Điện Tín, Đại Dân Tộc, Thái Hòa, Đứng Dậy, Sinh Viên, Thế Hệ (Canada), Sứ Mệnh (Nhật Bản). Ông tham gia Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1985, đã xuất bản nhiều tuyển tập thơ, trường ca, tản văn, tiểu luận phê bình. Ngoài bút danh Đông Trình ông còn có các bút danh khác là Hồng Chi, Trần Hồng Giáo. Hiện nay ông sống cùng với gia đình tại đường Hải Phòng, Quận Thanh Khê, Thành phố Đà Nẵng.

Những tác phẩm tiêu biểu:

  • Khi Mùa Mưa Bắt Đầu (Thơ – 1967)
  • Lót Ổ Cho Đại Bác (Thơ – 1968)
  • Rừng Dậy Men Mùa (Thơ – 1972)
  • Giữa Vòng Tay Thân Hữu (Tiểu luận – 1974)
  • Tên Gọi Mới Của Hạnh Phúc (Thơ – 1982)
  • Từ Chiếc Tao Đời Mẹ Ru (Trường ca – 1986)
  • Lấm Tấm Hạt Đau (Thơ – 1990)
  • Những Chiếc Xe Màu Lửa (Thơ – 1992)
  • Rừng Và Hoa (Tuyển thơ – 1993)
  • Trà Dư Tửu Hậu (Tạp bút – 1995)
  • Ngoài Vô Tận Tìm Kẻ Xa Lòng (Tản văn – 1995)
  • Nếm Mật (Thơ – 1995)
  • Vườn Đời Lá Vẫn Xanh Cây (Phê bình – 1996)
  • Mất Và Tìm (Thơ – 1996)
  • Khéo Dư Nước Mắt (Tạp văn – 1997)
  • Giữa Thực Và Mơ (Thơ thiếu nhi – 2009)
  • Giải thưởng Văn học:

  • Giải thưởng UBND Quảng Nam – Đà Nẵng (1977)
  • Giải thưởng Văn học Thiếu nhi (Hội Nhà văn Việt Nam – 1992)

    • Trong tình đầy Thanh Tâm


      […]

      Thấy ở đó gót em hồng buổi sáng
      Băng qua cánh đồng sữa lúa thơm môi
      Ngắt một nhánh và nghiêng đầu cúi xuống
      Nghe quê hương thành máu chảy trong người

      Trước bảng lớp em đứng hiền như mẹ
      Hai cánh tay ngoan rất đỗi vụng về
      Trên mái ngói chuyền tình đôi chim sẻ
      Giữa tiếng giảng bài bỗng lắng tai nghe

      Như xa lắm một thời bom đạn phá
      Cây ta ươm sẽ mọc lại cho rừng
      Mặt trời vươn vai trên từng đọt lá
      Bóng tối chết rồi trong ngăn kéo mùa đông

      […]

    • Đường thơm chân đất


      […]

      Đất quê ta mưa rơi tháng tám
      Trời cuối thu mây xám xây thành
      Đêm nghe nước giọt mái tranh
      Thương con chim nhỏ động cành thiên di

      Ruộng quê ta mùa se nắng hạ
      Con trâu hiền đứng thở trong mưa
      Có cha bắt nước trổ bờ
      Dưới hàng cây mát nằm mơ gió chiều

      Mẹ đem cơm gót xiêu triền cát
      Nón cầm tay đứng quạt ven đường
      Tóc mai bay gió đưa hương
      Cha nghe mùi tóc cơ chừng rất quen

      […]

    • Nhân một đám cưới, thử nói về tình yêu


      […]

      Cái thiệp cưới trên tay ấm áp màu trời
      Tôi gọi vợ mình và biết mình có lỗi
      Tất bật ăn làm, quên ngày mình cưới
      Trước hạnh phúc bạn bè, em có trách anh không?
      Bỗng nhiên gặp một phút rưng lòng
      Tôi nắm tay vợ mình, cố mường tượng ra lần thứ nhất mình đã nắm
      Cái bàn tay bây giờ khác lắm
      Nếp nhăn chảy qua thời mình yêu…

      […]

      Bạn mình lấy vợ em có vui không?
      Cái anh chàng lênh khênh tưởng như đi suốt đời mình không cần chỗ tựa
      Cái anh chàng có thể làm thơ bằng tiếng mẹ mình và giảng thơ bằng ngoại ngữ…
      Tính tế và cởi mở
      Thường mang đến niềm vui cho đám đông…

      Cái anh chàng đôi lúc tưởng có gì rồi mà hóa ra không
      Và đột ngột đang không thành có
      Như sáng nay bàn tay của gió
      Lật tờ vui: cái thiệp cưới trên bàn!
      Thế là thật rồi
      Cuộc sống qua trang
      Hai bạn sẽ gặp trên vở mình những gì chúng tôi đã viết
      Hạnh phúc tuyệt vời và yêu cầu quyết liệt
      Đối mặt ta phía trước con đường…

      […]

    • Ngoài quy luật


      Dù sâu đến thế nào
      Mọi vết thương
      Có một ngày kín miệng
      Nhai quy luật này
      Anh đắp vào chỗ trái tim

      Khốn khổ trái tim anh
      Không nằm trong quy luật

      Cây bị đốn – Đâm chồi
      Nỗi đau tầm gởi
      Mọc lên!

    • Hoa khế


      Chiều nay anh lại trở về đây
      Giặt áo cho con bên giếng này
      Gàu nước kéo lên nghe nằng nặng
      Không biết lòng xa, em có hay?

      Mặt nước ngày xưa có sâu hơn
      Rêu có xanh thêm, bờ giếng mòn
      Lỗ chỗ thành xưa nhiều dấu đạn
      Anh nghe lòng chùng bên áo con

      Giếng nước ngày xưa em soi mặt
      Soi tuổi thơ ngây, tuổi hẹn hò
      Nước đã thấm vào nghìn lớp đất
      Anh về màu nước vẫn như xưa

      Bên giếng ngày xưa anh đến chơi
      Những đêm trăng lọc một khoảng trời
      Hai đứa nhìn nhau qua thành giếng
      Trên đầu hoa khế, bóng trăng rơi

      […]

    • Nhạc đời


      […]

      Trong ánh nắng chiều, dưới bóng tre đưa
      Lời thiên nhiên cũng mềm như tiếng mẹ
      Những chú dế mèn hòa âm rất khẽ
      Khiến con nhện buồn chùng cả đường tơ
      Tôi nằm trong nôi mắt khép rất hờ
      Mẹ vỗ bàn tay đều như nhịp phách
      Và lũ côn trùng hẹn nhau trong đất
      Có đàn kiến vàng tiếp gạo nuôi quân
      Con mối cánh dài trùm kín gót chân
      Và anh ve sầu là người nhạc trưởng
      Tôi nằm trong nôi nghe mùa chuyển hướng
      Thời gian đi theo tiếng hát muôn loài:
      Giọng rất cao là anh chìa vôi
      Giọng lửng lơ là anh chiền chiện
      Con dế con giun giữ phần nhạc đệm
      Con oanh con yến tấu khúc xuân vui
      Con quạ con diều kêu tiếng ngậm ngùi
      Con cú cầm canh buồn như dấu lặng…

      […]

    • Với bạn bè ở miền núi


      Nhớ chúng mày
      Xót xa như nhớ tao bị phân thân
      Những sợi tóc nằm không yên trên đầu
      Ngu ngơ rung bay trong gió
      Nhớ xoắn từng vòng trong kính cận thị
      Nhớ chôn dưới những sợi râu cằm như mìn nổ chậm

      Buổi sáng tao thức dậy
      Nhớ trong bót và kem đánh răng
      Buổi trưa cởi giày
      Nhớ trườn dài trên hai sợi dây
      Buổi chiều tao đi hoang
      Nhớ cháy trong bougie mobylette
      Nhớ chúng mày như chết…

      […]

      Xin gió rừng ôn lại cho chúng mày
      Về những đêm nằm chung
      Không đứa nào còn nhận ra được chân tay mình
      Về những ly cà phê
      Trả bằng từng đồng tiền kẽm sót dưới đáy túi mỗi đứa
      Về những điếu thuốc nằm hớ hênh
      trên vành môi to tổ bố của thằng Cự
      Về cách nhả khói ngổ ngáo của thằng Phiên làm cái cằm vêu ra
      Về những cái bàn châu đầu lại trong quán “12” khi cả bọn ùa vào
      Về sự trầm ngâm đáng ghét của thằng Sơn
      Về cái tuyệt vọng ngu xuẩn của thằng Trọng
      Về Bằng và nói cà lắp
      Về Thảo và tiếng cười khục khục trong cổ
      Về Nhơn và người tình bong bóng
      Về Lục và sự bí ẩn của chỗ ở
      Về một đứa không còn và niềm tin bỏ lại trên cát…

      Về những mai hội thảo
      Về những chiều bàn luận
      Về trên Thiên Thai về dưới Cửa Thuận
      Về trong phòng họp về ngoài nhà thuê
      Về những đêm vào tù
      Về những ngày ra khám
      Về huy hoàng và tủi nhục
      Về kiêu hãnh và mọn hèn
      Về mặt trời và đom đóm
      Về mặt trăng và dế mèn…

      […]

    • Hành ca cho một tương lai đã nhìn rõ mặt


      Tuổi thơ ta hề gói tròn trong áo mẹ
      Nắng mới lên hồng nội ngoại hai phương
      Những thôn xóm quê chim gù rất khẽ
      Hoa chìu thơm nở rợp những con đường

      Lũy tre xanh hề như bàn tay ôm
      Đặt thân tình ta giữa rốn làng
      Ngô khoai hề hiền như cơm
      Sỏi đá hề quý như vàng

      Tuổi trẻ ta ôi vô cùng ngây thơ
      Như dòng sông rất đỗi hiền từ
      Thênh thang giữa hai bờ cát trắng
      Theo khói cơm chiều, ta gây mơ

      […]

      Bạn bè ta những thằng nuôi chí lớn
      Luyện văn chương thành một lưỡi gươm thần
      Đứng với ngu phu làm người hảo hớn
      Sống giữa đời hèn mà rất triết nhân

      Ôi những bạn bè mà ta rất yêu
      Sáng có mặt nhau, chiều hẹn chiều
      Có quán nào ấm hơn quán trọ
      Mái lá mưa về lay gió xiêu

      Đời rộng thu vừa chiếu tình thân
      Lịch sử xa mà tưởng rất gần
      Kinh Kha không là người vắng mặt
      Vì quanh ta sống lại những vua Tần

      […]

      Tuổi thanh xuân ta hề chất ngất cao vọng
      Thở dài hơi trong một quả tim hồng
      Tuổi thanh xuân ta hề căng như mặt trống
      Như mũi tên chờ trên cánh cung

      […]

    • Trong thành phố cổ tích


      Tôi trở về nâng niu từng kỷ niệm
      Xác lá nội thành ngủ dưới bước chân
      Đầu cây bạc hà chiều lưng ánh nến
      Tay ai qua cầu mép áo phân vân

      Ngôi nhà đó nằm nghiêng ôm vết đạn
      Rặng soan tây mềm lá gió ngu ngơ
      Nét chữ phân ưu ngả màu tái xám
      Bài vị rưng rưng bụi khói hương mờ

      Trên lối ấy tình khuya thơm dấu cỏ
      Tóc ai bay sầu lụa mát trăng đêm
      Chỗ hẹn ngày xưa xanh từng nấm mộ
      Mắt nhỏ chân cầu lệ đốm lung linh

      […]

    12