Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Trần Nhuận Minh


  • Chiều xanh


    Có một chiều xanh thẳm ở trong nhau
    Gian gác nhỏ mưa lan mờ bến bãi
    Áo em ngắn hết một thời con gái
    Nỗi yêu anh còn biết giấu vào đâu

    Có một chiều xa vắng ở bên nhau
    Gió non thổi bậc thêm già nắng quái
    Tóc em rối trăng lên chưa kịp chải
    Đôi giọt buồn mơ mộng đọng trên mây

    […]

  • Ta qua bến Lú…


    […]

    Vua rằng: Tớ viết sách Tiên
    Chữ toàn mây trắng bay trên màu trời
    Ta rằng: Thiên hạ khác rồi
    Chẳng ai đọc sách nghe lời Vua ban
    Vua rằng: Tớ bảo các Quan…
    Ta rằng: Quan bận săn toàn đô la…

    […]

  • Vẫn còn đây


    […]

    Làm Hoàng Hậu rồi, Tấm mới trả thù em
    Dội Cám gáo nước sôi, ngâm xác trong chum mắm
    Biếu dì ghẻ ăn, dì tấm tắc khen ngon
    Ngon ngỏn ngòn ngon
    Mẹ ăn thịt con, có còn cho ta một miếng
    Hót mãi làm chi câu đau lòng ấy
    Vàng ảnh vàng anh ơi!

    […]

  • Khó thay là biết…


    Khó thay là biết điểm dừng
    Trẻ không hiếu thắng, già đừng tham lam
    Bạn thân chọn lúc cơ hàn
    Tài càng ngắn lại, mồm càng dài ra
    Cây trong im lặng, trổ hoa
    Trời xanh không nói vẫn là trời xanh…

  • Ngày nào em đẹp…


    Ngày nào em đẹp, em dòn
    Em qua chó đá vẫn còn vẫy tai…
    Bây giờ em đã nghe ai
    Mà môi em mỏng, mà vai em gầy
    Ối giời ôi! Đến nỗi này
    Ăn gì mà bụng mỗi ngày mỗi to…
    – Ứ hừ, ai khiến anh lo
    Lo trâu đen cổ, lo bò trắng răng…

  • Tuệ Tĩnh


    […]

    Đêm khuya
    Đọc Nam dược thần hiệu của ông
    Bộ sách cứu đời, cứu người
    Thấy dáng ông phảng phất trong chữ
    Nghe văng vẳng đâu đây câu nói ấy
    Lòng tự nhiên lạnh buốt
    Nước mắt tôi nhoè ướt
    Tôi bồi hồi thở than một mình
    Chỉ có vầng trăng nghiêng bên cửa sổ
    Dửng dưng…
    Chỉ có vầng trăng nghiêng bên cửa sổ
    Dửng dưng…

    […]

  • Thím Hai Vui


    […]

    Bỗng đột nhiên chú về
    Tung huân chương đầy chiếu
    Thím cười mà như mếu
    Nước mắt chẳng buồn lau.

    Thế rồi… biết vì đâu
    Yên lành không chịu được
    Vợ con, chú đánh trước
    Xóm giềng chú đánh sau.

    Chớ dại mà can chú
    Chú nhất cả huyện rồi
    Giặc nào chú cũng thắng
    Có thua, thua ông trời!

    Chỉ thương thím Hai Vui
    Mặt mũi luôn thâm tím
    Đến bây giờ chiến tranh
    Mới đến thật với thím.

    […]

12